index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Anh-yeu-em-cong-chua-phan-1 2Anh yêu em - Công chúa (Phần 3)
Kỳ: ... [3] 4 5 6 ...
"Con ơi!" – tiếng mẹ Dương hét
lên bên ngoài phòng phẫu thuật.
Mắt Dương lờ đờ, ngao ngán nhìn
xung quanh vừa mệt mỏi, vừa
thấy sợ hãi. Cả người cô tê liệt,
không cử động được, cô thấy
mình như đang mê man vào cõi
nào đó.
Lúc đó Dương còn quá nhỏ để
nhận ra việc gì đang xảy ra quanh
mình, cô chỉ nhớ rõ nhất mùi thuốc
sát trùng nồng nặc lúc ấy, với rất
nhiều người mặc áo xanh xanh ni –
lông như áo mưa và đeo khẩu trang
mà cô chả biết là ai, thoáng nhìn
thấy những túi màu đỏ treo bên
trên đầu… Và Dương lịm đi, cho
đến khi tỉnh lại thì mẹ đã ở bên cô
rồi, ấm áp và dịu dàng, mặc dù
ngực còn thấy đau. Lớn lên, cô chỉ
biết rằng mình đã từng trải qua
một cuộc phẫu thuật, và giờ cô
sống mạnh khỏe.
Mẹ cũng tránh cho cô không đến
viện, không phải ngừi mùi thuốc
sát trùng, mặc dù thỉnh thoảng vẫn
đi kiểm tra sức khỏe định kì nhưng
đó là những cuộc kiểm tra đơn giản
và nhanh chóng. Đôi khi, Dương
thấy trong mơ những cảnh tượng
mà cô đã từng trải qua trong
phòng phẫu thuật với nhiều người
đeo khẩu trang, và cô thấy máu.
Anh yêu em, công chúa (Phần 3).
Dương sợ hãi khi phải nhớ lại.
Nhưng đó với cô là những kí ức
chắp vá, mông lung, không rõ
ràng… Cô vẫn đang vui vẻ, cố gắng
sống thật mạnh khỏe, thật hạnh
phúc, và tất nhiên hàng đêm vẫn
mơ về những chàng hoàng tử mà
cô thầm yêu trong những cuốn tiểu
thuyết tình yêu, vẫn đến quán
" Love Capuchino " để tìm một tách
cà phê ngọt ngào nhiều bọt. Và
Dương mỉm cười.
- Có đau không chị? - Một giọng nói
cất lên làm Dương giật mình.
Dương nhìn xuống bắt gặp một ánh
mắt thoáng chút sợ sệt của một cô
gái đang nằm chờ hiến máu.
- Ừ, không sao đâu em ạ! – Dương
nói mà hai tay cô nắm chặt vào
nhau run run.
Cô y tá đến bên hai người, chuẩn
bị các dụng cụ cần thiết. Cô nhẹ
nhàng đưa mũi tiêm vào tay cô bạn
sinh viên, máu từ từ được hút ra.
Dương giật mình la lên, khiến cô
bạn sinh viên bên cạnh cũng giật
mình mà bất an theo Dương.
Mùi thuốc sát trùng đâu đó lại xộc
lên, máu… Dương chạy vội ra ngoài
khiến mọi người trong phòng ngơ
ngác, cô bạn sinh viên thì sợ hãi
đến ngất lịm đi. Mọi người xôn xao,
lo lắng. Buổi chiều, sau khi kết
thúc hiến máu đợt 1, cả đội tập
trung lại kiểm điểm buổi làm việc
đầu tiên. Chị Hạnh đứng dậy, gay
gắt phê bình Dương:
- Thật thất vọng! Những nội quy
trong công tác hiến máu và giúp
đỡ người hiến máu chả phải em đã
được phổ biến rất rõ sao? Em có
biết hôm nay chỉ vì em mà cả
phòng hiến máu xôn xao, người thì
ngất, người thì lo lắng, mọi thứ lộn
xộn hết cả lên. Đây là lần đầu,
nhưng em nên hiểu tâm lý có ảnh
hưởng như thế nào tới người hiến
máu.
Có phải hiến 1, 2 giọt máu đâu. Với
những bạn hiến máu lần đầu tiên
như vậy, đáng ra em phải là người
can đảm ơn các bạn ấy chứ. Chị
không thể để em ở lại đội vì sự
thiếu can đảm của em. Ngày mai
em không cần đến làm việc nữa.
Dương lặng yên không nói, cho đến
khi mọi người ra về hết. Ngọc từ từ
đến bên cô:
- Tôi xin lỗi, lẽ ra tôi không nên
đưa bà vào đó khi thiếu người.
- Không sao mà… Lỗi của tôi mà… -
Dương nghẹn ngào, cố đùa cợt. –
Mai bà già phải đi một mình, vất
vả lắm đó!
- Bà già… về thôi, tôi chả quan tâm
vất vả hay không. Bà đừng buồn.
Chị ấy mằng cũng hơi nặng lời.
- Không đâu. Chị ấy nói đúng. Tôi
không can đảm. Bà về trước đi.
- Có muốn qua "Love Capuchino"
không? – Ngọc nhìn Dương buồn
bã.
- Không, bà về đi. Tôi muốn một
mình.
Ngọc đi khỏi, lúc này Dương mới
thấy an tâm để khóc thật lớn. Cô
nấc lên. Nước mắt giàn giụa.
Dương chả nghĩ được gì. Chỉ thấy
sao buồn đến thế! " Hoàng tử của
em, anh có thấy không? Thất vọng
lắm phải không anh?" Dương vẫn
hay gọi những chàng hoàng tử
trong mơ của cô mỗi khi cô buồn,
nhưng không hiểu sao, trong đầu
cô lúc này lại thoáng hiện lên hình
ảnh rất đỗi thân quen của người
con trai đẹp đẽ, đeo ba lô, kính
trắng…
- Thật ngốc!
Dương ngước mắt lên nhìn. Trước
mắt cô nhòe đi hình ảnh một anh
chàng cao lớn, đẹp trai, khoác ba lô
lệch về một bên vai, kính trắng
đang nhìn vào mình. Dương thấy
mình đang mơ hay sao ấy, cô vẫn
khóc, ngày một lớn, mọi thứ không
đâu cứ choáng ngợp lấy tâm hồn
cô. Lung tung. Vô định. Đến cái
anh chàng đó trong mơ cũng nói
cô: " Thật ngốc!"
Người ta thấy có một người con trai
lặng yên ngồi xuống bên cạnh một
cô gái đang khóc nức nở hệt như
một con mèo xấu xí. Chàng trai
vẫn ngồi yên, còn cô gái vẫn khóc.
Hình như cô gái không biết chàng
trai đó đang bên cạnh. Cô vẫn cứ
khóc. 6 giờ chiều ở sân trường Đại
học, trời đã buông cái rèm đen phủ
kín mít cả một vùng. Trong một góc
khuất, nơi ghế đá của khu nhà A
trường Đại học, cô gái vẫn khóc,
không biết sẽ khóc đến bao giờ
nữa. Chàng trai vẫn ngồi yên, yên
lặng như một cái bóng.
(Còn nữa...)




XtGem Forum catalog