
Anh yêu em - công chúa (Phần 2)
Kỳ: 1 [2] 3 4 5 ...
Mưa. Lặng rơi từng giọt. Ướt át.
Trong quán cà phê, người ta nhìn
thấy hai cô gái trẻ ngồi khuất một
góc trong quán, e ngại nhìn trời
mưa. Người phục vụ vui vẻ đến
bên hai cô. Capuchino của bà nè
Dương. Suốt ngày cái thứ nước
đầy bọt này, bà không chán sao?
- Vớ vẩn, sao lại nói là " thứ nước
đầy bọt". Đây là loại cà phê ngọt
ngào nhất đấy.
- Thôi đi bà già. Lại bắt đầu huyên
thuyên mơ mộng đấy. Sao, bà còn
gặp chàng hoàng tử nào trong mơ
nữa không? – Ngọc cười khoái chí,
cô tiếp lời: "Ngẩn ngơ đến thế là
cùng, Dương ạ!"
- Không còn mơ đến hoàng tử nữa,
nhưng có nghĩ đến một người,
không biết có phải hoàng tử hay là
oan gia nữa. Bà còn nhớ đến cái
lão mà tôi đâm vào bữa nọ không?
- Sao, hoàng tử đấy hả?
- Vớ vẩn, mà cũng không biết nữa.
Hình như anh ấy có người yêu rồi,
tôi thấy thân mật với chị Hạnh
trong " Đội máu" lắm. – Dương
buông một tiếng thở dài. Nhấp
một ngụm capuchino, cô lại đưa
mắt hướng ra phía ngoài cửa sổ.
Anh yêu em, công chúa (Phần 2) -
Love Capuchino.
- Có phải cái chị nhanh nhẹn, nói
chuyện thân thiện vui vẻ mà Đội
mình khen xinh đó không? Ôi, tôi
thích đôi mắt chị ấy, cả cái miệng
nhỏ nữa. Sao chị ấy lại có đôi môi
xinh thế cơ chứ. Chị ấy là người
yêu của "lão oan gia" à? Thế cũng
phải. Lão ta đẹp trai quá mà… –
Ngọc liến thoắng, phút chốc quên
mất cô bạn ngồi kế bên mặt buồn
rười rượi.
- Ngớt mưa rồi, về đi.
Người ta thấy hai cô gái ban nãy
đã đứng dậy và đi nhanh ra khỏi
quán. Nhưng hai cô gái vô tư ấy lại
không biết rằng, nơi lan can ngoài
ban công của quán cà phê nhỏ,
một ánh mắt đã dõi theo, quan sát
chăm chú hai người con gái ấy
ngay từ lúc họ đặt chân vào căn
phòng nhỏ, chọn một vị trí ngồi
khuất và gọi hai ly: một capuchino,
một sinh tố bơ. Vẫn là chỗ ngồi cũ
của một người khách quen, thường
hay gọi capuchino, thường vào
quán với chiếc ba lô, thường mỉm
cười cất giọng ấm áp gọi anh phục
vụ.
Nơi lan can ngoài ban công, người
ta vẫn thấy anh chàng điển trai
quen thuộc mải mê với cây bút chì,
và trên giấy vẽ đã hiện lên một tác
phẩm mới. "Love capuchino" – với
hình ảnh một người con gái mái
tóc buông thẳng ngang lưng nữ
tính, tay phải nâng ly cà phê lên
gần miệng, ánh mắt đang tìm
khung cửa sổ và nhìn xa xăm vào
miền không gian bên ngoài mưa
đang nhỏ giọt…
Sân trường dày đặc người. Một
chiếc ô tô đỗ gần khu nhà I của
trường Đại học, trên có treo băng
rôn: " Đội hiến máu lưu động ".
Khắp sân đâu đâu cũng thấy bàn
đăng kí hiến máu, có một vài sinh
viên tình nguyện ngồi tư vấn, phía
trước bàn có biểu tượng giọt máu.
Dương đang nhiệt tình, vui vẻ tư
vấn cho các bạn sinh viên muốn
tham gia hiến máu, xa xa thấy
bóng Ngọc hớt hơ hớt hải chạy về
phía cô, mồ hôi ướt đầm.
- Nhanh lên bà già, trong phòng
hiến máu thiếu người, bà vào đi.
Mấy tên đội mình đi trợ giúp ở khu
vực khác rồi. Nhanh lên!
Rồi chưa để Dương kịp lên tiếng,
Ngọc kéo cô chạy như bay. Tới
phòng hiến máu, Dương thấy mình
run run. Bao nhiêu người, người
nằm, người đứng, người ngồi, nhấp
nhô.
- Nhanh lên em. – Chị Hạnh trong
" đội máu" gọi vẫy Dương lại. – Em
chăm sóc bạn nhé, bạn ấy sắp hiến
máu rồi. Đứng và an ủi bạn, như
những gì đã phổ biến.
Nói rồi chị Hạnh bước đi nhanh ra
ngoài, sang khu vực khác. Dương
bần thần đứng bên cạnh một bạn
sinh viên đang nằm đợi. Cô thấy
run run. Dương nhìn quanh
phòng. Một vài bạn đang hiến
máu, những túi máu treo bên cạnh
giường nằm; một vài đã hiến máu
xong đang đứng ngoài cửa. Dương
lắng nghe những tiếng nói xôn
xao: " Hiến một chai C2 máu", "Có
đau không?", " Buốt lắm!"…. " Một
chai C2 ư?"
- Dương nghĩ thầm. Mặc dù trước
khi tham gia chương trình đã được
các anh chị phổ biến về các kiến
thức liên quan đến máu, quy trình
hiến máu và công tác hoạt động,
kiểm tra và giúp đỡ các bạn hiến
máu nhưng giờ đầu óc Dương thấy
mông lung hết cả. Cô ước mình
không phải đứng ở đây, mình phải
ngồi ở bàn tư vấn mới đúng. Một
cảm giác sợ hãi từ từ lấn át, lạnh
cả sống lưng. Trong cô thoáng vang
lên những tiếng hét, tiếng rên la,
mùi thuốc sát trùng bệnh viện
thoang thoảng đâu đây. Dương
nằm chặt hai tay mình và cố gắng
đứng yên.
(Còn nữa...)