
Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 10 -
hết
Kỳ: ... 9 [10]
Sự va chạm vô tình làm cho cả hai
cảm thấy ngượng ngùng làm sao
ấy, rút tay rời khỏi cổ anh, cô đe
doạ:
-Anh mà còn gây chiến nữa, tôi sẽ
tặng anh "hai phát" nữa đấy.
còn đang tiếc nuối vòng tay ấm áp
đó, Đình Thái le lưỡi rụt cổ rồi từ từ
cho xe lăn bánh . Mắt anh đang dần
có đốm lửa ấm cháy bùng lên một
hy vọng mới... Rời khỏi nhà hàng
Phong Lan với tâm trạng vui vẻ, Lâm
Uyên thong thả bước đi trên vỉa hè .
Cô thật không ngờ bác Tiêu lại dành
cho cô nhiều ưu ái như vậy . Suốt
buổi cơm tối, cô và bác Tiêu nói
chuyện huyên thuyên, làm như đó là
một buổi tối của hai bác con vậy. Cả
hai bỏ mặc Đình Thái ngồi im lặng
lắng nghe và "cười ké". Cũng tội
nghiệp cho anh thật. Cả ba bốn
tiếng đồng hồ mà chỉ ngồi nghe
không nói, trông gương mặt của anh
lúc đó hiền và ngơ ngác làm sao ấy.
-Hừm! Ng` gì đâu mà lúc làm cho
người ta có cảm tình, lúc làm cho
người ta ghét. Không biết cách chiều
con gái thế nào hết, ngốc quá đi.
Cô đang lẩm bẩm nói về anh thì có
tiếng xe thắng kề bên . Một giọng
trầm ấm quen thuộc vang lên:
-Xin chào . Em dùng cơm tối có ngon
miệng không ?
Lâm Uyên quay nhanh lại. Cô tròn
mắt ngỡ ngàng nhìn người vừa nói:
-Anh .. anh .. Sao anh biết .. em...
Cô thật sự lúng túng trước ánh mắt
giận hờn của Vũ Phong. Anh đang
nhìn cô như bắt lỗi, môi anh mím
chặt chứng tỏ anh đang cố đè nén
sự giận hờn đó.
Bưóc nhẹ lại phía anh, cô cúi đầu lí
nhí:
-Em xin lỗi . Em .. vì công việc đột
xuất, nên em...
Bước xuống xe Vũ Phong tiến gần
đến phía cô, mặt anh lạnh tanh
không chút mùa xuân . Cô đang
phân vân chẳng biết dùng lời nào
để nói với anh thì bất ngờ anh ôm
chầm lấy cô, gục đầu vào tóc cô thổn
thức:
-Em nỡ lòng cho anh leo cây như thế
sao ? em thật là tàn nhẫn.
Cục cựa trong vòng tay anh, cô nói:
-Em xin lỗi . Em định gọi điện cho
anh, nhưng gấp quá, em đành phạm
lỗi . Anh đừng giận em nha.
Vũ Phong bật cười:
-Anh làm gì giận em cho được . Nhớ
em muốn đứt từng đoạn ruột ra đây
nè.
Đẩy nhẹ anh ra, cô điếm ngón tay:
-Hình như anh vừa uống bia.
-Chỉ một chút thôi, vì anh buồn qúa.
Cô veó nhẹ mũi anh, lo lắng:
-Anh lái xe đó nhé . Uống cho nhiều
vào lỡ có chuyện gì thì sao ? Em
không cho anh uống nữa đâu . Mai
mốt em mà nghe mùi là cử đẹp liền
đấy.
Nắm tay co đặt lên ngực mình, anh
tha thiết nhìn cô:
-Anh sẽ không bao giờ xảy ra chuyện
khi còn em trên đời . Lâm Uyên! Anh
yêu em.
Anh định cúi xuống hôn môi cô thì
ánh đèn một chiếc xe chiếu thẳng
vào làm hai người phải đưa tay che
mắt.
Chủ nhân chiếc xe đó chóng chân
xuống kế bên hai người, giọng cứng
cỏi:
-Ồ, hình như tôi đến không phải lúc
rồi, xin lỗi nhé.
Anh nhìn Lâm Uyên:
-Xem ra tôi phải về một mình rồi .
Cô đã có tài xế đến . Chúc hai người
vui vẻ, tôi về trước đây.
Chiếc xe rú ga rồi vọt đi . Trong tích
tắc đã mất hút giữa dòng người.
Lâm Uyên cảm thấy hụt hẫng, cô
nhìn theo luyến tiếc.
Tưởng cô khó chịu vì Đình Thái nên
cau có, Vũ Phong vỗ nhẹ vai cô, tiếp
lời anh nghĩ:
-Một con người quái đản, phải không
em ? Đừng quan tâm đến làm gì .
Chúng ta đi dạo phố nhé.
Gật đầu, cô bước theo anh, nhưng cô
biết chắc rằng, cô sẽ không có chút
kỷ niệm nào ở chuyến đi này.
Ngả vật ra ghế xa lông, Đình Thái
cung tay đấm vào thành ghế . Lòng
anh đau đớn quá . Dầu biết rằng
Lâm Uyên không phải là của anh,
nhưng sao anh lại khổ tâm đến thế .
Phải chăng yêu một người là phải
chịu nhiều đau khổ thế không ? Anh
là một người cứng cỏi trong mọi tình
huống cơ mà . Trong cuộc sống cũng
như trong thương trường, anh không
hề chịu thua hay lùi bước trong một
khó khăn nào.
Vậy mà nay, trong tình yêu, anh lại
chùn bước chăng ? Còn có vẻ sẻ bị
thất bại thảm hại nữa kia.
Tình yêu ơi! Mi là một loại vũ khí gì
mà làm cho con người phải bán
sống, bán chết vì mi ? Dù hiểu rõ mi
sẽ đem đến đau khổ, nhưng sao mọi
người vả cả ta vẫn lao vào ? Mi có
một sức mạnh thần bí phải không ?
Hay là một phép màu ma thuật nào
đó mà vị phù thủy cao tay nguyền
rủa trần gian ?
Khi nào ta mới giải được lời nguyền
ấy đây?
Anh đưa tay ấn nút vào remote trên
bàn . Một đốm sáng lóe lên. Những
hình ảnh chân dung của người mẫu
quay phim hiện lên màn hình với
tiếng nhạc du dương đến mũi lòng.
Anh áp vòng phone vào tai và nhẹ
nhàng lắc lư theo điệu nhạc.
Từ lâu rồi, đây là sự giải khuây duy
nhất của anh khi anh cảm thấy căng
thẳng và cô đơn . Đã một lần rồi anh
đã rất vui, vui lắm khi có Lâm Uyên
bên cạnh anh trong gian phòng
này . Lúc đó, anh thấy cuộc sống
đang dang rộng vòng tay đón mời
anh vui trong hạnh phúc. Anh như
một đứa trẻ con được qùa, cười nói
không thôi . Đêm ấy, anh đã không
ngủ được vì niềm vui bên cạnh cô
luôn ẩn hiện trong anh, nhưng giờ
dây, nó đã trở thành kỷ niệm, một kỷ
niệm đẹp mà anh trân trọng, nâng
niu.
Anh lại đưa tay ấn vào remote, giọng
một ca sĩ cất lên buồn thảm não:
"Tôi đã yêu em từ muôn kiếp nào.
Cho dẫu mai sau đời nhiều bể dâu,
Biết rằng chẳng được gần nhau,
Đừng đem cay đắng cho nhau ..
Cho cuộc đời lỡ nhịp thương đau .."
Gần như đúng với tâm trạng của
mình, Đình Thái buồn bã đưa mắt
nhìn quanh gian phòng như muốn
tìm lại hình dáng và hơi ấm của
"ai".
Chợt mắt anh như muốn "đứng
tròng" khi nhận ra hình dáng của ai
nơi cửa. Dụi mắt liên tục vì tưởng
mình đang mơ, anh lẩm nhẩm:
-có phải em không ?
Phải chứng minh sự thật, anh đứng
lên và tiến về phía cửa . Anh cố mở
thật to đôi mắt vì anh sợ khi chớp
mắt một cái, bóng dáng đó sẽ biết
mất đi.
Đến nơi anh đưa tay lên sờ vào má
nàng và, anh oà vỡ niềm vui . Thật
rồi . Chính thật là Lâm Uyên, cô đã
đến đây với anh.
Gạt tay anh ra, cô lừ mắt:
-Này, anh tưởng tôi là ma hay sao
mà đứng bất động vậy ?
-...
Thấy anh im lặng, cô quay gót:
-Anh khong hoan nghênh tôi phải
không ?
Qua giây phút ngỡ ngàng anh
choàng tỉnh ngăn tay lại.
-Khoan đã! Sao "em" lại ra về khi đã
đến nơi đây ?
Không nhận ra sự đổi khác đó, cô
chun mũi:
-Hình như anh đã hết "đặt thành
kiến" với tôi rồi thì phải ?
Đã lấy lại thăng bằng trong lúc cảm
xúc còn dào dạt, anh cười:
-Tại sao tôi lại đặt thành kiến với cô
khi cô không có lỗi ? Với lại, hiện tại
đây là đời thường, tôi đặt thành
kiến quá nhiều sẻ ảnh hưởng đến uy
tín của tôi.
Cô trề môi:
-Cái uy tín cao ngút trời của anh dù
có ảnh hưởng cách mấy cũng không
lỡ được, nhưng người như thế sẽ làm
cho người ta ghét mình nhiều hơn:
-Tôi mặc kệ điều dó . nhiều người
ghét chừng nào, tôi càng vui chừng
đó, nhưng tôi muốn biết trong số
người ghét tôi, có cô hay không?
Chúm chím đôi môi, cô đỏng đảnh:
-Hiện tại thì có ít chút, nhưng tương
lai nó sẽ tăng rất nhiều.
Anh tưng tửng:
-Cô càng ghét tôi nhiều, tôi càng vui
hơn -thấy cô nhướng mắt nhìn anh
tỏ vẻ chưa hiểu . Anh nheo mắt, nói
tiếp- Vì khi cô ghét tôi, hình ảnh
điển trai của tôi sẽ ẩn hiện quanh
quẩn trong đầu của cô . Khi đó, cô
sẽ tưởng nhớ và yêu tôi lúc nào cũng
không hay nữa là.
Cô cong môi, dáng vẻ dễ ghét.
-Xí! Hổng dám đâu . Trái tim và đầu
oc'' của tôi, tôi điều dành phần cho
anh ấy cả rồi . Còn anh hả? Kiếp sau
đi, có thể tôi sẽ để ý đến.
-Nhưng tôi muốn kiếp này xảy ra
chuyện đó thì sao ?
-Anh cứ việc cố gắng, nhưng kết qủa
đã có sẵn rồi.
Đình Thái tiến gần đến cô hơn, đến
nỗi hơi thở của anh cô có thể nghe
thấy . Anh nhìn thẳng vào mắt cô, co
nhìn anh, hai người chìm trong im
lặng. Bất chợt, anh hỏi một câu làm
cô hụt hẫng.
-Cô yêu anh ta lắm, phải không ?
Đĩ nhiên rồi . Tôi và anh ấy rất hợp
nhau, anh ấy rất quan tâm chăm sóc
tôi . Nhiều lúc tôi muốn phát bực
lên vì sự yêu chiều của anh ấy.
Anh lừ đừ, giọng hơi khó nghe:
-Vậy là cô hạnh phúc qúa rồi còn gì .
Hiếm có cô gái nào được sự quan
tâm chăm sóc của người yêu như
thế . Có chăng chỉ là sự khởi đầu
của một cuộc tình thời đại: Yêu vội,
đam mê, choáng ngợp trước ánh hào
quang của nhau, và sau đó sẽ được
kết thúc bằng mộc cuộc chia tay đầy
nước mắt.
-Anh đang mừng cho tôi hay đang
mỉa mai tôi ?
Đặt tách trà nóng đang toa? hương
thơm nghi ngút xuống bàn, anh
khoát tay ra vẻ chối bỏ:
-Ậy, cô đừng nghĩ quấy cho tôi . Tôi
chỉ lấy một thí dụ cụ thể trên phim
trường để cho cô tham khảo thôi .
Mời cô dùng trà.
Ngồi xuống ghế, cô lơ đãng:
-Cám ơn sự quan tâm "đặc biệt" của
anh - Nhăn mặt vì lời nhạc quá
buồn thảm . Cô lách chách, mắt
nhìn lên màn hình- Ôi cha, anh
đang thất tình hay sao mà nghe
nhạc gì mà buồn thảm não hà ? Có
gì thì tâm sự với tôi, đừng nhồi nhét
thêm vào mấy cái thứ nhạc tình phụ
này nữa . Anh sẽ cảm thấy buồn
thêm chứ không có ích lợi gì đâu.
-cô nhìn mặt tôi bộ giống thất tình
lắm hay sao ?
Cô chợt nhớ tới Ngọc Châu nên bèn
đính chính lời nói:
-Xin lỗi, tôi quên còn một người luôn
đeo sát bên anh, sẵng sàng làm
người vợ hiền thục chăm soc'' anh
trọn đời.
Nghe lời nói của cô có phần nặng
nề, trong đầu anh chợt loé lên ý
nghĩ:
-"Em đang thật sự chúc mừng cho
tôi, hay đang ghen cho hạnh phuc''
cuả tôi."
Ngẩng lên nhìn khuôn mặt của cô
lần nữa, anh trêu ghẹo:
-Hình như cô cũng đang mơ ước làm
một người vợ hiền thì phải ?
cô đỏng đảnh:
-Tất nhiên rồi . Khi đã yêu, cô gái
nào mà không muốn sống bên cạnh
người mình yêu suốt đời chứ .
Nhưng anh chưa được uống rượu
mừng sớm đâu, vì cả hai chúng tôi
c`on lo cho sự nghiệp thật vững
chắc trước đã.
-Còn chần chờ gì nữa mà không cưới
liền đi ? Sự nghiệp của cả hai cũng
đang trên đà phát triển mà . với lại,
anh ta là một giám đốc, sự nghiệp
vững chắc rồi còn gì.
- Điều ấy chưa chứng minh được việc
gì toàn vẹn cả . Biết đâu anh ấy sẽ
gặp một trở ngại gì trong nay mai.
-Thế là cô không tin tưởng thật sự
vào anh ta rồi . Điều ấy chứng tỏ cô
chưa thật lòng yêu.
Lâm Uyên phủ nhận:
-Ai nói chứ ? Tôi cảm thấy tôi yêu
anh ấy rất nhiều, và anh ấy cũng
vậy. Chúng tôi như là hình bóng với
nhau.
Đình Thái ra vẻ triết lý:
-Yêu nhiều, nhưng chưa chắc đã thật
lòng, con người ta thường lầm lẫn
như vậy. Sự choáng ngợp ban đầu
của hai người có thể dẫn đến tình
cảm, nhưng muốn tiến triển đến
tình yêu thì cần phải có thời gian
định hình khá dài . Như sự gần vũi
thân quen lâu ngày, có thể tìm được
niềm vui, niềm cảm hứng bên
nhau . Đôi khi có xảy ra xung đột
giận hờn, nhưng đó có thể là mầm
mống của tình yêu thì sao ?
-Xí, tôi không tin có chuyện như
thế . Gây gổ căm ghét nhau mà có
thể dẫn đến tình yêu à ?
Anh bật cười giòn:
-Cô bé ngây thơ quá rồi đó, cô bé
ơi . Tình yêu là một liều thuốc
nhiệm màu . Nó có thể hóa giải tất
cả mọi ân oán tình thù . Nói đâu
cho xa hơn, thời đại bây giờ chuyện
ấy là rất thường tình . Gây chuyện
với nhau mới có ấn tượng về nhau
đấy . Cô bé có thấy không ? Lời bài
hát của nhạc sĩ Ngọc Lễ đã nêu lên
điều đó.
Anh ngâm nga:
"Con gái nói ghét là thương.
Con gái nói thương là ghét đó.
COn gái nói nhớ là quên,
con gái nói quyên là nhớ .."
Cô bịt hai tai, lắc lư:
-hổng dám đâu . Đối với tôi, chuyện
đó không bao giờ xảy ra.
Đình Thái định nói gì đấy, nhưng
điện thoại reo vang, anh đàng im
lặng bắt máy.
-Alô . Thái nghe đây.
-Anh Thái, hiện giờ anh ở đâu vậy ?
-Ngọc Châu! Em say phải không ?
nghe tiếng nhừa nhựa của cô, anh
đoán được ngay điều đó.
-Em chỉ uống có vài ly thôi.
-Anh đã nhắc nhở em bao nhiêu lần
rồi . Bảo em đừng có uống say, em
đâu có nghe anh đâu.
Ngọc Châu lè nhè:
-Anh còn trách em . Anh đang ở đâu
vậy?
-Ở phòng máy.
-Vậy anh ra dắt em vào với ..
Em ..tít .. tít ..
Mới vừa nói nửa câu, máy mất tín
hiệu. Đình Thái lo lắng tắt máy,
bước ra cửa vì anh sợ Ngọc Châu sẽ
xảy ra chuyện.
Bị anh bỏ mặc và đóan biết được
cuộc điện thoại lúc nãy là của ai,
Lâm Uyên cảm thấy tủi thân . Cô
lặng lẽ nuốt nước bọt và tự mắng
mình:
-Mày làm sao thế Uyên ? Chuyện
người ta đâu có liên quan gì đến mà
mà mày ganh tỵ thế. Mày đã yêu và
hứa sẽ dâng trọn tình yêu cho người
mày yêu cơ mà, tại sao mày lại âu
sầu như vậy ? Phải chăng lời của
anh ta nói là đúng sự thật ? Không .
Không phải.
Lý trí của cô liên tục bác bỏ những
suy nghĩ của cô, nhưng trái tim cô
đã thay đổi nhịp đập mất rồi.
Đình Thái bước vào, trên tay anh là
Ngọc Châu đang rũ người, mình cô
bốc lên toàn là mùi bia, miệng còn
lẩm bẩm việc gì đó mà cô không
nghe rõ.
Đặt Ngọc Châu lên chiếc ghế nệm
dài lớn . Anh sửa lại tư thế nằm cho
cô, rồi quay nhìn Lâm Uyên.
-Cô có thể giúp tôi ..
Nhìn theo cử chỉ của anh, cô đoán
ra được ngay việc gì, nên miễn cưỡng
gật đầu.
- Được rồi, tôi sẽ giúp, anh ra ngoài
đi.
Nhìn Ngọc Châu lần nữa vẻ quan
tâm, anh mới bước ra ngoài, bỏ nhỏ:
Cảm ơn.
Lâm Uyên tấm tức giận, nói với theo:
-Này, anh phải kiếm đồ để tôi thay
cho cô ấy chứ.
Bước nhanh lại chiếc tủ kiếng nơi
góc phòng, anh lôi ra một bộ pyjama
đưa cho cô:
-Cô cho cô ấy mặc đỡ vậy, tôi không
có đồ phụ nữ.
Đôi mắt của anh nhìn cô nhửa như
giải thích, nửa như trêu ghẹo làm cô
sôi sục máu giận. Đưa tay giật mạnh
lấy bộ quần áo, cô đóng mạnh cửa
lại.
Giây lát sau, cô mở cửa bước ra
thì... ng ngay Đình Thái đang "lơn
tơn" đi vào, trên tay xách một túi
nylon to . không thèm nhìn anh, cô
bước nhanh ra ngoài, buông gọn:
-Tôi về đây.
Nhét bộ quần áo mô- đen của Ngọc
Châu vào anh, vẻ mặt lầm lì, cô bước
nhanh hơn, dường như cô muốn trốn
chạy thì phải.
Muốn nói với cô nhưng anh lại do
dự vì anh sợ. Sợ rằng lời anh sẽ vượt
quá xa sự cho phép của tình bạn.
với lại, anh phải lo lắng cho Ngọc
Châu. Cô ấy đã qúa say cần có người
săn sóc.
Để túi nylon đựng cháo nóng và
chanh đá xuống bàn, anh nhìn Ngọc
Châu đang ngủ ngon làng mà chạnh
lòng thương hại. Cô ta cũng như
anh, là một đứa trẻ mồ côi, tự lo
lắng chăm sóc cho mình từ nhỏ, nên
tình thương, sự quan tâm của người
khác là một điều ao ước lâu nay .
Nhưng tình thương anh ban cho cô
chỉ là tình anh em trong sáng, còn
tình yêu thì...
Ngọc Châu trở mình tỉnh dậy. Cô
đưa mắt nhìn xung quanh rồi dừng
lại nơi Đình Thái đang ngồi suy tư .
Cố gượng dậy, cô bước lại gần anh,
rồi bất ngờ từ phía sau, cô ôm chầm
lấy anh, vùi mặt vào bờ vai rắn chắc
của anh thủ thỉ:
-Em rất hạnh phúc kho có anh bên
cạnh.
Qua phút bất ngờ, Đình Thái cục
cựa tìm cách thoát ra, nhưng cô vẫn
bấu chặt lấy anh, lời nói của cô làm
anh chú ý:
-Không . Anh đừng rời xa em nữa .
Anh có biết không ? Vắng anh, em
rất tệ hại, em như bị mộng du giữa
ban ngày, làm việc gì cũng chẳng
xong . Đôi lúc, em tìm quên trong
men nồng hơi rượu, nhưng hình
bóng của anh vẫn tìm cách ám ảnh
em . Nó đeo đuổi em, giết con tim
em lần mòn trong niềm thương
nhớ . Anh ơi! Cuộc tình đầu của
người con gái sao phải chịu đau khổ
như vậy ? Có phải anh chẳng để một
khoảng trống nào trong tim của anh
cho em hay sao ? Anh xem thường
em đến thế sao ? Em xin anh hãy
ban cho em một tình yêu . Em rất
muốn, rất muốn được anh yêu.
Cô uốn mình ngồi vào lòng anh, mắt
đắm đuối nhìn anh tìm sự đồng
cảm:
-Hãy nói đi anh . Nói rằng, anh yêu
em . Em sẽ hiến dâng tất cả, hiến
dâng cho tình yeu của đôi ta.
Anh nắm lấy bay cô khi tay cô miên
man trên vừng ngực của anh . Không
nhìn vào mặt cô, anh từ tốn:
-Ngọc Châu! Xin em đừng bắt buộc
anh phảilàm những điều anh không
muốn . Tình yêu đâu phải là vật để
mua bán, trao đổi . Anh xin em hãy
bình tĩnh lại để tìm cho mình một
niềm vui, hạnh phúc thật sự.
Ngọc Châu hét lên, cô đang lao
mình theo vòng xoáy của sự khát
khao chờ đợi:
-Kho6ng . Em không muốn gì cả . Em
đã suy nghĩ rất nhiều và đã rất bình
tĩnh khi nói ra điều đó . Anh xem
hơi ấm của anh đã khoác lên người
em, chứng tỏ vòng tay của anh đã
không còn xa em nữa . Hãy ôm em đi
anh, và trao cho em mật ngọt của
tình yêu.
Cô câu lấy cổ anh, áp thân hình gợi
cảm của mình vào người anh, môi cô
chủ động tìm môi anh . Cô cố gắng
kích thích tình yêu của anh.
Không biết tự bao giờ tay anh đã
buông thõng, bỏ mặc cho bàn tay cô
mơn man trên vừng ngực rắn chắt
rất đàn ông của mình.
Anh cố gắng kềm chế mình . Anh
cắn chặt răng, nhắm nghiền đôi mắt,
nhưng thật vô vọng khi sự ham
muốn của người đàn ông đang tràn
đầy sức sống bốc lên, anh ôm chặt
lấy cô và bắt đầu tìm môi cô...
Đang lúc sự ham muốn lên đến cực
điểm thì có tiếng gõ cửa liên tục,
kèm theo là tiếng la của Lâm Uyên:
-Cứu tôi với! Cứu tôi .. Anh Thái ơi!
Cứu em .. Anh Thái ơi...
Đình Thái bừng tỉnh . Anh xô mạnh
Ngọc Châu ra, bật nhanh ra cửa .
Cánh cửa vừa mở thì Lâm Uyên đã
nằm ngọn trong vòng tay anh, nước
mắt cô chảy dài kèm với sự run rẩy
đáng thương.
Anh chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì
ngoài kia có hai thanh niên đang
lầm lì tiến vào . Đụng ngay anh
đang quắc mắt nhìn, chúng khựng
lại. Một tên phán:
-Ê! Nó là em của tao, mày trả nó
đây, đừng có xen vào chuyện của gia
đình người khác.
Đình Thái cười mỉm rồi đưa tay vào
túi, rút điện thoại ra buông nhỏ:
-Tôi cũng báo cho anh biết, cô ấy là
vợ của tôi . Tôi sẽ điện thoại báo
cho công an tới để giải quyết.
Tên kia lui lại rồi phán:
-Mày nhớ nhé.
Nói rồi chúng phóng lên xe, rú ga
chạy đi để lại tiếng van inh ỏi.
Vỗ nhẹ bờ vai của cô, anh quan tâm:
-Em có sao không, hả Uyên ?
Lâm Uyên lắc đầu, cô siết chặt anh
để tìm sự che chở.
Ngọc Châu bước ra nắm tay cô, lôi ra
khỏi Đình Thái.
-Nè! Côlàm cái gì vậy ? Nam nữ khác
biệt mà cô lại dám ôm bạn trai của
tôi sao ? Cô thật là quá trơ trẽn đó,
muốn giành người yêu của tôi đâu
cần phải làm bộ tịch như thế.
Nuốt ngược tủi buồn vào lòng, Lâm
Uyên nhìn Đình Thái rồi cúi đầu.
-Cảm ơn anh đã giúp đỡ.
cô quay sang Ngọc Châu:
-Xin lỗi đã gây cho cô sự hiểu lầm,
tôi xin phép.
Bước nhanh ra đường, Lu cảm thấy
tủi cho thân cô . Phải chăng số cô là
phải chịu đau khổ như vậy, nhưng
tại sao chứ ? Cô đã có một tình yêu,
một niềm hạnh phúc riêng cho mình
rồi mà sao cô chẳng thấy vui vẻ và
yêu đời gì cả vậy ? Tạo hoá trớ trêu
chăng ?
Đình Thái bước nhanh theo, nhưng
bị Ngọc Châu chặn lại:
-Anh không được đi.
Anh quắt mắt:
-Em có tránh ra không thì bao??
Cô vẫn cứng đầu:
-Em không muốn tình yêu của mình
bị người khác san sẻ.
Đẩy cô sang một bên, anh bước ra xe
bỏ lại một câu làm Ngọc Châu chết
điếng:
-Xin lỗi, anh chưa bao giờ có ý định
yêu em.
Sự thật đây sao ? Ngọc Châu ngồi
bẹp xuống nền gạch khi tiếng xe
khuất nơi cổng.
Bóng Lâm Uyên đơn độc xiêu quẹo
trên đường khuya, anh thương cô vô
hạn. Thắng xe lại kế bên cô, anh
nồng nàn:
-Uyên, lên xe đi em, anh đưa em về.
Cô lắc đầu, chân vẫn đều bước:
-Không dám . Bạn gái anh sẽ hiểu
lầm thêm lần nữa, tôi sẽ có lỗi hơn.
Đình Thái vò đầu:
-Cô ấy không phải là bạn gái của
anh.
-Chuyện ấy chỉ có anh và cô ấy biết,
tôi không cần biết làm gì.
-Nhưng em về một mình rất nguy
hiểm.
Hất mặt lên, cô nói như tự an ủi:
-Vũ Phong sẽ đến đón tôi ngay bây
giờ . Anh hãy về đi, kẻo cô ấy hiểu
lầm sẽ khổ cho tôi.
Anh cứng rắn:
-Hắn sẽ không đến đón em đâu.
-Không . Anh ấy sẽ đến.
-Nếu anh ta có sự quan tâm đến em,
thì anh ta đâu có bỏ em đi một
mình như vậy.
Cô biện hộ:
-Tại anh ấy bận nên anh ấy không
thể suốt ngày ở bên tôi.
-Tôi cho rằng anh ta qúa ích kỷ thì
có . Cả thời gian dành cho người
mình yêu vào buổi tối mà cũng bận.
Anh ta qủa thật là một người tình
toàn vẹn.
-...
Anh tiếp khi thấy cô im lặng:
-Lúc nãy, em đã gọi điện cho hắn,
vậy hắn có đến đón em hay không ?
Nhìn mặt em, là tôi biết ngay kết
qủa "anh ta quá bận" chứ gì ?
Lâm Uyên hét lớn:
-Nhưng anh ta yêu tôi.
Đình Thái cũng không vừa:
-Nhưng có nhiều bằng tôi yêu em
hay không ?
Đôi mắt tròn của cô càng mở to hơn,
cô nhìn thẳng vào mặt của anh.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt nồng ấm
dịu dàng.
-Em nhìn xem, trong ánh mắt tôi có
điều gì gian dối hay không ? Nếu
không thì qủa thật tôi đã yêu em.
Khẽ nắm lấy bàn tay của cô, anh tha
thiết:
-Tình yêu của tôi có từ lúc gặp em
lần đầu cơ . NÓ hình thành và
trưởng thành theo thời gian . Hiện
nay, nó đã cao to như qủa núi rồi
đấy.
Rút tay lại, cô lạnh lùng:
-Xin anh đừng gieo những điều vớ
vấn ấy vào đầu tôi . Tôi đã có người
yêu, và hai chúng tôi đã hẹn ước với
nhau.
- điều ấy chưa chứng tỏ rằng em đã
là của hắn. Anh có quyền giành lấy
em khỏi tay hắn để về bên anh.
Biết tình cảm của anh dành cho
mình rất nhiều, nhưng sao cô lại
làm khó anh . Có phải vì vách ngăn
của cuộc tình của cô và Vũ Phong
hay không ? hay vì cô gái Ngọc Châu
kia ?
Không muốn tiếp tục suy nghĩ và
thất bại trước ánh mắt anh, cô bình
thản:
-Bây giờ, tôi muốn về nhà.
-Như anh...
-Nếu anh không rảnh, rôi có thể tự
về.
Cô dấn bước, Đình Thái thở dài chìa
tay:
-Em lên xe đi.
Lặng lẽ lên xe, chiếc xe lao đi mà
tâm trạng của cả hai như đang lê
từng bước nặng nề... Bước vào công
ty với tâm trạng rối bời, Lâm Uyên
thở dài ngao ngán . Trọn đêm qua,
cô đã thức trắng để tìm câu trả lời
thật sự cho chính mình, nhưng cô
vẫn chưa tìm ra đáp án.
Tình yêu của cô dành cho Vũ Phong
có phải là tình yêu đích thực hay
không ? Tình cảm đối với Đình Thái
là tình cảm gì ?
Ôi! Sao cô lại phân vân như thế ?
Đã quyết định yêu rồi thì phải trân
trọng nó chứ, tại sao cô phải nghi
ngờ vào tình yêu đó ? Cô quá đa
nghi, phải không ? Hay là cô chưa
dâng trọn trái tim của cô cho tình
yêu đó?
Muốn xóa tan đi những điều rối bận
trong đầu, cô hất mạnh mái tóc ra
sau, ngẩng mặt lên, hít một hơi thật
mạnh.
Bất chợt cô đưa tay dụi mắt . Cô lầm
chẳng? Đi trước cô là một đôi trai
gái rất tình tứ khoác tay nhau.
Bước nhanh hơn, cô vượt qua hai
người và đưa án ngữ:
-Nè! Tôi có lầm hai người không ?
Yến Linh rút tay ra khỏi tay Công
Thành, đỏ mặt, lí nhí:
-Ơ .. chị .. chị ..
Công Thành đỡ lời:
-Em đừng ăn hiếp cô ấy chứ.
Lâm Uyên hừ nhỏ, chống nạnh:
-Tôi không nói đến anh, tôi chỉ hỏi
chị tôi thôi, đừng có lộn xộn.
Công Thành vẫn ngoan cố:
-Nhưng hiện giờ cô ấy đã là một nửa
của anh, anh phải có bổn phận bao?
vệ cô ấy khỏi "nanh vuốt" của em.
Vừ nói, anh vừa keó Yến Linh vào
lòng khiến Lâm Uyên phải trợn tròn
mắt "cảm phục"
-Bội phục. Bội phục. Hậu bối rất bội
phục tiền bối . Chỉ một đêm thôi mà
tiền bối đã câu dược một con cá lớn
như vậy rồi, quả là sức trẻ tài cao.
Yến Linh cong môi:
-Xí, tại chị thấy anh ấy tội nghiệp
quá, qùy muốn sụm đầu gối, nên chị
mới cho cơ hội đó chứ.
Công Thành dày mặt:
-Kệ nó . Bây giờ đã được chấp nhận
rồi, còn gì đâu mà xấu chứ . Vả lại,
vì người mình yêu đâu có gì phải
gại, đúng không em?
Lâm Uyên nhăn mặt:
-Trời ạ, tôi nổi da gà rồi này . Xin
hai người làm ơn cho tôi được bình
lặng tâm hồn đi.
-Vậy thì đi tu đi em.
Lâm Uyên định đưa tay veó Công
Thành thì anh đã keó Yến Linh bước
vào thang máy, bỏ lại đôi mắt thách
thức phía sau khe hở nhỏ trước khi
cánh cửa khép lại.
Giậm chân tức tối, cô làu bàu:
-Hừ, tôi sẽ xử anh sau . Quân tử trả
thù, 10 năm chưa muộn đâu.
Bước qua thang máy kế bên, cô đưa
tay ấn nút . Bước vào trong, cô ấn
nút số 6. Cửa chuẩn bị khép thì có
một người bước vào . Anh ta lịch sự:
-Xin lỗi, còn tôi nữa.
Bốn mắt nhìn nhau nửa như xa lạ,
nửa như thân quen . Cô cúi đầu:
-Chào giám đốc.
Đình Thái cười cười:
-Có cần phải như thế không khi chỉ
có tôi và cô ?
-Xin lỗi, đó là quy định của công ty.
-Cô đúng là một nhân viên mẫu
mực.
-Ông quá khen.
-Thế nào, cô ngủ có ngon hay
không ?
-Cảm ơn, tôi đã ngũ rất ngon và còn
mơ nhiều giấc mơ đẹp.
Anh lắc leó:
-Mơ về chàng hoàng tử của cô ?
Lâm Uyên nhướng đôi mày đẹp:
- Dĩ nhiên . Chả lẽ mơ về người khác
khi Vũ Phong là người yêu của tôi ?
Nhún khẽ đôi vai, nụ cười của anh
cũng có phần giễu cợt:
-Biết đâu được, cô mơ về tôi trong
giấc ngủ thì sao ?
Tức muốn điên, cô đang tìm câu để
chửi vào mặt anh thì cưa? thang
máy bật mở. Anh hất mặt bước ra
trước.
- một lát nữa, cô nộp tất cả hợp
đồng cô nhận trong tháng cho tôi .
Tôi cần phải kiểm tra trước khi tôi
xuất ngoại.
Xuất ngoại ? Anh đi ư ? Đi vì công
việc hay đi vì chuyện gì ? Hay là đi
hưởng "tuần trăng mật" với người
đẹp Ngọc Châu ? Hừ! Đúng là loại
đàn ông thích phiêu lưu tìm cảm
giác lạ.
Nhưng tại sao cô nghe anh nói hai
chữ "xuất ngoại" thì cô nghe nhói lạ
Ở tim ? Có phải là cô sắp mất đi một
người bạn hay không? Hay mất đi
một người để cô trút giận và cãi vã ?
thật là khó hiểu.
Đã ngồi vào bàn làm việc mà hồn cô
cứ để đâu đâu, cô chẳng tập trung
làm được việc gì . Đến khi có một
bàn tay vỗ nhẹ vai, cô mới giật mình
choàng tỉnh:
-Ơ .. anh Thành!
-Em đang làm việc hay là đang tưởng
nhớ đến chàng đây ?
-Anh ..
Công Thành cười cảm thông:
-Tôi biết, lứa tuổi như cô là đang
hụp lặn trong tình yêu đôi lứa,
nhưng đừng nên vì nó mà đánh mất
tương lai sự nghiệp. Hãy cố gắng
đứng vững trong sự nghiệp, rồi vun
đắp cho tình yêu, như thế đâu có
muộn màng gì . Huống chi tình yêu,
nó có rất nhiều mặt trái, cần phải
thận trọng khi quyết định, dâng trọn
trái tim cho ai, và người đó có xứng
đáng đón nhận hay không.
-Cha! Nghe anh triết lý mà em muốn
bùi cả tai rồi nè . Yêu chỉ mới có hai
mươi bốn tiếng đồng hồ mà rút cả
được kinh nghiệm dài thậm thượt
thế kia . Qủa thật tình yêu rất nhiều
điều cần khám phá và học hỏi.
Anh gõ tay lên bàn khi vừa nhìn
thấy cô định mơ màng trong ảo giác:
-Này, khoang hãy mơ, em nên nhanh
chóng đem hết tất cả bản hợp đồng
em nhận trong tháng cho giám đốc .
Ông ấy đang kiểm tra gấp đấy.
Vờ như không biết chuyện gì xảy ra,
cô tròn mắt hỏi:
-Uả! Sao em không nghe thông báo
gì hết vậy ?
Công Thành đưa tay:
-Em nhìn xem, bảng thông báo dán
"chần dần" trước cửa kià . Em là
người cuối cùng nhìn thấy đó hả?
Lâm Uyên liếc nhìn xung quanh .
Qủa thật, đúng cô là người cuối cùng
rồi, trong phòng chỉ còn lại mình cô.
Hấp tấp gom những bản hợp đồng
trong hộc tủ, cô lườm anh:
-Sao anh không nói sớm, để giờ này
mới nói ?
Anh thản nhiên:
-Thường ngày em là người quan sát
tốt nhất mà, nên anh tưởng...
-Con người có lúc này lúc khác chứ .
Anh tưởng như vậy là chết em rồi.
cô bước nhanh ra cửa, nhưng chợt
nhớ ra một chuyện, nên quay lại hỏi:
-À, mà tại sao giám đốc lại kiểm tra
đột xuất vậy anh ?
-Anh nghe nói, giám đốc sẽ xuất
ngoại cuối tuần này.
Nỗi buồn từ đâu chợt ùa về làm cho
Lâm Uyên thơ thẩn . Vậy là thật rồi,
anh ta sẽ đi y như lời đã nói .
Nhưng anh ta đi thì có liên quan gì
đến mình chứ ? Ôi, tim cô đã rỉ máu
rồi sao ? Sao cô lại ngu ngốc như
vậy chứ ? Niềm vui, niềm hạnh phúc
cô không chọn, mà lại chọn con
đường buồn tủi xót xa.
Thấy cô đứng như vô hồn, Công
Thành vỗ nhẹ vào vai:
-Lại mơ nữa, phải không ? Yêu thì
chịu yêu đi, tránh né hoài, coi chừng
ở giá đấy.
Lẩm bẩm tức tối khi dáng anh đã
khuất nơi cửa, cô mỉm cười khi suy
nghĩ lại câu nói của anh:
-Kệ nó, học hỏi kinh nghiệm còn hơn
chịu thiệt thòi.
Bước những bước chân nhẹ tênh
không vướng bận ưu phiền, Lâm
Uyên đưa tay gõ cửa . Đúng lúc,
cánh cửa cũng bật mở, Đình Thái
hiện ra với áo khoác trên tay.
-Chào giám đốc.
-Có chuyện gì không?
Cô chià xấp hồ sơ về phía anh:
-Tôi đến để gai cái này cho ông.
-Sao trễ thế ? Tôi phải về rồi.
-Xin lỗi, tôi bận quá nhiều việc.
Anh châm ngòi:
-Bận việc hay là nhớ người yêu ? Nói
cho cô biết, tôi rất ghét những người
như vậy.
Cục nghẹn đã dâng lên đến cổ,
nhưng cô cố dằn nén để tiếng nói
được dịu dàng:
-Xin lỗi ông, tôi bận việc thật mà.
Hơi bất ngờ vì không bị phải kích,
anh nhìn cô lạ lẫm . Có phải cô là
Lâm Uyên của thường ngày không,
hay là một người hoàn toàn khác
rồi ?
Anh lại tiếp tục gây sức ép:
-Tôi không muốn nghe lời giải thích
của cô . Trễ là trễ, không có ly do gì
cả, huống chi khi gặp cô, tôi đã
thông báo trực tiếp với cô rồi . Cô
quá lơ là trong công việc rồi đấy.
-Tôi xin lỗi.
Vẫn chưa chịu buông tha cô, anh
tiếp tục:
-Chỉ một câu xin lỗi là được hay
sao ? Trễ nải công việc của tôi hết
rồi.
Dường như đã quá sức chịu đựng,
Lâm Uyên mím chặt môi, mắt cô long
lên giận dữ:
-Thế thì sao chứ ? Ông làm gì mà
bắt ép tôi ? Thời gian làm việc của
tôi, ông đã biết rồi, không có một giờ
rảnh . Ông tưởng tôi sung sướng
như ông, ngồi gác tay để đầu óc đi
hoang hả?
Anh bật cười:
-Ối chà! Sao cô quan tâm tôi thế ?
Coi chừng người yêu của cô ghen
đấy.
-Ng` yêu của tôi là người biết lý lẽ,
phân biệt rạch ròi chi tiết, chứ
không có như ông, tùy tiện phán
quyết.
-Vậy cô cho rằng, tôi là một người rất
tồi, phải không ?
-Còn tệ hơn ông nghĩ.
Anh khoang tay ngạo mạn:
-Tôi chưa thấy một nhân viên nào
dám ăn nói với giám đốc như thế, cô
biết sẽ có kết qủa gì không ?
Ném tập hồ sơ vào người anh, cô
hét:
-Không cần ông phải nói, tôi sẽ xin
nghỉ việc ngay hôm nay . Tôi không
muốn làm việc với một ông chủ tồi
như ông.
Nhìn theo dáng cô mà lòng anh
quặn đau từng đợt.
-Mày làm gì vậy Thái ? Ép buộc người
và ép buộc mình làm cho bản thân
càng thêm đau khổ, nhưng có lẽ như
thế sẽ tốt hơn . Anh sẽ khỏi phân
vân khi quyết định rời xa chốn cũ.
Anh lẩm bẩm khi bóng cô đã khuất
hẳn nơi hành lang:
-Xin lỗi em... Ngồi thẫn thờ nơi ghế
đá, Lâm Uyên dõi đôi mắt mông
lung . Cuộc sống đang rất ồn ào
huyên náo mà cô thấy như đang nhỏ
lệ khóc cho ai . Một chuỗi thời gian
dài gắn bó với công việc, nó đã trở
thành một thói quen . Giờ đây, cô
phải tập dần sự thay đổi và quên đi
cái thói quen đó . Cô phải chuẩn bị
cho một cuộc sống mới của cô.
Cuộc đời đâu có ai được như ý và
toại nguyện cả. Một hạnh phúc thât.
sự phải bắt đầu bằng sự gian nan và
đau khổ. Nổi vui, nổi buồn của con
người cũng bắt đầu từ ấy mà ra.
Thở dài ngán ngẩm, cô định đứng
dậy vào nhà, nhưng cô sực nhớ lại,
nhà đang vắng tanh không một ai,
trừ cô là người giữ cửa.
Lại dựa và ghế, cô làu bàu:
-Anh Hai, chị Hai này cũng kỳ . Đưa
cha mẹ về quê chơi mà không dẫn
mình theo, thiệt là .. Làm như mình
vướng bận lắm vậy.
-Ôi! Giờ này biết làm gì đây nhỉ?
Buồn quá! Phải chi co nhỏ Lan
Hương ở đây thì đỡ biết mấy.
Cô vừa dứt lời thì Lan Hương xuất
hiện, cô ấn kèn xe inh ỏi trước cổng.
Chạy ra mở cổng, cô quắt mắt nhìn
bạn:
-Ê, con kia! Ở không hay sao mà đi
phá rối trật tự công cộng vậy?
Chẳng thèm để ý đến câu nói của
bạn, Lan Hương quay đầu xe, hét
lớn:
-Nhanh đi Uyên, vào bệnh viện với
tao gấp!
Chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra, cô
vẫn đứng mở to mắt nhìn bạn.
Thấy vẻ ngớ ngẩn của cô, Lan Hương
quát.
-Con"khùng"! Tao bảo sao mày
không nghe ?
-Mày mới điên đó, tự nhiên chở tao
vào bệnh viện. Tao đang thất
nghiệp, mày đừng có chọc tao à.
-Ai thèm chọc mày. Thằng "kép" của
mày vào nhà xác bây giờ, ở đó mà
nói nhảm.
Đưa tay chặn ngực, mặt Lâm Uyên
đổi sắc, vì cử chỉ của Lan Hương cho
cô cảm giác là sự thật.
-Xảy .. Xảy ra chuyện gì ?
-Anh Phong bị tai nạn xe . Hiền
đang được cấp cứu trong bệnh viện.
Tai Lâm Uyên như không nghe thấy
gì, mắt cô nhòe ngấn lệ. Miệng cô
mở to nhưng không nói nên lời . Tại
sao ông trời bày chi điều đau đớn
như vầy, biết cô có chống chọi được
khôn g?
Chụp tay bạn như giúp bạn thêm
sức mạnh, Lan Hương an ủi:
-Bình tĩnh lại đi Uyên . Mình nghĩ
anh Phong sẽ không xảy ra chuyện gì
đâu . Điều cần làm ngay bây giờ là
vào ngay bệnh viện để tiếp sức cho
anh ấy.
Cắn chặt răng để không bật ra tiếng
khóc, Lâm Uyên bước nhanh theo
bạn.
Cánh cửa phòng câp'' cứu hiện ra
trước mắt, ánh đèn đỏ vẫn còn tín
hiệu. Lâm Uyên đứng như vô hồn,
đôi mắt cô dán chặt vào cánh cửa .
Nửa tiếng, hai tiếng trôi qua, nhưng
cửa vẫn đóng im lìm . Vẫn vậy, vẫn
tư thế đó, cô vẫn cố chờ đợi và cầu
ước những điều tốt đẹp cho anh.
Thấy bạn như thế, Lan Hương cảm
thấy xót xa, nhưng cô biết phải làm
sao hơn khi cô không thể sẻ chia
cùng bạn. Cô chỉ biêt'' rằng, lời cầu
nguyện của cô sẽ giúp ít phần nào
cho bạn.
Thời gian vẫn tiếp tục trôi, không
gian vẫn lạnh lùng im lặng. Bỗng có
tiếng gót giầy nện trên nền gạch, rồi
hai người xuất hiện.
Cô gái vừa đưa tay quẹt mồ hôi, vừa
hỏi Lâm Uyên:
-Giám đốc sao rồi Uyên?
Hai chữ "giám đốc" quen thuộc lòng
thoáng bên tai cùng với gương mặt
thân quen của hai người lạ làm Lâm
Uyên cử động nhẹ. Cô tròn mắt ngớ
ngẩn:
-Yến Linh! Sao chị có mặt ở đây ?
Công Thành hừ nhỏ:
-Em hỏi lạ. Giám đốc xảy ra chuyện,
chẳng lẽ anh không đến ?
Đột nhiên tim của cô giật bắn lên,
người cô run rẩy, khi ý nghĩ thoáng
qua trong cô được lời Yến Linh nói.
-Chị vừa nhận được điện thoại của
bệnh viện báo là giám đốc bị tai
nạn, nên cùng anh Thành đến đây.
Lan Hương chen vào:
-Hả! Anh Thái bị tai nạn sao ? hồi
nào vậy ?
-Vừa lúc nãy đây . Anh bận không
đưa giám đốc ra sân bay được, nên
gọi tắc xi . Ai ngờ... Xảy ra chuyện.
Công Thành đấm tay vào tường:
-Nếu anh đưa giám đốc đi thì đâu có
chuyện gì xảy ra.
Yến Linh nắm lấy tay anh:
- Đừng nghĩ thế anh . Mỗi con người
đều có số mạng, nên em tin anh
không có lỗi trong chuyện này.
-Lỡ như giám đốc có bề nào, anh sẽ
ân hận cả đời.
Nãy giờ nghe mọi người đối thoại,
Lâm Uyên càng khẳng định điều cô
nghĩ là sự thật. Tim cô như bị ai
cắt . Mắt cô tối sầm, đầu óc choáng
váng . Miệng ú ớ định gọi tên ai,
nhưng chẳng còn kịp nữa, cô đã ngã
qụy mất rồi.
Mở mắt ra với những ánh sáng trắng
len vào mắt, Lâm Uyên chốgn tay
ngồi dậy. Cô đang ở đâu đây ? đưa
mắt nhìn quanh như trả lời với cô,
cánh cửa phòng bật mở, Lan Hương
bước vào, trên tay là chiếc khăn
lạnh.
Nhìn thấy bạn đã tỉnh, cô mừng rỡ:
- Đã tỉnh rồi hả? Mày làm tao lo quá.
Nắm lấy tay bạn, Lâm Uyên hấp tấp:
- Đình .. Ơ .. Vũ .. Phong sao rồi ?
Anh ấy đã được cứu chưa ?
-Ơ, tao cũng kho6ng rõ.
Gạt bạn sang một bên, cô phóng
chạy đi, mặc cho Lan Hương keu reó
um sùm.
Đến cửa phòng cấp cứu, cô chụp tay
Yến Linh:
-Chị Linh! Sao rồi chị ? Bác sĩ ra
chưa.
Đưa tay quẹt mồ hồi trên trán, Yến
Linh lắc đầu:
-Vẫn chưa có kết qủa gì.
Công Thành quan tâm:
-Em đã khoẻ chưa mà ra đây ? Mau
về phòng nghỉ ngơi đi.
Giọng Lâm Uyên như nghèn nghẹn:
-Em không sao.
Vừa lúc, Lh chạy tới . Cô chỉ tay:
- đèn tắt .. Đèn .. tắt .. kìa.
Ba cặp mắt đao? nhanh chiếu thẳng
vào cửa . Ít giây sau, một vị bác sĩ
trẻ bước ra, áo blouse trắng thắm đỏ
máu.
Anh nhìn một lượt qua mọi người rồi
lắc đầu:
-Xin lỗi, chúng tôi đã cố hêt'' sức,
nhưng .. chỉ cứu được một người.
Chúng tôi thành thật xin lỗi.
Cả 4 chết điếng cả người. Trong hai
người, Đình Thái và Vũ Phong, ai sẽ
là ng ra đi vĩnh viễn đây ? Trời ơi! Sự
thật ai chịu nổi đây.
Cửa phòng cấp cứu được mở rộng
ra . Một chiếc xe đẩy từ từ xuất hiện
và gương mặt quen thuộc hiện ra .
Vũ Phong! Anh đang nhìn cô mỉm
cười . Vậy là anh còn sống.
Cô y tá gật đầu chào:
-Anh ta chỉ bị gãy tay thôi . Băng
bột một tháng sẽ khỏi.
Cả 4 đều mừng cho Vũ Phong. Anh
thật là may mắn. Chợt nụ cười của
họ tắt lịm ngay khi tiếng két của xe
đẩy còn lại phía trong vang ra.
Ng` thứ hai đã .. Đình Thái! Vậy
anh là người xấu số chăng?? Trời ơi!
Sự thật là đây sao?
Lâm Uyên ôm mặt gục xuống nền .
Đình Thái ơi! Khi em biết yêu anh
rồi thi anh vĩnh viễn ra đi . Ông trời
sao nỡ bất công như thế . Không .
Có lẽ ông trời trừng phạt em, buộc
em phải mất anh khi em đã nhận
biết được tình yêu đích thực của
mình.
Em không tin đây là sự thật. Không .
Anh không thể chết khi tình yêu của
em vẫn còn ở trần gian . Anh không
thể chết . Em yêu anh mà .. Đình
Thái ơi.
Trước đôi mắt ngỡ ngàng của Vũ
Phong và mọi người, cô lao về phiá
xe, choàng tay ôm ngang tấm drap
trắng.
- Đình Thái! Sao anh nỡ bỏ em ?
Anh thật là đáng ghét, mọi chuyện
trên đời anh làm như thấu rõ vậy,
sao khi anh ra đi, anh không biết
được để tránh xa chứ ? Anh tưởng
anh làm vậy là cao qúy, cao thương
lắm sao ? Anh muốn trốn chạy mình
ư khi đã gieo hạt mầm tình yêu từ
sự ghen ghét trong em ? Anh thật là
tàn nhẫn mà.
Cô vật vã trong đau khổ, giọng cô
khàn đi khi lay gọi:
-Hãy tỉnh dậy đi . Tỉnh dậy để giải
quyết tất cả mọi chuyện. Chuyện
chưa kết thúc mà . Tỉnh dậy đi
anh .. Tỉnh dậy đi!
Yến Linh nắm tay cô:
-Uyên! Đừng mà em . Anh ấy đã ra
đi rồi, hãy để cho anh ấy yên nghỉ
bình thản đi . Anh ấy đã cố chọn
con đường trốn chạy trong tình yêu
thì anh ấy đã quyết định quên em .
Em đừng làm cho anh ấy phải đau
khổ dưới suối vàng.
-Không . chị không hiểu gì cả . Anh
ấy yêu em, yêu em lắm . Anh ấy luôn
tìm cách để đến với em, nhưng em
không màng đến . Em bỏ mặc anh ấy
chạy theo con đường của riêng mình
dù đã mơ hồ nhận ra rằng con
đường mình chọn là ao? vọng, là
không có thật . Chị biết không ?
Thật ra em đang đi trên con đường
tình yêu của anh ấy, nhưng em vẫn
cố chấp, vẫn giữ tự ái của mình để
tìm một con đường khác che khuất
tình yêu đích thực. Hu .. hu .. Đến
khi nhận ra nó rồi thì em đã mất
anh ấy, thật sự mất thật rồi . Hu ..
hu .. Anh ấy đã lià xa tầm tay của
em rồi.
Đang trong tuyệt vọng, chợt một ban
tay ấm áp choàng qua người cô rồi
keó cô vào lòng . Hơi thở đó gần sát
cô, mùi thơm "đàn ông" mà cô căm
ghét đang lan tỏa xung quanh . Một
hơi thở phà lên mặt cô nóng hổi, rồi
giọng nói trầm ấm quen thuộc vang
lên:
-Anh vẫn còn đây và không bao giờ
lìa xa tầm tay của em . Em yêu! Em
đã nắm giữ qủa tim của anh, anh đã
trở thành người bất tử và luôn bên
em để bao? vệ em, nàng công chúa
bé nhỏ của anh.
Đây rồi, gương mặt bản lỉnh của đàn
ông, đôi mối quyến rũ đây rồi . Sự
thật hay là mơ ? Cô đưa tay sờ vào
má anh . Đúng vậy. Anh vẫn còn
hiện diện trên đời và đang đối diện
với cô . Tự ái bao? cô xa anh, đừng
gần bên anh, nhưng cái tự ái quái
qủy kia không ngăn được con tim
của cô và lý trí của cô, tay cô bấu
chặt lấy cổ anh và môi cô tìm môi
anh . Cả hai ngọt ngào trong hạnh
phúc.
-Thôi, đủ rồi.
Tiếng hét quá to của Vũ Phong làm
cả hai choàng tỉnh.
Vẫn tựa vào anh, cô lí nhí:
-Anh .. Phong.
Mặt Vũ Phong đỏ nhừ vì tức, anh
đưa tay gạt phăng tấm drap trên
người:
-Hai người đùa với tôi à ? Trước mặt
tôi mà hai người yêu thương tha
thiết đến thế sao ? Thật là quá
quắt.
Bấu chặt vào tay Đình Thái như tìm
sức mạnh, Lâm Uyên từ tốn:
-Vũ Phong! Em không muốn làm tổn
thương anh đâu . Em cũng không
muốn chuyện này xảy ra . Anh là
một chàng trai tốt, một người đầy
bản lĩnh trên cuộc sống . Anh sẽ có
một người con gái đẹp và tốt hơn
em, em xin lỗi . xin anh hãy thứ tha
cho em, em sẽ làm bất cứ điều gì để
tạ lỗi cùng anh.
Siết cô vào lòng, anh tự tin:
-Anh xem, cô ấy cũng yêu tôi, yêu
đến cả cuộc đời cơ -Anh cúi xuống-
Phải không em ? thật vậy, cô ấy
không yêu anh, đơn thuần chỉ duy
trì tình bạn, sao anh bằng lòng
chứ ? Hãy vì tình yêu của chúng tôi,
anh hãy mở rộng lòng nhân đi,
thượng đế sẽ phù hộ cho anh.
Nằm im ôm cách tay bó bột, Vũ
Phong khẽ liếc nhìn Lan Hương.
Gương mặt đỏ hây hây vì mắc cỡ của
cô làm anh thích thích làm sao . Vậy
cũng được. Dù gì thì mình cũng
chưa yêu sâu đậm.
-Thôi, được rồi . Tôi bỏ qua đấy,
nhưng hai người nên nhớ...
Yến Linh chống nạnh:
-Gì nữa đây ?
-Phát thiệp mời cho tôi.
Đình Thái bật cười . Anh hôn phớt
lên má người yêu.
Lâm Uyên thúc vào vai anh, chẳng
may trúng ngay tay trái của anh
đang bị bó bột. Anh xuýt xoa qụy
xuống làm cô hoảng hồn:
-Anh bị .. bị thương .. gãy tay sao?
-Không, nhẹ hơn "hắn", chỉ trật khớp
thôi.
-Vậy sao anh không nói sớm cho em
biết ?
- Định dành bất ngờ cho em mà.
-Anh ..
Môi anh lại tìm môi co khi cô trợn
mắt hù doạ. Vậy đấy, cô sao dọa
được anh khi anh đã là "thần tượng"
trong lòng cô.
Mắt Lâm Uyên chợt sáng lên, cô rời
môi anh, hét to:
-Ê! Hai người kia đi đâu vậy?
Lan Hương đỏ mặt thẹn thùng:
-Tao giúp ảnh về phòng thôi mà.
Đình Thái phụ hoạ:
-Ai biết hai người làm chuyện gì ?
Lan Hương bẽn lẽn đẩy Vũ Phong
đi . Cô không muốn cãi nữa vì có lẽ
cô đã tìm được một nửa của mình.
Hết