XtGem Forum catalog
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Chay-len-di-lua-tinh-yeu-truong-phi-bao-chuong-1 6Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 7
Kỳ: ... [7] 8 9 10 ...
Hà Văn viết xong bức thư chia tay
gởi nàng, liền ngã mình lên
giường, căn nhà trống lạnh, nổi
cô đơn tràn ngập bao phủ.
Ba mẹ chàng đều di dân sang Anh,
để lại hai em nương tựa lẫn nhau
ở quê nhà, hàng tháng họ gởi tiền
trợ cấp về đầy đủ lo việc ăn, việc
học, mua sắm các thứ, nên tiền
nong đối với hai anh em chàng
chẳng bao giờ thiếu thốn, có thiếu
thì chỉ thiếu sự ấm áp của gia
đình mà thôi. Rồi như sự sắp đặt
mới nhất của ông trời, đầu tháng
trước chàng nhận được di thư bảo
lãnh từ ba mẹ, họ đã tính toán kế
hoạch đoàn tụ từ một năm hơn rồi,
nhưng vì chàng còn có quá nhiều
dự tính chưa hoàn thành nên nấn
ná ở lại tới giờ.
Thư bảo lãnh với chàng trong giờ
phút này đây càng khiến chàng
phát điên, phát buồn, phát hoảng
loạn, cả tuần chàng cứ như kẻ
khùng làm toàn chuyện khó hiểu,
đại loại như việc chàng ăn cơm
trắng với muối tiêu, thỉnh thoảng
đi tắm chỉ gội có cái đầu, còn thân
thể thì quên bén, miệng lúc nào
cũng lầm bầm, chạm mặt em gái
thì chàng kiếm chuyện hét thật to
cho Trinh hoảng vía mà chạy mất
dép, chỉ duy nhất những lúc lên
giường ngủ chàng mới thật sự dễ
chịu, bởi giấc ngủ đã mang chàng
tới gặp Vân, Vân chủ động nắm tay
chàng, còn hôn má chàng nữa chứ,
động trời hơn là nàng cho chàng
biết đã yêu chàng từ lâu lắm, thuở
còn khai thiên lập địa, giấc mơ làm
chàng thèm rõ giải, cứ thế cho tới
sáng...
Nằm sãi lai trên giường, hai tay hơi
rảnh rỗi chẳng việc gì làm cứ vò
đầu bứt tóc, mắt nghênh ngang
đặt trên trần nhà, ngôi nhà yên
tĩnh đến bực mình khiến chiếc môi
chì không sao chịu nổi phải gào to:
-Không, tôi không muốn đi, không
muốn đi...
Tiếng chuông ngoài cổng chợt reo
vang, cùng lúc có cả chuông điện
thoại trong phòng reo liên tục,
chàng cáu bẩn bịt chặt hai tai, mà
tiếng chuông quái đãng mang âm
thanh náo loạn chạy dài trong óc
đến nhức cả đầu. Bấy giờ chàng
mới bật dậy nhìn ra khung cửa sổ,
kẻ phá bĩnh không phải ai xa lạ mà
chính là Tuyết Vân, lòng chàng vui
như mở hội, toan chạy xuống lại
nghe tiếng chuông điện thoại chết
tiệt phá rối, chàng vội vã nhấc
nhanh ống nói lên, rồi cúp ngay
xuống như chẳng thèm quan tâm
tới cái kẻ vô duyên bên kia đầu
dây. Văn lật đật ba chân bốn cẳng
như tên bay lao xuống, chuông cửa
vẫn còn reo, nó reo dữ dội và hối
thúc. Đã ra tới sân vườn, người
khách đứng bên ngoài trông thấy
chàng là liếc dọc liếc ngang, khuôn
mặt khó chịu, chàng mở nụ cười
trấn tĩnh, tay nhanh nhảu mở cửa,
giọng điệu của kẻ mắc lỗi bao giờ
cũng yếu ớt
-Xin lỗi để Vân phải đứng chờ
-Anh làm cái quái gì trên ấy thế,
em tưởng anh vắng nhà rồi chớ-
Câu nói chợt thựng lại, nàng
chuyên chú nhìn chàng, nhìn thật
kỷ, một phát giác mới, nàng hồn
nhiên cười- anh...anh...
Văn bối rối trước cử chỉ lạ lùng của
Vân:
-Tui, tui làm sao?
-Anh xem bộ dạng của anh kìa, y
như người sau cơn mộng.
Chàng bấy giờ mới sực nhớ, sáng
nay ngủ dậy chưa chải đầu, áo
chưa thay, chiếc quần sọot làm
chàng cảm thấy mắc cỡ, đây là lần
đầu tiên chàng bỏ mặc vẻ bề ngoài
của mình. Chàng cúi gằm mặt
xuống không dám nhìn nàng
-Thôi Vân vào nhà ngồi chơi, chờ
anh Văn một tí!
Nàng miễn cưỡng theo sau chàng,
họ vào phòng khách, căn phòng lớn
như chiếc hộp khổng lồ, rộng rãi và
rất thoáng, có lò sưởi, có máy hát
đĩa, có tủ kính trưng bày các cổ
vật, bốn bức tường được treo bốn
bức tranh lụa Trung Quốc, chính
giữa bộ salon cao cấp, nền nhà trãi
thảm nhung đỏ...Vân đứng nhìn
dáo dát, buột miệng:
-Sang quá!
Hà Văn trong bộ dạng tươm tất,
gọn gàng, bước vào:
-Sao Vân không ngồi chơi
Nàng khách sáo:
-Tôi ngại!
-Có gì mà ngại chứ, Vân cứ xem
như nhà mình
Chàng ấn vai nàng ngồi xuống
salon, chàng ngồi cạnh, lấy tách rót
nước mời nàng
-Vân dùng nước
Nàng nhấp một ngụm, không khí
chỉ có hai người trong một chiếc
hộp khổng lồ kể ra khá là hồi hộp,
mà hồi hộp chuyện gì nàng cũng
chẳng biết, môi ơ hờ hỏi:
-Em gái anh đâu?
Chàng đáp qua loa:
-Nó đi luyện thi rồi
-Chị ấy siêng thật
Chàng đưa nàng vào vấn đề chính,
ngọn gió nào thổi nàng tới đây,
chàng muốn biết lý do vì sao nàng
hiện diện ở nơi thiết nghĩ nàng
không thích, nàng là người băng
giá thế, lại chẳng ưa gì con trai,
nay tới gặp chàng hẳn là có động
lực gì đó thúc đẩy, nghĩ thế chàng
nhập thẳng đề tài:
-Vân tới đây chắc hẳn có chuyện gì
đó...?
-Anh hai nhờ tôi đến
-Sao cậu ta không đến?
Nàng đáp gọn:
-Bệnh!
Chàng giật mình:
-Bệnh gì?
-Bệnh khó nói, nên...Tuyết Vân
mím chặt môi, cụp mắt xuống, tới
chừng ngước lên nàng bắt gặp cái
nhìn say đắm như thôi miên của
Văn. Ánh mắt nàng bị chàng thu
hút đến không thể cưỡng lại cũng
dán chặt vào chàng, hai đường
nhìn giao nhau, thời gian bỗng bất
động, một cảm giác hòa hợp tình
cảm nhẹ nhàng len lõi xâm chiếm
quả tim non nớt, ánh mắt chàng
chứa lửa, lớp băng trong người
nàng ý thức tự tan chảy,ánh mắt
chàng có ma lực khiến tim nàng
đập loạn xà ngầu
Cứ thế đôi chân chàng đi chuyển
đến chổ nàng, nàng ngồi yên. Cứ
thế đôi tay chàng xiết chặt vòng eo
nàng, nàng vẫn ngồi yên. Không
hiểu sao nàng lại có cảm giác rằng
hạnh phúc đang ở rất gần, đôi môi
chàng cũng đang ở rất gần hạnh
phúc. Đôi môi đầy quyền lực đang
tự tung hôn lên trán nàng, trượt
xuống mũi nàng, trượt dài hai gò
má, trượt mãi, trượt mãi cuối cùng
cũng chịu dừng ở môi nàng. Mắt
Vân nhắm nghiền, mùi đàn ông
khiến nàng khan khác, cái cảm giác
được một người khác phái hôn sao
lại đặc biệt hơn cả nụ hôn ngọt
ngào của Mẹ, và nhột nhạt ở cha.
Một phút...hai phút...rất nhiều
phút trôi qua, ý thức ban đầu trở
lại hoàn toàn, nàng là tảng băng,
nàng là mùa đông, nàng là gió núi,
nham thạch, nàng nhớ ra cái con
người ban đầu hình thành trong
nàng, nàng dùng hết lực xô chàng
ra. Xấu hổ lẫn e thẹn làm mặt
nàng đỏ hồng như hột lựu thật
đẹp. Thấy chàng có vẽ còn đang
phiêu du ở hành tinh nào đó, nàng
không nở bạt tai chàng vì tội
ngông cuồng, nên đành ấm ức bỏ
chạy. Chàng định thần lại thì nàng
đã ở ngoài cổng, rồi tan biến đâu
mất.
Về tới nhà, Vân chạy thẳng vào
toilet, rửa mặt, súc miệng nhiều
lần, tẩy xóa hết tất cả những gì
vừa xảy ra, với nàng sự việc quá
bất ngờ, bị một thằng con trai hôn
quả thật nàng có hơi bị sốc. Vân
rùng mình lại tiếp tục chạy lên
lầu, chưa chạy tới phòng đã tông
người vào anh hai đang đi tới. Văn
Khánh dò xét em gái
-Mày bị ma đuổi hay sao mà chạy
bạc mạng vậy, chuyện tao nhờ đã
làm chưa em ngoan
-Chưa!- nàng đáp nhanh, không
muốn nghĩ gì tới Văn và nụ hôn
nồng nàn mang dịch cúm tình yêu,
làm con tim nàng sắp sốt rét, nàng
phớt tỉnh anh bằng cách cười ngớ
ngẩn- em quên rồi!
Văn Khánh chưng hửng:
-Quên, quên là thế nào?
-Quên tức là không nhớ
Nàng vội lách qua người anh, nhẹ
bước về phòng, tâm trạng mịt mù
bởi những câu hỏi kéo về như mây
đen, giá trên đời đừng tồn tại tình
yêu nam nữ thì hay biết mấy,
nhưng nếu không tồn tại thứ tình
yêu ấy thì giờ chắc cha mẹ chẳng
gặp nhau, và ta làm sao hiện diện
trên cõi đời này chứ. Vân ơi, bình
tĩnh lại chút đi!
******
Tuyết Vân khép cửa lớp, xung
quanh nàng ngoài mấy chục chiếc
bàn trống, thì trước mắt là tấm
bảng đen lớn, nàng uể oải ngồi
xuống một chiếc bàn ở cuối góc
phòng, tay chống cằm, mắt hướng
ra ngoài cửa sổ, vài cụm mây trắng
lơ lững trên không, cành điệp già
có vài con chim sẻ, hình như chúng
còn đang líu lo tình tự với nhau
nữa, chốc chốc chúng lại bay lượn
ung dung hết đậu lên bệ cửa sổ lại
sà xuống sân nắng, thỉnh thoảng
lại lượn vòng trong lớp như cố tình
dễu cợt sự quạnh quẽ, đơn điệu
quanh nàng.
Nàng thì ơ thờ lắm, hình ảnh ở
nhà Hà Văn cứ như thước phim
chiếu chậm không ngừng lập lại
trong đầu, nàng cảm thấy khó chịu,
nụ hôn đầu bị cướp mất, và từ đó
đem lòng nhớ nhung một người xa
lạ, rõ là khùng. Nhưng biết làm sao
hơn, mọi việc đến thật bất ngờ mà
nàng thì chẳng phải thần thánh
lường trước hết sự việc. Thôi thì
đành phó mặc, lập trường như bức
tường thành sụp đổ. Kể ra được
gặp chàng ước chừng cũng lại
duyên kỳ ngộ nữa đây. Nàng nhớ
lại buổi đầu, nhớ đoạn đường
chàng đón đợi nàng, nhớ ánh mắt
dõi theo lời ca của nàng, gần nhất
là nụ hôn ngọt ngào tha thiết,
chàng như ánh mặt trời làm tâm
hồn băng tuyết phải ấm lên mà
tan chảy, khuôn mặt chàng giờ đã
cũ rích trong tim nàng.
Khép chặt mắt, giọt lệ nào vô tình
hoen trên mi, cơn gió nào lọt qua ô
cửa thổi tung mái tóc đến rối nhùi.
Mắt chợt mở to, lệ chợt tụ thành
dòng chảy xuống gò má. Tình yêu
đến thật mơ hồ, nàng không còn
muốn trốn tránh, nàng giơ tay đầu
hàng vô điều kiện, nàng đã bị
chàng làm chinh phục, dĩ nhiên
nàng sẽ đón nhận tình cảm nơi
chàng, sau đợt thi kết thúc.
Cánh cửa kêu kèn kẹt, rồi bật mở,
Thụy Biên đi vào:
-Thì ra mày ở đây- tiếng nàng làm
không gian yên ắng trở nên khuấy
động- tao đợi mày ngoài cổng khá
lâu
Vân khẽ trách:
-Đợi làm gì, không phải tao bảo
mày về trước rồi sao?
-Tại tao thích nói lời tạm biệt với
một người bạn thân trước lúc ra về
-Mày lúc nào cũng khôi hài, nhưng
giờ đây...tao muốn được yên tĩnh
và không ai quấy rầy
Biên nhướng cao mày
-Sao gọi là quấy rầy, tao chỉ quan
tâm thôi, mày dạo mày có cái gì đó
là lạ
Tuyết Vân buồn bã đáp:
-Tao sắp tiêu tùng rồi
Thụy biên ngồi xuống đối diện bạn
-Mày nói khùng gì thế?
-Tao sắp chết đuối giữa biển rồi,
tao đang cần một chiếc phao để tự
cứu mình, nhưng chưa kịp vói lấy
chiếc phao thì bản thân tao xem
chừng đã bị chìm sâu dưới đáy
Biên tròn xoe mắt ngạc nhiên:
-Mày nói văn vẽ quá, tao nghe
chẳng hiểu gì hết
Vân thu hết can đảm, kề môi vào
tai bạn nói nhỏ:
-Chắc tao đã "iêu" rồi mày ơi!
-Yêu! Biên phá ra cười chế nhạo-
mày mà cũng biết yêu, tình yêu
theo sự hiểu biết của mày thì nó
như thế nào? bất chợt Thụy Biên
suy nghĩ thế nào mà buột miệng-
chắc anh Minh Nhật hớp hồn mày
rồi hén!
-Đừng có cười, tao hoàn toàn
nghiêm túc đó- Vân cáu gắt, rồi
như sực nhớ ra điều gì, nàng chụp
lấy vai bạn-Mày vừa nói câu gì?
-Thì tao nói về anh tao, ảnh viết
thơ tình cho mày, bức thư mà mày
chê khô như ngói đó
-Là Minh Nhật ư?
-Ừ.
Thụy Biên cười tươi rói khi nghĩ
mục đích se chỉ hồng của mình
xem chừng sắp thành công, trong
khi Tuyết Vân bối rối, nàng sững
sốt pha lẫn bàng hoàng, vặn vẹo
hỏi:
-Nói như vậy chuyện ở Vọng Lầu
Cát cũng do mày sắp đặt
Biên vẫn bình thản
-Phải, anh tao thích mày lắm, còn
tao... tao cũng quý mày nữa
-Không thể nào, mày đừng tự sắp
đặt như thế, tao không thích, cũng
chính vì bức thư...-Tuyết Vân nhăn
mặt- mà xảy ra quá nhiều xung
đột, giá anh tao không lục cặp thì
không phát hiện, tao tức sao mình
chẳng chịu hủy nó đi, giá tao
không thuận ưng tới nhà Hà Văn
thì chắc bây giờ tao vẫn còn là
mình
Thụy Biên không ngờ sự thể lại đưa
đến một cục diện rối rắm như thế
này, nàng úp mặt vào lòng tay che
dấu sự ăn năn, một hồi lâu gắng
gượng nói:
-Tao xin lỗi, tao đã lo chuyện bao
đồng, dù sao thì tao nghĩ được yêu
kể ra cũng hạnh phúc, nhờ đó mày
có thêm quan niệm mới về tình
yêu
-Quan niệm mới trong tình yêu liệu
có tốt cho tao không?- Vân cười
buồn- tao không ngờ mình dễ dàng
từ bỏ những gì mình tạo nên, có lẽ
tao đã trúng tên độc rồi, và tao
đang rất cần tự tin để bước qua kỳ
thi cuối năm
Không khí đang lúc nặng nề thì lệ
Trinh và Vũ Quyên từ sau cánh cửa
chui ra, sự xuất hiện đột ngột làm
Vân hơi ác cảm, Biên ngỡ ngàng
nhìn bà chị họ đang thấp giọng
nói:
-Xin lỗi, làm phiền quý vị- khúc
khuỷu tay vào bạn, Quyên tiếp-
Trinh không phải mày có chuyện
muốn nói với Vân sao? day dưa vì
một tên con trai chẳng đáng chút
nào.
Lệ Trinh cố thu hết can đảm nhìn
thẳng Tuyết Vân, người con gái
trước mặt có đôi mắt hồ thu, người
con gái dễ làm xao động các chàng
trai nhờ vào cặp mắt, chả trách
Minh Nhật...nàng ngại ngùng:
-Mười Lăm phút trước tôi có tới
nhà tìm, nhưng chẳng gặp ai, tôi
đoán chắc bạn còn ở trường, khi
đến đây...
-Bạn đã nghe hết mọi chuyện-
Tuyết Vân cắt ngang lời Trinh, nàng
nghiêm nghị thấy rõ, có phần
thẳng tính- và chắc bạn muốn biết
người tôi sắp phải lòng là ai đúng
không?
Vũ Quyên chiêm vô một câu nhạt
nhẽo:
-Bạn thông mình quá!
Thụy Biên nghe mà phát bực, nàng
lườm chị họ mình, xem chừng rất
thù nghịch:
-Ở đây không có chuyện của Quyên
Vũ Quyên giậm chân dỗi:
-Nhưng lệ Trinh là bạn thân của
chị
Thụy Biên càng gay gắt hơn:
-Hãy để họ tự giải quyết vấn đề,
chị chẳng có quyền tham dự
-Em...
-Thôi đủ rồi!
Tuyết Vân đứng phắt dậy, lạnh
lùng đến khó gần gũi
-Hai người làm ơn quên hết những
gì tôi nói, tôi chẳng phải lòng ai
hết- nàng so vai- người có trái tim
chai sạn như tôi khó lòng mà yêu
nổi một người
Vân quơ lấy cặp da ôm sát vào lồng
ngực xông ra cửa, bỏ lại đằng sau
những con người ngơ ngác. Giọng
Vân ngoài hành lang hơi chói tai
-Minh Nhật anh đến đón Thụy
Biên, bạn ấy còn ở trong lớp...
Cả ba cùng nhìn ra, Minh Nhật
đứng sờ gáy, vẽ trên khuôn mặt
chàng là dấu hỏi to tướng.