
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 6
Kỳ: ... 5 [6] 7 8 9 ...
Hà Văn chống cằm, cắn bút, ngồi
suy tư trên bàn viết, chàng muốn
viết một bài thơ đầy ý nhị yêu
đương gởi tặng Vân, ngồi nghiền
ngẫm suốt buổi mà chẳng có ý
nào cả, làm thơ sao mà khó thế,
chàng có bao giờ phải mất thời
gian cho mấy chuyện không đâu
chứ, thế mà bây giờ phải vắt óc
nặn từng con chữ mà chằng ăn
nhập gì.
Phải thầm phục mấy ông thi sĩ thả
thơ cứ nhẹ như gió, ý cứ tràn trề
như sông, như biển. Mệt mỏi, làm
thơ không xong thì viết thư chắc
cũng ổn, nghĩ thế chàng lấy bút hí
hoáy vài dòng mở đầu, mới được
vài dòng chào hỏi lại sợ thư mình
sẽ bị đối phương từ chối, lúc ấy có
nước khốn khổ. Đang lưỡng lự,
bỗng Văn Khánh giống cơn lốc cuốn
vào phòng, hắn hét hắn la ầm cả
lên:
-Mày ơi nguy rồi, nguy thật rồi!
Hà Văn thấy cử chỉ của bạn nên
cũng hoảng
-Chuyện gì?
Văn Khánh thở dốc:
-Thì chuyện của mày
-Chuyện tao...?
Văn Khánh chìa tờ giấy gấp nhỏ
trịnh trọng dúi vào tay bạn. Hà
Văn còn ngờ nghệch nhưng cũng từ
từ mở ra. Mấy chữ "gởi Tuyết Vân"
làm Văn mất bình tĩnh, chàng hồi
hộp lướt qua từng con chữ
"Tôi chưa có ý định biết em...tôi
đã biết
Tôi chưa nghĩ mình phải tìm hiểu
em...tôi đã tự hiểu
Tôi mong em đến bên tôi một ngày
không xa ngái
Và...đừng làm tôi thất vọng
Trước tình yêu hằng mong đợi bao
ngày!
M.N "
Trời, có người lại phổng tay trên
chàng ư? Cái tên M.N này rõ là
thấy ghét, bức thư khô như ngói
mà cũng đem gởi cho người ta.
Nhưng hắn còn cam đảm mà gởi,
còn ta...ta chưa có đủ tự tin khi
đối diện với nàng, cả viết một lá
thư cũng hành ta mấy ngày, thư
vẫn còn chưa ra hình ra vóc thế
mới tức. Nổi buồn ở đâu tự dưng
chuốc vào hồn. Có một người vừa
tỏ tình với nàng, có một người
muốn kết thân cùng nàng. Còn
riêng nàng? nàng nghĩ ra sao?
chàng không rõ, quyền chọn lựa
điều phụ thuộc vào nàng.
Văn Khánh chuyên chú nhìn bạn,
mọi cái bất ổn nơi Văn điều không
qua được mắt Khánh, chàng lựa lời
an ủi:
-Mày đừng buồn tao sẽ tạo cơ hội
thêm cho mày
-Cơ hội- chàng cười nhạt- còn cơ
hội cho tao sao?
-Vẫn còn, nó là em gái tao, tính
của nó tao hiểu, mấy bức thư dở ẹc
như thằng cha này thế nào cũng là
ác mộng với nó, nên mày cứ việc
viết một lá thư đi, tao tình nguyện
làm cầu nối vô điều kiện cho mày
-Mày tốt quá -Hà Văn vỗ vai bạn-
tao sẽ viết, tao cần suy nghĩ thêm,
cảm phiền mày ngày mai lại tới,
ơ...không tuần sau nhé
-Ừ, vậy cũng được- Khánh gật đầu-
thôi tao về
Văn Khánh khép cửa phòng bạn,
chàng bước xuống thang, đi ngang
phòng khách, chàng nghe thấy
tiếng Lệ trinh gọi
-Anh Khánh, anh vào đây em có
chuyện muốn hỏi
Cửa phòng khách mở sẳn, nàng mời
chàng ngồi vào salon. Ngần ngại
nói:
-Xin lỗi chuyện hôm trước, anh
đừng để bụng nha
-Chuyện hôm trước là chuyện gì?
chàng vờ hỏi- anh quên rồi
-Thiệt hông? Lệ Trinh bặm môi
-Thiệt- chàng cười-anh muốn hỏi
em câu này, em trả lời thành thật
nha, không hỏi anh thấy khó chịu
lắm
-Hỏi đi? nàng gật nhẹ đầu
-Em gái anh có làm gì mếch lòng
em không? anh thấy em và nó hình
như không thân thiện
Nàng chau mày:
-Vậy mà anh nói anh quên- tới
nước này nàng không còn muốn
che giấu, thành thật tuốt-phải, em
không thích cô ta, em rất ghét cô
ta
-Tại sao, anh quả thật không hiểu
-Cứ nhìn kỷ em anh rồi anh sẽ
hiểu- nàng tỏ vẽ bực bội
-Con gái mấy em nghĩ gì anh thật
khó đoán. Thôi anh về!
Dứt lời chàng đứng dậy, bỏ đi
không ngoáy đầu nhìn lại, người
con gái phía sau chàng đang đỏ
hoe mắt
Mấy ngày sau
Văn Khánh ngồi chễnh chệ trên ghế
bành, tay chân nhịp nhịp thưởng
thức tiếng đàn của em. Tiếng đàn
thánh thót, lúc ngân, lúc trầm rồi
lại bay bổng, vang xa... vang xa...
hết một bản, bản khác nối đuôi, rồi
lại thêm một bản, tiếp tục kéo dài,
cứ thế...cứ thế...
Văn Khánh bỗng chột dạ, chàng
nhổm người dậy, chàng bước tới
đặt tay mình chặn lên bàn tay Vân
-Đừng đàn nữa
Vân ngước mắt nhìn anh hai khó
hiểu
-Sao? lý do?
Văn Khánh rối bời ruột gan, chàng
rất muốn nói chuyện điềm đạm với
em, nhưng không hiểu sao mình lại
gắt gỏng:
-Đừng hỏi lý do, anh chỉ biết rằng
lúc này em nên dừng
-Em đang đàn say mê, anh chớ cản
trở em
Nàng nhăn mặt, gạt tay anh ra.
Chàng nổi quạu:
-Em dám cải anh ư?
-Tại anh vô lý, kỳ quặc -nàng kiên
quyết phản kháng- em không thích
ai xen vào ý thích tự do của mình
-Tao không rỗi hơi xen vào lối sống
của mày- chàng bực tức- chỉ tại cái
thế giới trong người mày lạnh như
băng, khiến tao không tài nào chịu
nổi
-Anh thiệt lạ, em có lạnh với anh
bao giờ?
-Mày không lạnh với tao nhưng mày
lạnh với bạn tao
Tuyết Vân ngớ ngẩn hỏi
-Bạn anh là ai?
Khánh máy móc:
-Thằng Hà Văn chứ ai!
-Gã khờ đó hử- Nàng cười- anh hai,
anh ta thì có liên can gì tới em
Văn Khánh chợt lúng túng, chàng
không biết nên mở lời thế nào để
em hiểu, nhưng nếu không nói thì
sẽ chẳng còn nhiều thời gian đặn
nói, và hạnh phúc của chàng cũng
theo đó mà bay mất. Khó khăn lắm
chàng đành phải lựa lời ướm thử
-Hết khóa học này, Văn nó xuất
ngoại, nó về Anh Quốc đoàn tụ với
gia đình
-Thế ư?
-Ừ, nó có tâm sự, nếu mà nó ra đi
khi chưa làm rõ tình cảm thật của
nó với người mà nó hằng đêm
thương mến, thì nó không đành
lòng xa quê hương- Khánh liếc
nhìn em, thái độ Vân lãnh đạm
chẳng chút gì tiếc rẽ như chàng,
Khánh tiếp- nếu theo em nằm
trong trường hợp của Văn, em xử lý
tình cảm như thế nào?
-Em chẳng ưa gì mấy chuyện tình
"củm", em sợ bị "cúm" lắm- Vân
nháy mắt với Khánh, nàng tản lờ
câu chuyện bằng việc thu gom mấy
bản nhạc- em phải lên phòng học
bài, anh cảm phiền hỏi người khác
nhé!
-Sao mày có thể tuôn ra những lời
đáng ghét thế- chàng tức đến
nghẹn cả họng- mày muốn cắt đứt
hạnh phúc cả đời anh mày sao con
nhỏ kia.
Tuyết Vân trợn mắt với anh, nàng
nói đùa;
-Anh hai, anh đừng nói là anh yêu
hắn nha
-Mày tưởng anh mày bệnh hoạn
hử- chàng lườm em, cục tức nơi cổ
vẫn còn chưa trôi- chỉ giỏi suy diễn
tầm bậy
-Í chết, em quên mất hắn còn có cô
em xinh đẹp như hoa, đối tượng
của anh đó hả?
Khánh bị em lột trần quả tim đen
một cách trắng trợn, hỏi sao chàng
không mắc cỡ phải cúi thấp đầu
cầu an
-Em có thể giúp anh không Vân?
-Được chứ, nhưng em cần phải làm
gì?
Văn Khánh tươi tỉnh hẳn khi nghe
Vân nói, cục tức đã chịu trôi và cổ
họng hơi thông
-Coi ra em hiểu chuyện rồi đó.
-Đừng vòng vo mãi, anh muốn em
giúp gì
-Em có thể "Tập Yêu" được chứ?
-"Yêu" mà yêu ai? Vân chưng hửng,
chẳng mấy bằng lòng Vân phản
đối, giọng nàng hoảng cả lên- sao
anh lại yêu cầu em làm một việc
ngoài khả năng em thế, thật tồi tệ,
thật kinh khủng
-Làm ơn đi, em lớn từng tuổi này
mà cứ ngây thơ mãi sao, dù gì Hà
Văn cũng là đứa tốt..
-Bạn anh, anh bênh- nàng cắt
ngang- em còn chưa hỏi chuyện
cùng anh đó?
-Chuyện gì?
-Đừng làm bộ làm tịch
Khánh đưa tay sờ gáy, lắc đầu, Vân
thẳng thắng liệt kê:
-Buổi hát ở Vọng Lầu Cát sau anh
Văn biết mà đến, anh không phone
là gì? à chắc cái hôm anh ấy trồng
si ngoài phố cũng là anh mách
nước phải không? em khuyên anh
đừng tốn công vô ích
Biết mình thua, Khánh nói ngang:
-Em giỏi lắm. Chàng đưa tay xoa
cằm- có tin là anh sẽ mách mẹ
không?
-Em chẳng làm gì sai, sợ anh sao?-
Vân khiêu khích
Khánh huỵch toẹt
-Vụ bức thư...
-Thư nào?
Chàng chưa kịp nhớ ra, Khánh đã
đọc to bức thư theo dạng lấp lững
làm Vân đỏ cả mặt, Khánh cười đắc
thắng:
-Nhớ chưa em gái?
-Anh sao tùy tiện lục cặp em
-Thì đã sao- chàng huých gió nhạo
em- anh đưa bức thư này cho mẹ
thì mẹ sẽ nghĩ thế nào?
-Đừng- nàng dịu dàng, giọng hiền
lành ngoan ngoãn như một đứa
trẻ- thôi mà anh đừng mách mẹ,
anh muốn gì em sẽ y theo
-Bằng mọi cách giữ chân Hà Văn lại
Nàng bối rối
-Anh...
-Y như thế đi
Mẹ Vân từ ngoài bước vào lớn
giọng:
-Hai anh em bây làm gì ồn ào như
vỡ chợ
Văn Khánh cười nụ
-Chẳng gì hết, chúng con luôn hòa
đồng mà
Chàng bước đi, mặc Tuyết Vân ấm
ức, nàng giậm chân, đôi mày khẽ
chau, đôi môi cong cớn:
-Người đâu đáng ghét
-Nó lại ăn hiếp con à? Bà Liên vén
vạt áo dài ngồi xuống ghế- làm anh
như thế đáng giận nhỉ?
-Mẹ- Tuyết Vân quỳ xuống áp má
lên vế đùi mẹ, nàng ngây thơ hỏi-
Tai sao con trai, con gái lại phải
yêu nhau hở mẹ?
Bà chết lặng trước câu hỏi khôi hài
của con gái, bèn hỏi lại:
-Con nghĩ sao về tình yêu nam nữ?
-Tình yêu nam nữ vốn rắc rối, nó
làm con người ta thần hồn điên
đảo- nàng lậm cách nói của mấy
phim tào- sống chết không rời
nhau. Thật phi lý. Tình yêu dưới
ngòi bút của văn nhân thì họ diễn
tả rất đẹp, nhưng đẹp quá thì thật
hoang đường. Còn đối với riêng
con nó mờ mịch làm sao ấy, con
không tài nào hiểu và chấp nhận
một tình yêu khác phái nào, con
như vậy mẹ xem có khác người lắm
không?- nàng hỏi rồi nàng làm
nủng bằng cách vùi đầu lên ngực
mẹ- mẹ kể con nghe chuyện tình
của ba mẹ đi? hai người yêu nhau
làm sao? kể đi mẹ- Nàng lay tay
mẹ- kể đi mẹ!
Bà Tâm Liên xúc động, nhìn vẽ
trong lành của con gái chưa đủ
tuổi trưởng thành hay nói cách
khác là sinh lý trưởng thành quá
trễ, mà trễ nãi kể ra cũng hay, nó
sẽ không đau khổ nhiều như người
ta. Tình yêu vốn là căn bệnh khổ
đau mà. Bà lặng yên giây lát, cuối
cùng rồi cũng đáp lời con
-Mẹ cũng không biết diễn đạt thế
nào cho con hiểu, chỉ biết lần đầu
gặp ba con thì trực giác mẹ cho
biết về sau mẹ sẽ là vợ của ông ấy
-Thế theo mẹ thế nào mới gọi là
tình yêu?
-Tuyết Vân, con đang muốn tìm
hiểu đó à? Bà cười nhạt- "Tình
yêu" khó lý giải, khi nào con tìm
được người của "định mệnh" khắc
con sẽ hiểu Tình Yêu là gì?
Nàng mơ mơ hồ hồ chẳng rõ điều
mẹ vừa nói, suy nghĩ về mấy thứ
rắc rối này làm chi cho mệt óc, như
đứa trẻ nàng rơi vào giấc ngủ an
nhiên.