index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Anh-yeu-em-cong-chua-phan-1 3Anh yêu em - Công chúa (Phần 4)
Kỳ: ... 3 [4] 5 6 ...
Dương lau nước mắt. Đến lúc này
cô mới cảm nhận thấy có một hơi
thở nhẹ nhàng ngay bên cạnh, hơi
thở ấy có lẽ lúc cô đang mải mê
khóc đã hòa chung vào với hơi
thở của cô mà cô đã không nhận
ra.
Dương quay ra tìm kiếm hơi thở ấy.
Vẫn lặng yên như một cái bóng,
hoàng tử đã từng xuất hiện trong
mơ của cô đã xuất hiện và đang ở
ngay bên cạnh cô. Dương giật mình
đứng dậy.
Không nói gì, một bàn tay kéo cô
ngồi xuống. Dương im lặng nhìn
theo ánh mắt người con trai đang
bên mình lúc này. Không khóc,
không nói, nhưng trái tim thì đang
thổn thức. Bàn tay cô vẫn nằm yên
trong một bàn tay ai đó ấm áp.
Dương thấy tim mình bớt hiu
quạnh, bớt cô đơn, bớt buồn. Có
phải là do cô đã khóc thật nhiều?
Hay một trái tim cũng ấm áp như
một chút nắng vàng mong manh
cuối thu cũng đang thổn thức như
trái tim Dương.
Dương thường thấy sự im lặng hay
gắn liền với nỗi cô đơn và sợ hãi,
nhưng sao bây giờ, với cô, im lặng
lại ấm áp, lại thân thương đến thế.
Lòng Dương thấy nhẹ nhàng, bàn
tay ai kia vẫn nắm chặt lấy tay
Dương. Người ta vẫn thấy hai bóng
người trên ghế đá, lặng yên trong
từng hơi thở. Và tối đó, không có
một tác phẩm nào được vẽ thêm
trên giấy. Phải chăng chàng họa sĩ
lãng du thích capuchino đã bỏ
cuộc rồi sao?
Anh yêu em, công chúa (Phần 4).
Dương quyết định đi kiểm tra và
tham gia hiến máu. Sau cái nắm
tay thật chặt và đầy bất ngờ, cô
biết " hoàng tử trong mơ " của cô
muốn cô mạnh mẽ hơn. Cô không
biết anh ấy đến với cô vì lý do gì,
ngồi bên cô và nắm tay cô. Nhưng
Dương vẫn thầm mơ mộng, vẫn
thầm tưởng tượng, vì cô đoán " anh
chàng oan gia" đã từng đâm vào cô
bữa nọ đã có người yêu rồi. Chỉ là
biến anh ấy thành hoàng tử và đặt
vào trong những giấc mơ ngọt ngào
mỗi đêm. Dương vào phòng hiến
máu, Ngọc bên cô, đặt bàn tay lên
vai cô, vỗ vỗ nhẹ cho cô yên tâm.
Dương thấy máu mình đi theo mũi
kim tiêm và chảy vào túi. Sợ hãi, cô
nắm chặt tay Ngọc, cô nhìn ra
hướng khác. Dương bắt gặp ánh
mắt của " hoàng tử" đang nhìn cô,
không phải, có thể là đang nhìn ai
đó. Dương đảo mắt nhìn quanh
trong phòng. " À, chị Hạnh. Chị ấy
đang trong phòng. Thảo nào, anh
ấy lại nhìn vào đây. Mình ngốc
thật! "
- Dương bật cười, khiến Ngọc ngạc
nhiên và khẽ lay người cô. Dương
đâu biết rằng, chàng " hoàng tử"
vẫn chưa thôi nhìn vào trong
phòng, mỉm cười hạnh phúc. Rồi
quay ra, bước đi, miệng khẽ nhủ:
" Em giỏi lắm, Dương ạ!"
Đợt hiến máu kéo dài gần một
tháng ở nhiều khu vực đã kết thúc.
Đội sinh viên trường bước vào
những kế hoạch mới. Vài ngày nữa
là lễ đón đoàn sinh viên và giáo
viên người nước ngoài tới thăm
trường theo chương trình đào tạo
liên kết. Dương và mọi người chuẩn
bị lễ đón tiếp với băng rôn tiếng
anh, thảm đỏ, ban tiếp tân…
Dương tình nguyện tham gia trong
đội đón tiếp mặc áo dài trắng và
phục vụ ăn uống cho các vị đại
biểu trong cuộc họp. Mọi người
trong hội lao xao và vui vẻ. Dương
cười quay sang phía Ngọc, thấy cô
đang toe toét với cả đội:
- Này, bà già, mặc áo dài phải đi
guốc nhỉ?
- Ừ, đúng đó. Chả lẽ mặc áo dài lại
đi giày ba ta à? Chả khác gì ăn
cháo uống bia. – Ngọc cười phá lên
khiến Dương thấy ngại ngùng quá.
- Bà có đôi nào cao cao không? Tôi
chợt nhớ ra là mình toàn đi giày
búp bê thôi.
- Ừ, đó. Lát qua nhà tôi đi. Tôi
chọn cho mấy đôi, tiện thể đi thuê
áo dài luôn.
(Còn nữa...)




XtGem Forum catalog