XtGem Forum catalog
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Chay-len-di-lua-tinh-yeu-truong-phi-bao-chuong-1 2Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 3
Kỳ: ... [3] 4 5 6 7 ...
Lệ Trinh ngã người trên ghế xếp,
nét mặt nàng chồng chất tâm sự,
tâm sự đồng lõa với nỗi buồn,
nỗi buồn lại là sự rầy rà của tâm
lý. Một hình bóng ẩn dật trong
tim. Ai, ai đó? khỏi hỏi nàng cũng
ngờ ngợ đoán ra kẻ trốn nấp ấy!
Minh Nhật!
Minh Nhật anh chàng kỷ sư hào
hoa, học thức uyên thâm, người mà
nàng tình cờ gặp ở nhà Vũ Quyên
hôm sinh nhật. Cuộc gặp gỡ cứ
như mơ, chỉ một ánh nhìn, một cử
chỉ nhã nhặn, và lã lứơt trong điệu
vũ tình tứ là lòng nàng đã ngà say.
Lối nói chuyện rất thực tế, biết ga
lăng và hơi ôn hoà chút xíu...Chỉ
tình cờ thôi mà sao khó quên đến
thế, đời sống do vậy mà xáo trộn.
Nàng đã đôi lần tự hỏi, tự nói với
hồn mình:
- Hình như ta đã yêu? người ta chỉ
mới mời mày nhảy thôi, mà mày đã
cảm mất rồi, mày sao dễ rung động
thế?
Và nàng dặn dò bản thân:
-Không, không đựơc Trinh ơi, mày
đừng buông thả, đừng để ngưòi ta
chiếm lấy trái tim mày một cách dễ
dàng, mày còn có việc học, mày còn
phải thi tú tài nữa, không đựơc xao
lãng hãy quên đi, hãy quên đi...!
-Trinh! Văn Khánh đứng ngoài cổng
khẽ gọi, Khánh hỏi:
-Em đang nghĩ gì vậy?
Giọng chàng cắt đứt dòng suy
nghĩ, nàng giật mình lúng túng,
ngước mắt nhìn chàng. Trinh đáp
bừa:
-Ơ...em có nghĩ gì đâu- nàng nhổm
người đứng dậy, nhanh tay mở
cổng- anh vào nhà chơi!
Văn Khánh cài chốt cẩn thận, vừa
đi vừa hỏi:
-Nói anh nghe em đang nghĩ gì
thế?
Nàng chối:
-Đã bảo là không có mà!
-Em có!
-Không!
-Thế sao nói chuyện một mình
Lệ Trinh đỏ mặt, cụp mắt xuống,
nàng lãng sang một vấn đề khác
-Anh tới tìm anh hai đúng không?
Được rồi anh chờ đó, em đi gọi!
Nàng chạy nhanh lên bậc tam cấp,
chàng dõi theo lòng nghe thổn
thức. Hà Văn tiếp bạn tại phòng
khách, chưa kịp ngồi xuống ghế Văn
đã hỏi:
-Đến tìm tao chắc có thông điệp
mới hử?
Văn Khánh châm điếu thuốc, phì
phèo nhả khói nhưng cũng đáp lời
bạn qua cái đầu gục gặc, mắt Văn
chợt sáng hoắc:
-Thông điệp mùa xuân hay mùa
đông
-Mùa xuân! tối nay con Vân và nhỏ
bạn nó đi hát ở Vọng Lầu Cát. Sáu
giờ mày có mặt tại điểm xung kích
-Đi đường đột thế có thành kẻ vô
duyên không?
-Vô duyên cũng mặc, mày không
nhanh tay thằng khác lẹ chân cũng
vậy thôi. Anh hùng sợ "ế" chứ đâu
sợ "ê"
Văn cười:
-Tao chẳng biết nói gì khi gặp mặt,
tao không có thiếu ăn nói, nói một
hồi là huỵch tẹt tùm lum. Tao
không thể nói rằng mình vô tình,
ngẩu nhiên buồn rồi đi hát một
mình
-Ai cho phép mày đi một mình, tao
tính sơ bộ đã có ba mình rồi đó
Văn kêu to:
-Ba mình!
-Ừ, còn tao và em gái mày bỏ ở đâu
hả thằng quỷ
Hà Văn trợn trừng mắt:
-Mày có ý đồ
-Công bằng thôi? sao có đi không?
-"Chữ yêu gắn liền với chữ liều" dại
sao bỏ lỡ hi hi
Khánh ở nhà Văn dùng cơm, chơi
tới chiều mới chịu về. Hà Văn tiển
bạn hữu ra cổng mà vui phơi phới.
Cơ hội làm quen có một không hai,
tới nhà ngại, còn gặp ngoài công
cộng thì phải chờ duyên may. Hình
bóng người thiếu nữ bên phím đàn
Piano chập choạng trong ráng hồng
đẹp tuyệt.
******
Hà Văn gõ cửa phòng em, Lệ Trinh
ra mở:
-Anh hai, có chuyện gì? nàng hỏi
Văn nhìn em ái ngại, chàng nuốt ực
nứơc bọt cho thông cổ, cho cái cục
khó nói trôi đi xuống dạ dày
-Anh muốn nhờ em giúp tí việc,
không biết em có sẳn lòng...?
-Anh khách sáo quá- Trinh ngạc
nhiên, nàng có chút ngờ vực, vội
hỏi- chuyện anh nhờ có khó không?
Văn máy móc:
-Rất dễ, em đi hát với anh thôi
-Sao tự dưng anh rủ em đi hát, lạ
quá- nàng chau mày- anh có mưu
mô gì thế?
Văn quắc mắt với em, giọng đanh
thép bắt buộc
-Tóm lại mày phải đi, hạnh phúc
tao thành hay vỡ đều do ở mày đó
Lệ Trinh mặt tái xanh, nàng sợ thấy
anh hai những lúc thế này, anh
hai mà giận chẳng khác nào thiên
lôi. Nàng còn hơi dè dặt:
-Nghiêm trọng vậy sao anh?
Văn gật mạnh đầu, nàng khổ sở hỏi
thêm
-Nhưng...nhưng em cần anh cho
biết lý do
Chàng phẩy tay, gắt gỏng:
-Mày tới đó rồi hẳn hay
Lệ Trinh rụt rè:
-Vậy chừng nào?
-Ngay bây giờ, em vào thay áo đi
-Vâng- nàng bực bôị khi phải phục
tùng những việc không rõ ràng, nên
tức anh ách rủa thầm chàng -
người gì đâu dữ như cọp!
Không biết anh hai có nghe không,
mà mắt anh hai trợn trắng tròng,
nàng khiếp đảm nên vội đóng sầm
cửa lại