
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 5
Kỳ: ... [5] 6 7 8 9 ...
Sân trường, mười một giờ rưỡi
trưa đã rộn ràng, từng tốp nam
nữ lục tục túa ra tứ tán khắp
chỗ,như lũ ong vỡ tổ nhốn nháo
cả lên Tuyết Vân dắt xe ra cổng,
Thụy Biên đứng đợi bên ngoài,
cạnh nàng là Minh Nhật.
-Anh đến đón Biên à?
Vân hỏi, Minh Nhật gật đầu, thấy
chẳng có gì để ở lại, Vân nói riêng
với Biên
-Thôi tao về nha mậy, có gì mai
gặp.
Nàng định ngồi lên yên xe, nhưng
Thụy Biên đã giữ chặt tay cầm
-Đi uống nước chút xíu hẳn về, trời
nóng quá tao khát khô cả cổ
-Thôi, tao chẳng thích la cà mấy cái
quán xá
Vân từ chối,nhưng Biên vẫn mời
mọc:
-Mày đừng làm tao buồn, chầu
nước mày có người thao, nễ tình
bạn bè đi
Hiểu dụng ý của Biên, Vân khoát
tay:
-Tao không khát, mi cứ đi uống
nước với anh Nhật -kê tai bạn nói
nhỏ-chẳng lẽ anh ấy tiếc với mi
mấy đồng bạc à? đừng bắt cóc trái
tim tao cho anh mi, khó lắm quỷ
ơi!
Biên giẫy nẩy, nhăn mặt, nàng hờn
dỗi
-Mi mà không đi tình bạn cắt đứt
kể từ đây
"Con nhỏ quỷ này" Vân rủa thầm
"cố tình đưa mình vào thế kẹt mà".
Liếc nhìn Minh Nhật, anh chàng
cũng hơi sốt ruột, ánh mắt có chút
cầu khẩn, khiến nàng miễn cưỡng
ưng thuận.Chọn quán nước gần
nhất, chọn chiếc bàn ở chổ thoáng
nhất. Cả ba ngồi vào bàn, Minh
Nhật gọi ba ly nước dừa xiêm, vừa
uống vừa trò chuyện, Nhật cố tìm
một đề tài để hỏi:
-Sang năm Vân có ý định thi đại
học không?
-Thi chứ, học mười hai năm còn
một chặng đường nửa, em không
nở bỏ đâu
-Thế em định thi vào ngành gì?
-Tới đó hẳn hay, nhưng có lẽ em sẽ
thi vào sư phạm
-Giả dụ điểm không đủ thì sao?
Tuyết Vân nghe Nhật hỏi mà phát
buồn cười, làm gì có chuyện không
đủ điểm. Không biết phải trả lời
chàng như thế nào thì Biên đã
chen ngang vào ngọt xớt:
-Anh đừng xem thương nó, cây
toán cừ khôi ở lớp em đấy, nó sẽ
đậu mà còn đậu cao hơn...Biên
chợt ấp úng -hơn...em nữa
Minh Nhật cười:
-Uh,cố gắng lên hai em, thành
công nào cũng điều phải có sự kiên
trì và bền bĩ
Tuyết Vân khẽ liếc nhìn đồng hồ,
nàng vội vã nói:
-Trể rồi, em phải về không thôi anh
và mẹ lại trông
-Còn sớm mà- Thụy Biên bông đùa-
lớn rồi mà hễ chút là mẹ trông,
anh ngóng
Khuôn mặt Vân đỏ hồng
- Kệ tao, tao phải về luyện đàn,
chiều còn ôn bài. "Đừng nên lãng
phí thời gian, vì một phút cũng
làm nên lịch sử"
Thụy Biên ngẩn người. Vân đã vội
vã lấy xe. Biên định ngăn bạn lại,
thì Minh Nhật cản trước mặt. Nàng
tức tối trách anh:
-Anh làm sao vậy, khó khăn lắm
mới mời được nó tới đây, vậy mà
chuyện chưa đi vào đâu tới đâu,đã
để cho nó bỏ đi, coi như công em
thành công cốc
-Cô ấy nêu lý do rồi- Minh Nhật
buồn đáp- miễn cưỡng người ta
không tốt lắm đâu
Thụy Biên bất mãn
-Anh đúng là gã khờ, nó từ chối
khéo đặn chuồn cho êm
-Chắc tại anh vô duyên với người ta
Thấy anh hai gãi đầu mà Biên
thương hết sức, nàng cảm thấy hơi
giận Vân
-Con nhỏ gì đâu tới giờ đá vẫn
hoàn đá, khi nào đá mới biết khóc
vì yêu chắc chừng ấy không đơn
giản-Biên thờ dài thườn thượt,nắm
tay anh kéo đi- thôi về!
******
Năm tiết học phụ đạo buổi chiều
nặng nề trôi qua. Lệ Trinh ngồi
lặng im trên băng ghế dưới tán cây
bàng, những tiết học hôm nay
nàng chẳng tiếp thu được gì. Đầu
óc, thần trí của nàng đều đặt hết
vào suy nghĩ riêng tư. Cơn đau trái
tim hành hạ thể xác mệt nhừ, cõi
lòng kiệt quệ, tinh thần sa sút. Cô
bạn Vũ Quyên ngồi cạnh lo lắng:
-Trinh, mày không được khoẻ hả?
....
-Mày bị ốm hay sao mà sắc mặt
kém dữ vậy?
....
Hỏi vài câu khác nữa nhưng Trinh
không đáp lấy một câu. Vũ Quyên
vui miệng phán
-Điệu bộ này chắc bà đang thất
tình ai đây nè?
Lập tức có hiệu quả, Trinh phản
ứng ngay, giọng nàng yếu ớt:
-Quyên, mày đã từng "cảm" ai
chưa?
Vũ Quyên ngạc nhiên, câu hỏi của
Trinh thật lạ lùng, mới mẽ
-Hôm nay mày uống lộn thuốc sao
lại hỏi tao câu mày, học nhiều quá
phát sinh ra đủ hậu di chứng rồi
nói năng kỳ cục. -Quyên e thẹn- dĩ
nhiên tao cũng từng "cảm" người
khác, có điều không yêu được thì
buông
-Mày chạy theo đợt sống mới, dễ
yêu dễ bỏ, chứ còn tao...
-Nói vậy, mày cũng đã "cảm" rồi à-
Vũ Quyên cắt ngang
Trinh trầm tư ít giây, nàng thành
thật thú nhận, ơ hờ nàng nhắc tới
cái tên đã quấy nhiễu hồn nàng
mấy tháng trời
-Minh Nhật!
-Chết mày chưa! Quyên kêu to- mày
phải lòng thằng em chú bác với
nhà tao à- Quyên bất ngờ đến líu
lưỡi, dù nhỏ tuổi hơn Nhật, nhưng
do vai vế mà nàng nghiễm nhiên
thành chị- có lẽ tao nên khuyên
mày- Quyên thành thật nói- tình
cảm mày dẹp qua một bên thiếu gì
cơ hội cho mày phát triển vun đắp,
hiện thời quan trong nhất là bài
vở, kỳ thi sắp tới, cánh cửa tương
lai mày tìm ra chìa khóa tốt hay
không đều do năm cuối này
-Cơ hội, còn cơ hội cho tao sao? Lệ
Trinh buồn bã lắc đầu, nổi tuyệt
vọng đầy ắp trong lòng- trể rồi,
anh ấy đã yêu người khác
-Ai vậy?- Quyên vô thức hỏi
-Cô em của bạn anh hai tao, cô ấy
tên Vân- Nàng nói bằng sự đố kỵ-
anh hai tao cũng thich nó nữa
Nghe bạn nói Vũ Quyên cảm thấy
thương hại bạn
-Thế mày định giải quyết ra sao?
Lệ Trinh lắc đầu, Quyên tiếp
-Chuyện tình cảm phức tạp lắm,
đôi khi lại rất trớ trêu, theo tao
cách tốt nhất chỉ có học, học sẽ
giúp mày có cái nhìn khác, tình
cảm rồi cũng sẽ nguôi đi mà
-Nhưng...mỗi khi cầm quyển vở tao
học chẳng có vô, đầu óc cứ nghĩ
hoài người ta
-Mày lậm quá rồi đó, mày làm như
thế tao thấy buồn lắm, tao luôn
đặt niềm tin ở mày
Lê Trinh bị Vũ Quyên làm xúc động
-Tao sẽ cố, mày nhớ ở bên tao nha,
những lúc tao thường lung lạc tâm
tưởng,mày là người động viên tao
nhiều nhất
Quyên cười nụ, nắm lấy tay bạn, cả
hai thân thiết đi bên nhau, họ đi
tìm ngày mai, ngày mai là một ngày
chứa đựng đầy nhựa sống
Cánh cửa phòng hé mở, đi đầu là
Văn Khánh. Trời, có cả gã đàn ông
trồng si buổi sáng nữa, đi sau là cô
gái nào nhỉ? Vân thầm nghĩ thì cả
ba đã yên vị hết trên ghế. Văn
Khánh, Biên biết rồi, còn người
kia...nàng khều tay Vân hỏi:
-Ai? ai thế?
-Tên mày nghĩ là Đan Trường
-Á...á...- Thuỵ Biên đỏng đảnh
đứng dậy tự giới thiệu anh nó- đây
là anh Minh Nhật, em là em của
ảnh, em tên Thuỵ Biên- Nhìn người
con gái, Biên thoáng nhận ra- chị
tên Trinh, bạn học chị Quyên hôm
sinh nhật em có gặp chị
Dài dòng thấy ớn, Vân phì cười.
Trái đất vốn tròn đi giáp vòng thì
cũng tụ về một điểm. Nhạc trỗi
lên, chiếc micrô đựơc chuyền tay.
Đến phiên Tuyết Vân nàng trở nên
lúng túng. Nhưng rồi sự bình tĩnh
cũng đến. Nàng chọn bản " Mặt
Trời Bé Con" giọng nàng thật trẻ
trung như mùa xuân của nàng
cũng trong độ tươi mát
Lệ Trinh thấy không khí bắt đầu
hào hứng, nàng cũng phấn khởi.
Tiếc rằng chẳng đựơc bao lâu khi
nàng trông thấy ánh mắt Minh
Nhật cứ mơ màng hình bóng Tuyết
Vân. Nàng thật sự ghen, quét tia
nhìn sang anh, anh nàng cũng
trong tư thế mộng du nàng càng
giận Vân hơn. Xung quanh Vân toát
ra thứ ma lực quyến rũ, người con
gái nào có đựơc thứ ma lực ấy hẳn
rất hạnh phúc. Nàng nhận thức
đựơc sự thừa thãi của mình, nên
lặng lẽ đứng lên, nhẹ nhàng mở
cửa, đờ đẫn bứơc đi. Nàng đâu ngờ
cũng có một người lặng lẽ theo
sau...
******
Trinh lang thang lê từng bứơc đi
dọc hướng bến tàu, mắt vô thức
ngứơc nhìn sao chi chít mọc đầy
trời. Ánh răng lưởi liềm sáng mờ.
Nàng tìm một góc cột tựa lưng
mình vào, mặc cơn gió lạ mơn trớn
tắm lạnh thịt da, nhưng cơn gió
chẳng thể làm cho trái tim nàng
mát hơn, và sóng lòng yên ã. Nàng
bây giờ như con thuyền cô độc,
lênh đênh trên biển, chẳng phân
định được hướng vào bờ
-Trinh!
Tiếng gọi của Khánh lay tỉnh nàng.
Nàng hơi ngạc nhiên:
-Sao anh lại ở đây? anh theo em à?
-Vâng! Khánh ngượng ngiụ đáp
Nàng khó hiểu hỏi:
-Sao anh lại phải theo chân em
-Không rõ- chàng thọc sâu tay vào
túi quần tây, tiếp- hình như Trinh
đang buồn...
Khánh nói mà Trinh càng giận hơn.
Rồi vô duyên nàng lại trút hết cơn
giận lên người chàng:
-Em chẳng buồn- Trinh đau khổ
hét- em chỉ ghen với em anh thôi
Nhận ra sự vô lý của mình, Trinh
xấu hổ thấp giọng:
-Anh có cô em gái xinh lắm. Cô ấy
bao nhiêu tuổi rồi?
Chàng mím môi, giậm giậm chân,
tiếng hét của Trinh làm chàng hụt
hẩng, giờ khó khăn lắm lời nói mới
thốt ra
-Mười tám!
-Sao anh theo em -Nàng lại hỏi
Chàng ngập ngừng
-Anh cũng không biết
Bất giác nàng cười nụ, bất giác
nàng khen chàng:
-Anh dễ thương quá!
-Hả- chàng giật mình, Khánh có vẻ
hiểu đựơc chút nào về nổi buồn ở
Trinh rồi. Nàng vu vơ bứơc, chàng
dợm gót theo sau:
-Em đang yêu, đúng không?
Chàng đánh trúng tim đen nàng
nhanh vậy sao. Mắt nàng mở to
bất thần nổi lửa, nhìn chàng thù
hằn, nàng hỗn hào quát mắng:
-Phải, phải, tôi đang yêu, yêu muốn
phát điên đây nè, mà mọi thứ đều
do em anh mang lại, cô ấy làm tôi
trở thành kẻ tội nghiệp nhất đêm
nay, tôi ghét em anh, hai anh em
nhà anh biến cho khuất mắt tôi
Nàng bưng mặt bỏ chạy, chạy trốn
vì quá bẽ bàng. Chỉ tội cho Văn
Khánh mãi đực mặt trông theo,
thiệt ngố. Cơn mưa khi không mà
tự đổ, từng giọt từng giọt rưới trên
mình gã thất tình rong rêu hợm
hĩnh. Bến tàu chẳng có lấy một
bóng người ngoài chiếc bóng của
chàng ngã dài cô liêu
Nội dung:
"Tôi chưa có ý định biết em...tôi
đã biết
Tôi chưa nghĩ mình phải tìm hiểu
em...tôi đã tự hiểu
Tôi mong em đến bên tôi một ngày
không xa ngái
Và...đừng làm tôi thất vọng
Trước tình yêu hằng mong đợi bao
ngày!
M.N "
Vân đọc mà tức cười. Thư gì mà
khô như ngói, kiểu viết lạ lẫm
chẳng có điệu vần, tiết tấu, dở ẹc
-Bạn Vân giữ trật tự!
Nụ cười tắt, nàng xấu hổ gằm mặt
xuống bàn yên lặng. Lần đầu tiên
trong đời học sinh nàng bị người
khác nhắc nhở. Thụy Biên cười mỉm
chi:
-Hôm nay trời mưa to
-Làm gì có- nàng ngoái đầu nhìn ra
cửa sổ
-Tao thấy lạ, nên tao nghĩ trời sẽ
mưa
-Là sao?
-Lần đầu tiên đọc thư tình mà mày
cười nham nhở quá
-Hi hi, tao báo cho mày biết trước
tao sắp nổi khùng rồi đó
-Sao vậy?
-Sáng nay gặp người không bình
thường,giờ đọc thư của bất bình
thường thì làm sao tao bình
thường cho được
Thụy Biên chưng hửng nhưng cũng
nhe răng cười khoái chí bởi câu nói
khôi hài của bạn. Lớp trưởng từ
ngoài vào tuyên bố:
-Tiết đầu cô vắng
Tức thì cả lớp phá vỡ sự nghiêm
túc ban đầu, thay vào đó những
câu chuyện buôn dưa lê.