Đọc Chương 06 >>>
Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 5
Kỳ: ... [5] 6 7 8 9 ...
Cứ thế, niềm hy vọng vẫn cháy
trong tim. Và đến hôm nay, nhận
được thư anh, cô mới biết .
Nếu mất anh, cô sẽ không sống nổi .
Cô yêu anh.. tình yêu của cô dành
cho anh tưởng chừng như không có
bờ có bến . Nó rất bao la và tràn
rộng mênh mông.
Trong thư anh đã nói những gì ?
Hứa hẹn những gì, cô vẫn chưa biết,
chỉ biết là cô rất vui. Lòng lạnh giá
bỗng nhiên ấm lại, niềm hạnh phút
bỗng len nhẹ trong tim. Nỗi sầu của
cô bấy lâu nay sao vơi đi mất, để lại
là sự bồi hồi thôi thúc của con tim.
Nhẹ nhàng ngồi xuống lớp cỏ xanh
mềm mại dưới tàn cây bàng xoè
rộng che bóng mát, Băng Thanh vẫn
giữ lá thư trong lòng . Cô mơ màng
cố tìm lại gương mặt, đôi mắt, đôi
môi của anh trong dòng suy tưởng .
Ôi! Sao hạnh phúc thế . Gương mặt
anh ẩn hiện, đôi mắt đẹp đa tình
đang nhìn cô, vầng trán cao cương
nghị hơi nhíu lại, đôi môi thì thầm
một điều gì đấy cô nghe không rõ .
Anh đưa tay chào đón... cô lao
nhanh vào vòng tay tìm hơi ấm...
Nhưng sao thế ? Bóng anh mờ dần,
mờ dần như sương sớm tan hoà
trong ánh nắng . Cô thén gào, vẫy
gọi anh. Đôi mắt anh sao buồn thế ?
Không. Cô không muốn xa rời anh.
Cô lao theo ôm chầm lấy anh, nhưn
gbóng anh đã khuất để lại sự tiếc
nuối trong cộ Cô ôm mặt bật khóc,
niềm tâm tư trào dâng... Mở nhanh
đôi mắt, Băng Thanh hươ đôi tay
trong không khí, thén lên, giọng tha
thiết gọi người yêu:
-Anh Bảo! Đừng bỏ em, anh Bảo ơi...
Đưa tay bụm nhanh miệng lại, cô đỏ
hồng đôi má, lúng liếng đôi mắt
đang ngấn lệ nhìn xung quanh:
-May mà cả nhà đi hết không có ai,
nếu có .. xấu hổ chết đi được.
Ngồi thẳng người dậy, Băng Thanh
giở lá thư ra. Cô chưa kịp đọc thì
tiếng chuôn reo vang.
Đứng bật dậy, nhét lá thư vào túi
áo, đưa tay lau nhanh ngấn lệ cô
tiến lại cửa . Đưa tay dằn ngực một
cái, cô hít thật sâu để lấy lại bình
thản trên gương mặt . Cảm thấy đã
đạt yêu cầu, cô đưa tay kéo chốt
cửa . Đôi mắt còn chưa kịp hình xem
để xem người nhấn chuông là ai, cô
đã nghe thoáng bên tai tiếng gọi rất
thân quen. Cố gắng trấn tĩnh để
định lại tinh thần, Băng Thanh từ từ
hướng ánh mắt lên, vì cô rất sợ...
Nếu như không phải... cô sẽ thất
vọng, tiếp tục ôm nỗi buồn càng
dâng cao... Nhưn gkhông, giờ đây
trước mặt cô là một Quốc Bảo bằng
xương bằng thịt . Anh đang đứng
trước mặt cô với cái nháy mắt và nụ
cười hiền hoà . Cố ngăn cơn xúc
động trào lên ngực, Băng Thanh
quay mặt đi, bao nhiêu tuổi hờn
giận trào dâng lên khoé mắt . Cô
đưa tay kéo cánh cửa khép lại,
nhưng Quốc Bảo đã nhanh hơn. Anh
đưa tay giữ cửa, đôi mắt thiết tha
nhìn người yêu... Anh khẽ đặt tay
lên vai cô vỗ về, giọng anh ấy áp như
ru:
-Em giận anh nhiều thế sao? Em cứ
trách anh đi, chứ đừng có đè nén,
nó sẽ làm em khó chịu và đau buồn
đấy.
Khẽ nhích đôi vai tránh đôi tay của
anh, Băng Thanh gục đầu vào tay,
mái tóc phủ bờ vai rung nhẹ . Biết
người yêu đang hờn giận rất nhiều .
Thử hỏi không giận làm sao được ?
ba, bốn tháng trời không một tin
tức . Nhìn người yêu đang tức tưởi,
anh đau khổ lắm, nhưng biết phải
làm sao, vì anh là người có lỗi.
Đưa tay vò đầu, anh cố tìm cho mình
một giải pháp, nhưng nghĩ hoài
không ra, anh đành thở dài nhìn
Băng Thanh tức tưởi khóc.
Dường như không chịu được sự dằn
vặt của con tim và sự đau khổ của
người yêu, anh tiến trước mặt của
Băng Thanh qùy xuống . Mắt anh
ngước nhìn cô, giọng đầm ấm hối
lỗi:
-Thanh à! Anh biết anh rất có lỗi, và
em giận anh nhiều lắm . Em hãy
mắng chửi hay trách móc anh đi, em
đừng khóc như thế, anh đau khổ
lắm . Thanh à! Trả lời anh đi. Nói đi
em. Nếu em không tha thứ cho anh
cũng được, em cứ nói một lời với
anh, đừng im lặng như thế mà em.
Băng Thanh...
Lau nhanh dòng nước mắt, Băng
Thanh nhìn anh trầm lặng . Bốn mắt
giao nhau như nói nên lời . Thật ra
cô không trách anh, không giận anh,
chỉ vì cảm xúc trong cô trào dâng,
không dằn được mà thôi. Giờ đây,
trông anh dằn vặt đau khổ, cô cảm
thấy nhói tim.. Đưa tay đỡ anh đứng
lên, cô không làm chủ được lòng
mình nữa, ngả nhanh vào lòng anh,
nước mắt yêu thương lại dâng tràn.
Ôm người yêu trong vòng tay, môi
anh miên man trên tóc cô tìm mùi
hương cũ, giọng anh thân thiết êm
đềm:
-Anh xin lỗi . Anh xin lỗi.
Ngất ngay trong vòng tay tràn đầy
hơi ấm của anh, cô lí nhí trong niềm
xúc động:
-Em nhớ anh lắm, anh biết không?
Nâng khuôn mặt của người yêu, anh
trân trọng đặt lên trán một nụ hôn.
Khép nhẹ đôi mắt tận hưởng giây
phút ngọt ngào, Băng Thanh như
say sưa trong hạnh phúc.
Bâng quơ cô sợ anh sẽ tan đi như
làn sương mỏng nên mớ nhanh mắt .
Tay cô rời khỏi eo anh, câu lên cổ,
mắt nhìn anh đắm đuối, gương mặt
của anh cuốn hút lấy cộ Không rời
mắt khỏi anh, cô khẽ khàng:
-Em muốn ngắm nhìn anh như thế
này cợ Trông anh đáng yêu lắm.
Đôi má cô đỏ hồng vì nụ cười của
anh. không ngờ đôi môi anh lại
quyến rũ cô đến thế . Cô nhón chân
hôm nhanh vào môi anh. Tưởng rút
lui được dễ dàng, ai dè cô đã mắc
bẫy anh. Cô được giữ tư thế đó
trong vòng tay khỏe mạnh của anh.
Môi anh tìm môi cô, cả hai cùng
ngất ngây hạnh phúc.
Lâu lắm, họ mới rời nhau, mắt vẫn
nhìn nhau đắm đuối . Đưa tay lau
ngấn lệ còn vương trên khóe mắt
của người yêu, giọng anh nhẹ như
gió thoảng:
-Em còn giận anh không, Băng
Thanh ? đừng giận anh nghe, tội
nghiệp anh lắm . Ngày nào, đêm nào
anh cũng nhớ đến em. Có lúc nhớ
em đến nỗi anh đã lầm lẫn một
người con gái với em đó, em biết
không? Mỗi lần đi hành quân xa,
anh luôn dõi mắt về một hướng, nơi
đó có một người con gái mà anh dân
trọn tr'ai tim. Nhiều lúc anh buồn
lắm, vì nghĩ rằng xa cách nhau lâu
ngày, tình yêu của chúng ta sẽ mờ
phai dần theo sương khói . Anh xin
lỗi, có lúc anh đã nghĩ về em thật
tệ . Nghĩ rằng em sẽ quên anh,
quên đi người lính dầm mưa, dãi
nắng vương bụi phong trần.
Anh dụi đầu vào tóc cô, giọng lạc đi:
-Giờ đây đứng trước mặt em, anh
mới biết tình yêu của chúng ta là có
thật . Em vẫn yêu anh. Anh .. anh ..
cám ơn em . Băng Thanh! anh êu em
nhiều lắm.
Lời chân thành của anh lại làm cho
tình yêu trong cô dâng tràn như
ngọn sóng . Cô nép sát vào người
anh hơn, tay cô nhẹ nhàng lướt trên
gương mặt của anh và rồi tay cô
khựng lại khi có cảm giác ấm ấm nơi
tay, cô giật mình . Anh khóc ư ? Anh
yêu em đến thế sao? Vậy mà cô lại
có tâm lý hờn trách anh chứ . Thật
là tệ!
Niềm xúc động lại trào dâng, cô
muốn thốt nên lời, nhưng không sao
nói được . Cô chỉ biết vùi đầu vào
ngực anh lặng thầm nghe nhịp đập
của hai con tim.
Đẩy cô ra đối mặt với mình, anh mỉm
cười, nụ cười rất đẹp:
-Anh có món quà này tặng cho em,
không biết em thích hay không?
Ngồi xuống bãi cỏ, Quốc Bảo mở
chiếc ba lô, anh lấy ra một món quà
đã được dán giấy hoa rất đẹp . Nâng
bàn tay của người yêu anh, nhẹ
nhàng đặt gói quà vào, giọng trầm
ấm thoáng như mơ:
-Băng Thanh! Em đồng ý làm vợ anh
chứ ?
Đôi má ửng hồng, ánh mắt long
lanh, cô không trả lời anh mà tụ
nhiên ngồi vào lòng anh, đưa tay
tháo gói quà . Nắp chiếc hộp được
bật lên .. Trước mắc cô là chiếc
nhẫn đính hột xoàn rất đẹp . Nó
phải chiếu long lanh như ánh mắt
của cộ Cơn xúc động ngập lòng, cô
ngước nhìn anh, ánh mắt chan chứa
yêu thương.
Tay anh nhanh chóng lồng chiếc
nhẫn vào tay cô, mắt anh tha thiết,
giọng trìu mến:
-Em có đồng ý hay không?
Cụp nhanh đôi mắt, Băng Thanh đưa
tay phủi những hạt bụi còn vương
trên tay áo của anh, giọng lí nhí,
nhưng không nhập vào đề:
-Anh chưa về thăm ngoại, phải
không? Anh tệ qúa, sao lại đặt ngoại
làm người anh thương thứ hai?
Ngoại sẽ trách anh xem.
Siết nhẹ bờ vai cô, anh lắc đầu:
-Ngoại sẽ hiểu anh mà . Vả lại, nếu
anh không đến với ngườita sớm để
giải thích, thì có lẽ người ta sẽ loại
anh khỏi sự yêu thương.
Véo nhẹ anh, cô liếc ánh mắt thương
yêu:
-Có đúng thế hay không? hay là sẽ
nhẹ cả người khi được loại, để đi
đến với người khác xinh đẹp dễ
thương hơn em?
-Ừm, cũng có thể thế đấy, vì anh
không chịu được sự cô đơn đâu. Nói
cho em biết, cô gái mà anh lầm
tưởng em là con của sếp anh. Cô ấy
cũng có đôi mắt mơ màng, sống mũi
thanh tú và đôi môi mọng đỏ...
Chưa nói hết câu, vòng tay anh đã
lại lõng giữa hư vộ Băng Thanh giận
dỗi . Cô đang bức từng lá cỏ, đôi
mắt nhung huyền đang giăng những
áng mây bằng ngấn lệ.
Nhận ra lời của mình làm cho người
yêu giận dỗi . Quốc Bảo nhẹ nhàng
kéo Băng Thanh vào lòng vỗ về:
-Mới đấy mà đã giận dỗi rồi . Có lẽ
anh phải suốt ngày ở bên em để năn
nỉ qúa, nhưng mà có một điều em
phải biết . Đó là, người yêu của
Quốc Bảo này chỉ có một mà thôi. Đó
là Băng Thanh, cô gái đã chiếm trọn
trái tim của Quốc Bảo.
Nghe những lời nói yêu thương thật
lòng của anh, Băng Thanh đã hết
giận dỗi, nhưng cô vẫn còn một chút
tự ái của một người con gái . Ai biểu
trước mặt cô mà nhắc đến người con
gái khác làm gì.
Biết cô đã gần hết giận, anh tiếp tục
năn nỉ, giọng tha thiết:
- Dù cô gái kia có đẹp, nhưng không
đẹp bằng em đâu, cô dâu tương lai
à.
Dẩu nhẹ đôi môi, Băng Thanh cong
cớn:
-Em không hứa làm vợ anh đâu,
đừng có ham. Nói cho anh biết, em
đã .. .hết yêu anh rồi.
-Lời giận dỗi hay là sự thật đây em
yêu ?
Khẽ hài lòng vì đã tác động được
anh. Cô lách khỏi tay anh, vẻ mặt
hơi cau lại:
-Anh nghĩ thế nào cũng được . Tóm
lại...
Khoác ba lô lên vai, Quốc Bảo mỉm
cười, giọng anh trầm lắng khó hiểu:
-Chúc mừng em.
Anh quay mặt, bình thản bước đi.
Băng Thanh hoảng hốt, đôi mắt gần
nhoè lệ khi thấy bóng Quốc Bảo
khuất nơi cửa . Víu cả đôi chân, cô
chạy theo gọi trong tiếng nấc:
-Anh Bảo .. nỡ bỏ em sao?
Vừa ra đến cửa, thay cô đã bị kéo
mạnh . Định thần lại, cô đã thấy
mình nằm gọn trong lòng của Quốc
Bảo. Mắt anh đang nhìn cô đắm
đuối, môi anh thì thầm:
-Chúc mừng em, cô vợ yêu qúy a.
-Ưm, anh chọc giận em thì được, còn
em động đến anh thì không được
hay sao? Đúng là độc tài . Giao sinh
mạng cho anh chắc khổ cả cuộc đời
quá.
Véo mũi người yêu, anh cười trong
hạnh phúc :
-Em đối xử với anh ra sao cũng được,
nhưng không được là nói hết yêu
anh. Em biết không? Khi em nói thế,
anh đau lòng lắm.
Câu cổ anh, cô lí nhí:
-Em xin lỗi, anh đừng giận em nhé.
-Nếu giận em thì anh đâu còn ở đây.
Nè! Mai mốt làm vợ anh rồi, nếu còn
giận lẩy như thế, anh sẽ đánh đòn
đấy.
-Em nói làm vợ anh hồi nào ?
Cúi xuống nhìn sát vào mặt cô, anh
gằn từng tiếng:
-Em không đồng ý làm vợ anh, phải
không?
Tránh ánh mắt của anh, cô nép sát
vào ngực anh . Cô chúm chím:
-Anh có nghề nghiệp gì ổn định
không mà đòi nuôi em ? Em nói
trước, em ăn dữ lắm, lại có tật hay
ăn quà vặt . Thế .. tùy anh quyết
định.
-Chuyện nghề nghiệp, em không cần
phải lo, chuẩn bị làm bà đại tá đi.
Còn chuyện ăn uống, nếu em ănn
nhiều, anh sẽ nhường cho em. Còn
chuyện ăn quà thì em hợp gu với
anh. Hai đứa mình sẽ cùng ăn, em
đồng ý không?
Mân mê chiếc nhẫn, Băng Thanh
khẻ cúi đầu:
-Anh hứa yêu em trọn đời chứ ? Anh
không gạt em chứ ?
Quốc Bảo giơ tay, mắt anh chìm đắm
trong mắt cô:
-Anh xin thề! Em tin anh chưa ?
Khẽ gật đầu, cô kéo nhẹ tay anh:
-Nhưng .. em lo gia đình anh sẽ...
Mắt thóang buồn, Quốc Bảo nhìn xa
xăm về một hướng . Đúng vậy . Còn
gia đình, anh tính sao đây? Tuy anh
đã bị cha mẹ khước từ, nhưng anh là
con một . Trong gia đình, bổn phận
của anh là phải duy trì sự nghiệp và
dòng họ . Nếu anh không thông qua
cha mẹ chuyện đại sự trong đời thì
anh là một đứa con bất hiếu . Còn
nếu như anh đến gặp cha mẹ thì...
Hiểu thấu nỗi khổ tâm của anh, cô
nói ra ý kiến của mình:
-Anh Bảo ! Em biết anh rất khổ tâm,
nhưng... Dù sao hai bác cũNg là
người tạo ra và nuôi anh lớn . Tuy
hai bác giận nói thế, nhưng em biết
chắc họ rất đau lòng . Họ đã lìa xa
anh bốn năm, tất cả nỗi nhớ niềm
thương có lẽ đã dồn ép kín tận đáy
lòng .. Anh nghĩ xem, một người mẹ
lìa xa con chỉ một ngày là đã thương
đã nhớ . Một người cha không thấy
con một ngày cũng đã nhớ, đã
thương. Em nghĩ là nếu anh trở về
nhận lỗi, dẹp bỏ mọi tự ái thì hai
bác sẽ dang rộng vòng tay mà tha
thứ cho anh. Vả lại, em cũng muốn
có... che mẹ chồng để được yêu
thương chứ.
Vuốt nhẹ mũi cô, Quốc Bảo lầm lì
không nói . Anh đang tư vấn lại
mình xem những lời Băng Thanh nói
có đúng hay không? Tâm trạng anh
có gì thay đổi khi không nghĩ đến
cha mẹ ? Thật vậy, lúc này anh đang
khác khao lao vào vòng tay yêu
thương của mẹ... Những lời dạy bảo
của cha...
Thấy anh trầm ngâm khá lâu, Băng
Thanh véo vào tay anh, cong cớn:
-Này, anh có nghe em nói gì không?
Hay là đang nhĩ tới ..
-Ừm, anh nghe chứ, và anh đang
nghĩ tới những lời người yêu anh nói
xem có đúng với sự thật hay không?
-Thế anh nghĩ ra chưa ? Nói cho em
nghe với.
- Để lúc khác đi, lúc này không được
tiết lộ bí mật . À , nãy giờ gặp em
mừng quá, anh quên hỏi hai bác có
nhà không? Còn Lâm Uyên nữa ?
-May mắn cho anh là cha mẹ em
không có ở nhà . Lâm Uyên cũng vậy,
nó đi làm ở một công ty nào đó,
nghe nói quy mô lắm.
-Lúc này, em có gặp Đình Thái
không?
-Không, kể cả Lâm Uyên cũng vậy .
Em không nghe nó nhắc đến.
Hôn nhẹ vào má cô, anh đứng lên
xem đồng hồ:
-Anh phải về nhà ngoại đây. Mai mốt
anh sẽ đến gặp và thăm hai bác .
Tuần sau, anh nhận việc làm rồi . Có
lẽ là ở Thủ Đức hay ở Đà Lạt.
-...
-Băng Thanh! Em đừng khóc mà .
Chúng ta sẽ không xa nhau nữa đâu.
Anh hứa sẽ ở bên em hoài, chịu
không hả ?
Quẹt nhanh dòng nước mắt, cô nấc
giọng dễ thương:
-Em không tin anh nữa đâu . Nói
một đường làm một nẻo.
Anh ôm cô vào lòng, vỗ về:
-Em xem, chiếc nhẫn anh đã đeo vào
tay em, xem như em trói buộc anh
cả đời rồi . Anh còng cớ gì khác mà
không ở bên cạnh em ? Trừ khi em
không chịu làm vợ anh.
-Nói thì nghe hay lắm, nhưng khi
cưới được người ta rồi sẽ thay lòng
đổi dạ, đi sớm về khuya. Lúc đó, em
còn lam được gì ?
Cụng đầu vào trán cô, giọng anh tha
thiết và ấm áp vô cùng:
-Ng` khác thì có, nhưng Quốc Bảo
này sẽ không có đâu . Em tin anh đi.
Nếu em không tin, anh có thể thề
mà.
Che miệng Quốc Bảo lại, cô lắc đầu,
mắt nhìn anh đắm đuối:
-Vâng, em tin anh mà, nhưng...
Chưa nói hết câu, cô đã bị môi anh
chiếm ngự . Hai người ngất ngây
trong men say tình ái.
Rời môi cô, anh cười, đôi mắt anh
nheo nheo như trêu chọc cô:
-Em tha cho anh đi, không thôi tối
nay, anh không ngủ được vì nhớ em
đấy.
Khoác ba lô lên vai, anh đưa tay
nựng cằm cô:
- Đừng khóc nhè đấy nhé, không
thôi, Lâm Uyên sẽ cười cho đấy.
-Anh nhớ những lời em nói chứ ?
Quốc Bảo đưa tay lên ngực :
-Vâng, thưa bà xã . Nó nằm trong
đây này.
Ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới, anh mở
cửa xe, nhưng còn ngoái lại:
-Thanh này! Đến đây anh dặn việc
này này...
Vô tư chạy đến bên anh, cô đâu biết
đã lọt vào bẫy của anh. Khi cô đến
gần anh, đưa tai cho anh nói nhỏ thì
anh hôn lên má cô và bỏ nhỏ một
câu làm cô đỏ mặt:
-Tối ngủ phảI mơ đến anh đấy.
Cửa xe đóng lại và khuất nơi ngã ba
đường, nhưng cô vẫn luyết tiếc nhìn
theo . Đôi mắt long lanh tràn đầy
hạnh phúc.
-Xin cho hỏi, ai tên Nguyễn Ngọc
Lâm Uyên ạ ?
Vén áo dài đứng lên, Lâm Uyên lên
tiếng:
-Là tôi đây. Anh tìm tôi có việc gì ?
Chàng thanh niên ăn mặc lịch sự
cầm bó hoa trên tay mỉm cười, chìa
quyển sổ trước mặt cô:
-Mời cô ký tên nhận hoa.
Lu trợn mắt . Cô ngỡ ngàng, vì từ
trước tới nay chưa có ai tặng hoa
cho cô cả:
-Của tôi?
-Vâng, tôi có danh thiếp đây.
Run tay ký tên, cô đỏ mặt nhìn
quanh khi tất cả trong phòng ai
cũng nhìn cô:
-Cám ơn anh.
-Không có chi, đấy là côn việc của
chúng tôi. Chào cô.
-Chào anh.
Ngắm những bông hoa hồng tươi
thắm, Lâm Uyên cố gắng moi trong
đầu những ký ức đã qua, để xem có
những chi tiết nào liên quan tới kẻ
tặng hoa hay không. Nhưng vô vọng
thay, đầu óc cô trống rỗng, không
còn nghĩ ngợi được gì cả.
Cái vỗ vai khá mạnh làm cô choàng
tỉnh:
-Này! Làm gì mà ngồi mộng mơ vậy
cô em? Nhớ người yêu hả ?
Lâm Uyên thở dài:
-Phải có để nhớ cũng hay, nhưng
ngặt nỗi là em chưa có.
Yến Linh trợn mắt:
-Chu choa ơi! Hoa hồng đẹp chưa
kìa . Nè! Nói chị nghe, ai tặng hoa
em vậy ? Có phải...
Hơi nhíu mày, Lâm Uyên lắc đầu:
-Em không biết ai rảnh rỗi như vậy
nữa, nếu chị thích, em tặng lại chị
này.
-Thật sao ? em không hối hận chứ ?
- Dĩ nhiên là không rồi, vì hoa hồng,
em đầu có thích đâu.
-Vậy chị cám ơn em nha.
-Không có chi.
-À này, Hôm qua, em ra sân bay
cđón ông khách người Hoa nào đó,
thành công không?
Lâm Uyên liếc xéo:
-Em còn chưa hỏi tội chị gạt em nữa
đó, nhưng mà nghĩ hôm qua thành
công, nên em tha cho chị.
-Hừm, em đúng là...
-Ma lem chứ gì ? Chưa bằng anh
Công Thành đâu.
Ôm bó hoa bước nhanh tránh cho
Lâm Uyên thấy đôi má đỏ hồng của
cô, Yến Linh làu bàu:
-Miệng của em đó, chị dán băng keo
bây giờ.
Mỉm cười quay trở lại bàn làm việc.
Ngồi không được bao lâu thì có tiếng
hỏi lớn:
-Xin lỗi, ai trong quý vị là cô Nguyễn
Ngọc Lâm Uyên ạ ?
-Tôi đây.
Cô gái ăn mặc cũng rất lịch sự bước
đến, đặt bó hoa vào tay Lâm Uyên.
-Hoa của cộ Xin cô ký nhận.
Nhìn bó hoa cúc vàng còn đọng vài
giọt sương, xen bên trong là những
cánh hoa màu tím rất đẹp, Lâm Uyên
gật đầu và lia nét bút:
-Cám ơn cô.
Ung dung bước lại bình hoa để
trống nơi bàn tiếp khách, cô đặt bó
hoa vào và kéo chỉnh lại cho hợp
mắt . Thoáng cảm thấy hài lòng, cô
bước đi.
Bích Hoa mỉm cười:
-Em cắm hoa đẹp quá.
-Vâng. Đó là loại hoa em thích nhất.
-Chà, không biết chàng trai nào hiểu
rõ tính tình của tiểu thư Uyên vậy tả
Này, có tiết lộ không, hay là chờ bị
ép cung?
Lu xác nhận, mắt tròn xoe không gợi
chút dốn gian:
-Em cũng không rõ nữa . Em chưa có
bạn trai.
-Vậy em phải cẩn thận mới được đó
nha, vì có người để ý rồi đấy.
- Để em xem chàng trai nào mà hiểu
rõ tâm lý của em đến thế . Biết đâu
đó là chàng hoàng tử trong mộng rồi
sao?
Cả hai bật cười giòn . Lu chìa tay:
-Này, chị Hoa, chị hứa giúp em vạch
mặt chàng ta chứ ?
-OK, nếu nằm trong tầm tay của chị.
Chuông điện thoại reo vang, Bích
Hoa khoát tay:
-Stop đi, có điện thoại kìa cô nương.
Nhanh tay bắt ống nghe, Lâm Uyên
thoáng nhíu mày vì đầu dây bên kia
có tiếng nói quen quen:
-Xin người đẹp cho ý kiến về món
quà lúc sáng nay, được không?
Hình dung ra được "kẻ" làm chuyện
ấy, cô bặm môi, quát trong máy:
-A! Thì ra cái trò ném đá giấu tay đó
là của ông. Bộ Ông ở không, không
có việc gì làm thì táy máy tay chân
hả ? Toàn làm chuyện vớ vẩn cho
người khác bực thêm thôi.
-Ái chà, chắc thủng màng nhĩ của tôi
quá . Xin lỗi cô trước nhé . Cái trò
đó không phải là ý nghĩ của tôi, tại
cha nuôi ép tôi làm thế chứ đời nào
tôi muốn tặng hoa cho cộ Cô chưa
phải là đối tượng của tôi đâu, đừng
nằm mơ.
Trợn tròn mắt, cục tức lên nghẹn cổ,
Lu hét lớn:
- Dịch vật ông đi, thứ đàn ông ích kỷ,
vụ lợi.
-Sao giận thế cô bé ? coi chừng, mọi
người nhìn, nói cô bé áp đảo bạn
trai đấy.
Hơi giật mình, cô đua mắt nhìn xung
quanh. Chu choa ơi! Hơn "1001" con
mắt "cú vọ" đang nh`in cô . Hoảng
quá, cô ngồi sụp xuống ghế, làu bàu
nhỏ vào ống nghe:
-Con người của ông sao quá độc ác .
Tôi nói cho ông biết, thù này tôi
không quên đâu. Ông sẽ nhận gấp
mười đấy.
Cô gác ống nghe, mặc dầu đầu dây
bên kia vẫn còn tiếng nói của "tên"
đáng ghét.
Còn đang hậm hực bực tức, cô không
để ý người khách đứng kế bên. Anh
mớ to mắt nhìn những cử chỉ quạu
quọ, cau có của cô rồi nhẹ khẽ mỉm
cười:
Linh cảm có chuyện, Lâm Uyên đưa
mắt lên xem. Cô giật bắn cả người
khi phát hiện có người đứng kế bên.
Vội đứng lên vén tóc ra sau, cô đưa
tay:
-Xin lỗI, phiền ông chờ lâu. Mời ông
ngồi.
Chàng trai nhíu mày:
-Ồ, hình như tôi già rồi mà không
hay, phải không cô bé ?
Nhận ra sự mất lịch sự của mình,
Lâm Uyên đỏ mặt:
-Xin lỗi .. mời anh ngồi.
Chàng trai mỉm cười . Nụ cười của
anh làm cô choáng ngợp . Không ngờ
lần đầu tiên trong đời, cô thầm khen
người con trai lạ mặt . Vứt đi cái ý
nghĩ đó, cô nhẹ nhàng:
-Xin lỗi, anh cần gì ? Có thể cho tôi
biết để tôi thiết lập hồ sơ giúp anh?
Chàng trai giở chiếc kính đen ra, đôi
mắt của anh đa tình nhìn cô nồng
nàn . Biết cô đang bối rối, anh cho
tay vào túi áo rồi đặt lên bàn một
tấm danh thiếp:
- Đây là danh thiếp của tôi . Cô bé
có thể cho tôi biết tên?
Bấm bụng chiều khách, Lâm Uyên
nhoẻn miệng cười:
-Vâng, tôi tên là Lâm Uyên.
Đôi mắt của cô lia nhanh qua tấm
danh thiếp "Hào Vũ Phong, giám đốc
công ty xuất nhập giấy Tiên-Thành"
Giọng vũ Phong Ấm áp:
-Lâm Uyên này, hình như lúc nãy, cô
đang bực mình chuyện gì thì phải ?
-À không, một người bạn gọi điện
đến chọc phá thôi mà.
-Thế à, trông cô dễ thương như thế,
hèn gì được nhiều người quan tâm
và săn sóc đặt biện.
Tròn mắt nhìn chàng trai trước mặt,
Lâm Uyên không hiểu nổi lời của
anh vừa nói . Nó có ý gì vậy nhỉ ? Cố
ý chọc cô hay là khen mỉa ?
Nhận ra sự khó hiểu trên gương mặt
của Lâm Uyên, Vũ Phong bật cười .
Anh ra dấu cho cô ngồi xuống, rồi
giải thích:
-Tôi không có ý gì khác, chỉ vì thấy
cô bé được hai lần tặng hoa nên
đóan vậy thôi. Có điều tôi nói sự
thật, đó là... Lâm Uyên rất xinh đẹp,
rất đáng yêu.
Đôi má ửng hồng, Lâm Uyên lí nhí:
-Cám ơn lời khen tặng.
Vũ Phong nhìn nét thẹn thùng của
Lâm Uyên mà lòng anh xao động.
Anh là một giám đốc trẻ thành công
sớm trên thương trường, phong cách
của anh rất hào hoa, lại là con trai
độc nhất của cựu giámd dốc Hào Vũ
Thiên nổi tiếng một thời trên thương
trường . Xung quanh anh luôn là
những lời chúc tụng tốt đẹp, những
lời khen tâng bốc . Biết bao nhiêu cô
gái si mê muốn dân hiến cho anh cả
cuộc đời, nhưng khác với tất cả mọi
người . Anh là một con người đúng
đắn . Tuy phong lưu, nhưng anh
không bao giờ rước hoa. vào thân.
Khi anh làm việc gì, anh phải suy
nghĩ cả đêm và quyết định của anh
đều không sai lầm.
Trên thương trường, anh là một con
người quyết đoán . tất cả mọi quyết
định cúa anh đều không thay đổi, vì
thế nhiều người rất nể phục bản
tính của anh. Còn trong tình yêu,
anh là con người luôn áp đảo phái
nữ, làm cho họ ngơ ngẩn cả tâm
hồn, nhưng đến nay, anh vẫn còn cô
thân độc mã . Vì trong tầm mắt của
anh, chưa tìm được người xứng
đáng.
Quái lạ thay sao lần này khi gặp Lâm
Uyên, anh lại có cảm giác chi lạ .
Anh nhìn cuộc đời như tươi hẳn ra.
Mắt anh như được tiếp thêm năng
lượng, nó sáng ngời trong cuộc
sống . Đây có phải cơ hội của anh
hay không? Nếu là thật, anh phải
chớp lấy thời cơ thôi.
Chờ hồi lâu vẫn thấy anh yên lặng,
Lâm Uyên ngước lên. Bốn mắt giao
nhau, cô bối rối cụp mắt, hỏi khẽ:
-Xin lỗi, anh cần gì không? Tôi có
thể giúp gì ?
Nhận ra sự hớ hênh của mình, Vũ
Phong trầm giọng:
-À , xin lỗi . Tôi đến đây là muốn tìm
hiểu đôi chút về vấn đề hợp đồng
giữa hai công tỵ Nếu được, tôi sẽ ký
hợp đồng dài hạn.
Lâm Uyên mừng rỡ vì được thêm một
hợp đồng giao dịch . Cô liến thoắng
nói về sự lớn mạnh và phát triển
của công tỵ Cô đưa ra những hợp
đồng thành công của công ty để lấy
thêm lòng tin. Cô đưa ra những
quyền lợi mà hai công ty sẽ có được
và nêu những bất quyền lợi của cả
hai công tỵ Sau cùng, cô khẳng định:
-nếu như được hợp tác, công ty
chúng tôi sẽ không làm cho anh thất
vọng . Anh suy nghĩ thế nào ?
Vũ Phong bật cười, anh nheo mắt:
-Không ngờ cô bé có thể ghìm chân
tôi ở công ty này . Quả thật, tôi chưa
có ý định hợp tác, nhưng với những
lời thuyết phục khó từ chối làm tôi
thay đổi quan điểm . Ok.. Tôi sẽ ký
hợp đồng hai năm với công ty,
nhưng tôi có một yêu cầu nho nhỏ,
không biết cô bé có đồng ý hay
không?
Lâm Uyên nhoẻn miệng cười rất đẹp:
-Anh cứ nói, xem tôi có thể giúp
được không, nếu như nằm trong khả
năng.
-Ô! Đây không phải vược khả năng
của cô bé đâu, mà nằm gọn trong
tay đấy.
-XIn anh cứ nói.
-À, tôi muốn cô bé dùng cơm trưa
với tôi.
Lâm Uyên đang phân vân thì Vũ
Phong tiếp:
-Xin đừng hiểu lầm, tôi chỉ muốn
biết thêm vài chi tiết của hợp
đồng . Còn ngoài ra, không có ý gì
khác.
Vui vẻ gật đầu, cô đưa tay xem đồng
hồ:
-Vâng, tôi sẽ sẳn sàng phục vụ . Xin
hỏi anh là mấy giờ chúng ta gặp
lại ?
Vũ Phong gật gù:
-À, bây giờ là 10: 50... 11:30 tôi sẽ
đợi cô bé ở trước cổng công ty.
-Không dám phiền anh. Xin anh cho
biết nơi dùng cơm, tôi sẽ đến đó.
-Tiện đường thôi mà, cô bé đừng từ
chối.
Anh đứng lên chìa tay:
-Mong rằng chúng ta hợp tác vui vẻ.
Rụt rè đưa tay, Lâm Uyên run nhẹ .
Cô lí nhí:
-Không phải chúng ta, mà hai công
ty hợp tác vui vẻ.
Vũ Phong phá lên cười, anh nháy
mắt:
-Cô bé lém quá, hèn chi tôi phải
"mắc câu".
Nghe không rõ Lâm Uyên chớp mắt:
-Ơ, anh nói gì ạ ?
-À không, nhớ đúng hẹn nhé.
-Vâng.
Anh đi rồi mà cô còn ngớ ngẩn . Nét
hào hoa của anh đã cuốn hút cô ư?
Không phải . Chắc là sự choáng
ngợp ban đầu của người con gái
trước người con trai có phong độ mà
thôi.
Cúi xuống bàn làm việc, gương mặt
anh lại hiện ra với ánh mắt và nụ
cười . Lâm Uyên chống cằm tư lự .
Nếu như cô có người bạn trai như
thế thì sẽ thế nào ? Nếu như anh
ấy .. Nếu như .. bao nhiêu mơ ước
được đặt ra khiến đôi má của cô
thêm ửng hồng sắc đỏ . Cảm thấy
mình đang tự phiêu lưu trong tình
cảm đơn phương chưa định rõ, cô
thấy xấu hổ vô cùng . Cô tự mắng
mình sao quá yếu đuối . Giây phút
sau, cô giành được lý trí trở lại với
cảm giác ban đầu . Lấy lại điểm
đứng cho chính mình, Lâm Uyên ấn
tay vào bàn phím, sự việc lại trở về
với bình thường.
Bích Hoa khoác túi xách lên vai định
ra về, thấy Lâm Uyên còn miệt mài
bên bàn phím, cô gọi nhỏ:
-Uyên, chưa về sao em?
Thấy cô không trả lời, Bích Hoa bước
lại gần, vỗ nhẹ vào tai:
-này, say mê công việc đến thế à ?
Giật mình ngước lên, Lâm Uyên mỉm
cười:
-Ủa, chị Hoa đi đâu vậy ?
Bích Hoa tròn mắt, cô đưa tay sờ vào
trán của Lâm Uyên.
-Trời ạ, em có vấn đề phải không ?
Nhìn xem đồng hồ mấy giờ rồi, đi ăn
cơm trưa thôi. Chị là người trễ nhất
đấy.
Hoảng hốt khi đồng hồ đang điểm
tròn 12 giờ . Lâm Uyên bật dậy,
khoác túi lên vai.
-Trời ạ, em trễ hẹn với khách rồi
-Cái anh đẹp trai lúc nãy à ?
-vâng, đúng vậy . Hợp đồng dài hạn
đấy chị ạ . Nếu vuột mất, chắc em bị
kiểm điểm quá.
Cô phóng xuống bậc thềm:
-Em đi trước nhé, chị tắt máy hộ em
với.
-Ừ, cứ để đấy . Nhanh lên đi em.
Bước ra hành lang, vừa đúng lúc
thang máy sắp đóng cửa . Lâm Uyên
phóng nhanh vào trong.
-Xin lỗi, còn tôi nữa.
Khi đứng yên trong thang máy, cô
đưa tay mở ví lấy khăn giấy lau mồ
hôi, thở dài:
-Chán ghê, mai mốt đem theo đồng
hồ reo mới được.
Lôi trong ví ra hộp phấn, cô soi
gương lại sắc đẹp của mình xem có
phai nhạt chút nào hay không. Bặm
môi sửa lại mái tóc, cô giật mình khi
trong gương ẩn hiện gương mặt của
người lạ . Cất nhanh hộp phấn vào
ví, cô quay nhìn xung quanh.
Trời ạ , lại cái tính lơ là của cộ
Thang máy chỉ có cô và một người
đàn ông đeo kính đen, trông chẳng
thật thà chút nào.
Lu nép sát vào góc thang máy, mắt
mở to phòng thủ.
Thấy cô gái có vẻ nhát sợ, người đàn
ông bật cười:
-Cô sợ ma hay sao mà run thế ?
Nụ cười đầy nét mỉa mai và nét câng
câng trên gương mặt người đàn ông
làm cô bực tức . Cô đốp chát ngay:
-Hình như là thế, vì tôi ngửi được
mùi của một con quỷ râu xanh.
người đàn ông nhíu mày, rồi bật cười
khan:
-Ha .. hạ. cô bé tưởng tượng quá
phong phú rồi đấy.
Định thần lại giọng quen quen, Lâm
Uyên trề môi:
-Lại là người thích làm chuyện lạ.
-Ồ, cô bé đã nhận ra à ? Quả thật
tôi được rửa tẩy nỗi oan, rất vui.
Lâm Uyên cong cớn:
-Xí, ông lại bày trò gì nữa đầy khi chỉ
có tôi với ông? Tôi không thích gây
lộn đâu, vì tôi phải chuận bị tiếp
một người bạn, phải để dành hơi.
Đình Thái gỡ kính ra, anh nheo mắt:
-À, hôm nay, tôi cũng chán cãi lộn
rồi . Hay là tôi với cô...
Thấy anh ngừng nửa chừng lại liếc
nhìn cô từ trên xuống dưới, cô hét:
-Này, ông nhìn cái gì vậy ? con người
của ông sao quá trơ trẽn.
-Ơ này, cô nghĩ oan cho tôi rồi . Tôi
đang chiêm ngưỡng sắc đẹp của cô
trong chiếc áo dài mới, nên tôi chưa
kịp nói tiếp thôi mà.
-Tôi không cho ông nhìn.
-Cô này lạ chưa ? Đẹp phải cho
ngườikh'ac nhìn ngắm chứ, hổng lẽ
cô đem về ủ mắm hay sao?
Tức quá tức, Lâm Uyên trợn mắt . Cô
không ngờ anh lại độc mồm như
thế . cái gã này mình không muốn
gay lại khiêu khích . Được rồi, cô sẵn
sàng tiếp chiêu:
-Này, tôi làm đẹmp cho người khác
ngắm chứ không phải để cho ông.
Xin ông kéo đôi mắt sát tròng của
ông lại, để tôi được thoải mái một
tí . Không thôi, tôi nghẹt thở bây
giờ.
Đọc Tiếp >>>>