
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 2
Kỳ: 1 [2] 3 4 5 ...
Buổi sáng, đường phố giờ cao
điểm đặc biệt ồn ào huyên náo,
cái không khí chen chúc, hít khói
bụi làm Tuyết Vân khó chịu, nàng
chỉ ưa chuộng yên tĩnh và trầm
lăng.
Mười tám tuổi đầu còn trong độ
tuổi ăn chưa no lo chưa tới. Nhưng
riêng với Vân thì mười tám tuổi
đầu coi như đã biết tự quản.
Chuyện áo quần mua sắm nàng
không để bố mẹ bận tâm, kể cả
chuyện ăn quà vặt cũng thế. Bố
mẹ nàng chỉ việc chi khoản tiền
trong tháng cho anh em nàng xài.
Ngoài ra họ khỏi lo lắng chi thêm,
công việc trong công ty cứ thế mà
trôi trãi, suôn sẽ nên họ được
thăng chức liên tục. Nhưng có điều
lạ là mười tám tuổi đầu mà Vân
chưa hề biết chút gì gọi là tình
yêu.
Nàng quan niệm tình yêu là một
thứ đau khổ, đọa đày, dày vò người
sống dở chết dở. Tình yêu triệu
chứng của nhiều căn bệnh quái
đãng.Nghĩ tới đây Vân rùng mình
cho xe rẽ vào hẽm, bộc sang lối tắt,
thói quen tới trường của nàng luôn
phải đi tắt vừa nhanh mà
tiện.Ngước mắt nhìn bầu trời trong
vắt một cách lơ đểnh, môi khẽ hát
nho nhỏ đoạn "Thành Phố Trẻ" của
Trần Tiến, bất giác chiếc xe đạp giở
chứng thắng gấp, theo phản xạ tự
nhiên bắt buộc phải dừng khi có
chướng ngại vật, mà chướng ngại
vật lại cũng chính gã con trai hôm
qua. Hà Văn tựa lưng vào chiếc xe
máy, khuôn mặt Văn còn chưa tỉnh
ngủ, quần áo vẫn tươm tất có điều
thiêu thiếu một cái gì đó. À, nụ
cười lộ chiếc răng khểnh. Vân ngạc
nhiên trố mắt, sự hiện diện của
chàng bao giờ cũng khiến người
khó hiểu.
-Chào anh- Vân chủ động lên tiếng
Văn gật đầu chào lại
-Em đi học?
-Dạ-Nàng lễ phép với bạn của anh
hai cũng là cách tôn trọng anh hai-
Anh có việc gì mà đứng ở đây vậy?
-Anh chờ...cô bé...
-Cô bé nào? -Vân ngây thơ hỏi
Văn gãy gãy đầu, chàng không biết
phải nói làm sao. Còn nàng thì tự
nhiên nhìn đồng hồ đeo tay, rồi tự
nhiên la hoảng
-Trể,trể giờ học mất,thôi em chào
anh!
Không đợi chàng phản ứng, nàng
vội vã lách xe qua người chàng. Môi
tủm tỉm cười, cười cho cô bé nào
mà để chàng phải trồng cây si
ngay buổi sáng. Đó tình yêu thì
thường điên khùng như thế đó!
******
Chuông hai vừa mới reng, các cô
cậu học trò đã ngồi yên vị trên
chiếc ghế, trong lớp nhốn nhao
nhốn nháo. Nhác trông thấy Vân đi
tới Thụy Biên vội chạy ào đến,
giọng sôi nổi:
-Sao mi đi trể dữ vậy, có chuyện gì
xảy ra trên đường à?
Tuyết Vân vuốt tóc, chỉnh lại bộ
dạng gọn gàng, đứng nghiêm nghị:
-Mày xem tao có giống kẻ biếng học
đi trể không?
-Không? Thụy Biên lắc đầu- thôi
mau vào lớp đi kẻo cô Mười Hai
thấy thì tiêu.
Cất cặp vào hộc, ngồi phịch xuống
ghế, Thụy Biên lại hỏi:
-Khai mau, chuyện gì xảy đến với
mày?
-Chẳng có chuyện gì hết.
-Thế sao đi trể, mày đâu có thói
quen đó. Không muốn nói thì thôi,
rồi mày sẽ hối hận.
Vân lè lưỡi chọc quê Biên
-Tao có làm gì bậy mà sợ mi lật tẩy
chứ
Thụy Biên chẳng những không quê
mà còn cười bí hiểm, vén vạt áo
dài lấy ra mẩu giấy đã gấp tư quơ
qua quơ lại trước mắt Vân khôi hài
-Mày muốn đọc những gì trong giấy
ghi không?
-Gì đó?
-Thư tình!
Vân bắt đầu hiếu kỳ, nhìn tờ giấy
như bị trúng phép thôi miên
-Của ai thế?
Điểm tay vào ngực Vân, Biên nói:
-Của mày!
Vân há hốc mồm, mắt tròn xoe kinh
ngạc
-Tác giả nó là ai?
-Vô danh- Thụy Biên đáp khờ khạo
Vân hỏi cắc cớ:
-Thế sao mày biết gởi cho tao
-Trên giấy có ghi tên người nhận
-Hả- Tuyết Vân líu lưỡi, ngờ ngợ
đoán- mày đã xem...xem rồi!
Thụy Biên phủ nhận:
-Uh! nàng đắc ý cười- tò mò là đặc
tính của phái nữ. Mọi bí mật sẽ
được bật mí nếu quý cô không chịu
thành thật khai báo với tòa án ba
số tám...Tám ít...tám vừa và đại
tám
Vân liếc xéo bạn, rồi hậm hự tường
thuật ngắn gọn câu chuyện. Thụy
Biên thích thú:
-Anh chàng có bô trai không Vân?
-Đẹp như ca sĩ Đan Trường
-Ặc...ặc vậy thì tội quá, sáng sớm
mà trồng cây si kể cũng đáng
thương
-Toàn vớ va vớ vẫn, ai biểu hắn yêu
đương chi cho bị người ta hành
-Mày rõ là băng thép hic hic
-Đủ rồi nhé bạn- Vân lườm Thụy
Biên, nàng xoè bàn tay ra bảo- Đưa
đây!
-Đưa gì?
-Định giả mù sa mưa hử? Thư đâu?
-À, Thụy Biên chợt hiểu- nó đây!
Tuyết Vân hồi hộp đón lấy, nhìn
dáo dác tứ phía, cả lớp trong giờ
tự khảo bài lẫn nhau, nên chẳng ai
chú ý ai. Lớp ngoan nhất trường
mà lỵ. Tuyết Vân thầm nhủ xong
nàng nhẹ nhàng mở tấm giấy đặt
xuống đùi. Hai chữ đầu tiên đập
vào mắt là cái tên nàng thật to,
chữ của người viết ngoằn ngoèo
xấu tệ còn hơn cả chữ bác sĩ, khó
khăn lắm nàng mới đọc ra từng chữ
chẳng khác gì đang tra cứu chữ
nôm, chữ hán
Nội dung:
"Tôi chưa có ý định biết em...tôi
đã biết
Tôi chưa nghĩ mình phải tìm hiểu
em...tôi đã tự hiểu
Tôi mong em đến bên tôi một ngày
không xa ngái
Và...đừng làm tôi thất vọng
Trước tình yêu hằng mong đợi bao
ngày!
M.N "
Vân đọc mà tức cười. Thư gì mà
khô như ngói, kiểu viết lạ lẫm
chẳng có điệu vần, tiết tấu, dở ẹc
-Bạn Vân giữ trật tự!
Nụ cười tắt, nàng xấu hổ gằm mặt
xuống bàn yên lặng. Lần đầu tiên
trong đời học sinh nàng bị người
khác nhắc nhở. Thụy Biên cười mỉm
chi:
-Hôm nay trời mưa to
-Làm gì có- nàng ngoái đầu nhìn ra
cửa sổ
-Tao thấy lạ, nên tao nghĩ trời sẽ
mưa
-Là sao?
-Lần đầu tiên đọc thư tình mà mày
cười nham nhở quá
-Hi hi, tao báo cho mày biết trước
tao sắp nổi khùng rồi đó
-Sao vậy?
-Sáng nay gặp người không bình
thường,giờ đọc thư của bất bình
thường thì làm sao tao bình
thường cho được
Thụy Biên chưng hửng nhưng cũng
nhe răng cười khoái chí bởi câu nói
khôi hài của bạn. Lớp trưởng từ
ngoài vào tuyên bố:
-Tiết đầu cô vắng
Tức thì cả lớp phá vỡ sự nghiêm
túc ban đầu, thay vào đó những
câu chuyện buôn dưa lê.