
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 4
Kỳ: ... 3 [4] 5 6 7 ...
Thụy Biên có đặt một phòng tại
Vọng Lầu Cát. Đêm nay cuối tuần
nên tương đối đông khách.
-Mày biết gì không hôm nay anh
tao chiêu đãi đó- Thuỵ Biên háo
hức nói- cứ vô tư mà vui vẽ
-Tao tưởng mày có ý tốt thao tao
chứ, ai dè...-Tuyết Vân lắc đầu
không hài lòng
-Tao làm gì có nhiều tiền mà tới
nơi sang trọng này- Thuỵ Biên tự
dưng nổi hứng khoe nẻ ông anh tài
giỏi của mình- anh tao là kỹ sư,
ảnh còn biết thiết kế nhà cửa nữa,
đẹp trai hơn Đan Trường
Tuyết Vân bông đùa
-Tao nhìn thành đan...g buồn. Thôi
cho tao xin, hàng quãng cáo
thường hàng kém chất lượng
-Ối dào, tao quên mất người không
có trái tim như mày, làm sao đủ tư
cách hiểu mấy tiếng "tình yêu sét
đánh". Biên quàng tay qua vai Vân,
cặp kè- mình vào thôi, không khéo
ổng đợi sốt ruột nãy giờ cứ nhá
điện thoại hoài bực thiệt!
Thấy cử chỉ bạn lo lắng cho anh,
nàng buột miệng vô tư:
-Làm gì căng thẳng thế, gặp mặt
bình thường thôi mà
Căn phòng đựơc lấp kính cách âm,
hơi tôi tối, có những ánh đèn xanh
đỏ lập loè, có rèm cửa xanh, có
máy điều hoà. chính giữa nguyên
bộ salon dài, chiếc bàn kiếng hột
xoài to đùng, trên bàn bày sẳn mấy
chai nứơc suối và một ít bánh ngọt,
kẹo chocola. Thuỵ Biên ngồi cạnh
anh trai, Vân thì ngồi kế bên.
-Anh tên Minh Nhật rất vui đựơc
quen biết em- Anh trai Biên tự giới
thiệu
-Em cũng vậy- Vân gật đầu chào,
Minh Nhật tiếp:
-Biên nó hay nhắc nhiều tới em,
bảo em học giỏi, đàn điêu luyện,
con cú mà nghe cũng thành con
thiên nga
-Trời đất! Vân khẽ kêu, mặt đỏ vì
mắc cỡ chứ không phải vì đựơc
khen tặng, quay sang háy bạn,
nàng rù rì:
-Mày giở trò gì thế? định mai mối
tao cho anh mày à, uổng công thôi!
Biên nhe răng cười trừ, Minh Nhật
lại đánh tiếng:
-À, hồi nãy có tốp nào tới nói bạn
bè gì với hai em, anh không quen
hai gã con trai nhưng nhận ra
đựơc người con gái
Tuyết Vân nhướng cao mày
-Chắc anh trai em đó- nàng hỏi- họ
đâu rồi hở anh?
-Họ đi ra ngoài, họ hẹn lát quay lại
Thuỵ Biên hỏi nhỏ qua tai bạn
-Sao mày biết là anh mày
-Lúc tao thưa chuyện cùng mẹ,
chắc ảnh nghe đựơc
-Mày sướng nhỉ, vệ sĩ theo tháp
tùng, còn vui vẽ nổi gì
Thuỵ Biên thở dài trong lúc anh
nàng đăm đắm nhìn Tuyết Vân,
người con gái xinh như hoa này mà
lại có trái tim băng giá như lời
Biên nói thì thật khó tin. Vân
chẳng nghĩ ngợi gì chỉ cúi đầu vân
vê áo, mặc Biên ngồi chọn bài hát
Cánh cửa phòng hé mở, đi đầu là
Văn Khánh. Trời, có cả gã đàn ông
trồng si buổi sáng nữa, đi sau là cô
gái nào nhỉ? Vân thầm nghĩ thì cả
ba đã yên vị hết trên ghế. Văn
Khánh, Biên biết rồi, còn người
kia...nàng khều tay Vân hỏi:
-Ai? ai thế?
-Tên mày nghĩ là Đan Trường
-Á...á...- Thuỵ Biên đỏng đảnh
đứng dậy tự giới thiệu anh nó- đây
là anh Minh Nhật, em là em của
ảnh, em tên Thuỵ Biên- Nhìn người
con gái, Biên thoáng nhận ra- chị
tên Trinh, bạn học chị Quyên hôm
sinh nhật em có gặp chị
Dài dòng thấy ớn, Vân phì cười.
Trái đất vốn tròn đi giáp vòng thì
cũng tụ về một điểm. Nhạc trỗi
lên, chiếc micrô đựơc chuyền tay.
Đến phiên Tuyết Vân nàng trở nên
lúng túng. Nhưng rồi sự bình tĩnh
cũng đến. Nàng chọn bản " Mặt
Trời Bé Con" giọng nàng thật trẻ
trung như mùa xuân của nàng
cũng trong độ tươi mát
Lệ Trinh thấy không khí bắt đầu
hào hứng, nàng cũng phấn khởi.
Tiếc rằng chẳng đựơc bao lâu khi
nàng trông thấy ánh mắt Minh
Nhật cứ mơ màng hình bóng Tuyết
Vân. Nàng thật sự ghen, quét tia
nhìn sang anh, anh nàng cũng
trong tư thế mộng du nàng càng
giận Vân hơn. Xung quanh Vân toát
ra thứ ma lực quyến rũ, người con
gái nào có đựơc thứ ma lực ấy hẳn
rất hạnh phúc. Nàng nhận thức
đựơc sự thừa thãi của mình, nên
lặng lẽ đứng lên, nhẹ nhàng mở
cửa, đờ đẫn bứơc đi. Nàng đâu ngờ
cũng có một người lặng lẽ theo
sau...
******
Trinh lang thang lê từng bứơc đi
dọc hướng bến tàu, mắt vô thức
ngứơc nhìn sao chi chít mọc đầy
trời. Ánh răng lưởi liềm sáng mờ.
Nàng tìm một góc cột tựa lưng
mình vào, mặc cơn gió lạ mơn trớn
tắm lạnh thịt da, nhưng cơn gió
chẳng thể làm cho trái tim nàng
mát hơn, và sóng lòng yên ã. Nàng
bây giờ như con thuyền cô độc,
lênh đênh trên biển, chẳng phân
định được hướng vào bờ
-Trinh!
Tiếng gọi của Khánh lay tỉnh nàng.
Nàng hơi ngạc nhiên:
-Sao anh lại ở đây? anh theo em à?
-Vâng! Khánh ngượng ngiụ đáp
Nàng khó hiểu hỏi:
-Sao anh lại phải theo chân em
-Không rõ- chàng thọc sâu tay vào
túi quần tây, tiếp- hình như Trinh
đang buồn...
Khánh nói mà Trinh càng giận hơn.
Rồi vô duyên nàng lại trút hết cơn
giận lên người chàng:
-Em chẳng buồn- Trinh đau khổ
hét- em chỉ ghen với em anh thôi
Nhận ra sự vô lý của mình, Trinh
xấu hổ thấp giọng:
-Anh có cô em gái xinh lắm. Cô ấy
bao nhiêu tuổi rồi?
Chàng mím môi, giậm giậm chân,
tiếng hét của Trinh làm chàng hụt
hẩng, giờ khó khăn lắm lời nói mới
thốt ra
-Mười tám!
-Sao anh theo em -Nàng lại hỏi
Chàng ngập ngừng
-Anh cũng không biết
Bất giác nàng cười nụ, bất giác
nàng khen chàng:
-Anh dễ thương quá!
-Hả- chàng giật mình, Khánh có vẻ
hiểu đựơc chút nào về nổi buồn ở
Trinh rồi. Nàng vu vơ bứơc, chàng
dợm gót theo sau:
-Em đang yêu, đúng không?
Chàng đánh trúng tim đen nàng
nhanh vậy sao. Mắt nàng mở to
bất thần nổi lửa, nhìn chàng thù
hằn, nàng hỗn hào quát mắng:
-Phải, phải, tôi đang yêu, yêu muốn
phát điên đây nè, mà mọi thứ đều
do em anh mang lại, cô ấy làm tôi
trở thành kẻ tội nghiệp nhất đêm
nay, tôi ghét em anh, hai anh em
nhà anh biến cho khuất mắt tôi
Nàng bưng mặt bỏ chạy, chạy trốn
vì quá bẽ bàng. Chỉ tội cho Văn
Khánh mãi đực mặt trông theo,
thiệt ngố. Cơn mưa khi không mà
tự đổ, từng giọt từng giọt rưới trên
mình gã thất tình rong rêu hợm
hĩnh. Bến tàu chẳng có lấy một
bóng người ngoài chiếc bóng của
chàng ngã dài cô liêu