
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu - Trường
Phi Bảo - Chương 8
Kỳ: ... 7 [8] 9 10 ...
Một tuần nay ngoài giờ học, Vân
tự nhót mình trong phòng để lo
chuyện thi cử, bóng ma quái quỷ
Hà Văn cứ lẫn quẩn quanh nàng,
cả trong những giấc ngủ chập
chờn chàng cũng theo nàng vào
mộng.
Nàng muốn trốn, muốn chạy, muốn
xa lánh ảo giác được con người ấy
yêu sao mà bất an thế. Vâng! nàng
cảm thấy bất an khi nghĩ chàng
sắp đi xa, đi về nơi không có nàng
và sự kiêu ngạo.Chàng sẽ thuộc về
người con gái khác ở phương trời
nào đó, chàng sẽ mau chóng quên
nàng, chỉ duy nhất nụ hôn sẽ còn
ở lại bên nàng mãi mãi. Nghĩ thế
khi không lồng ngực nhói đau
Một đêm sáng trăng, ánh sáng lờ
mờ chiếu vào căn phòng khách,
ánh sáng không lấn át bóng tối,
đơn thuần tại nàng không thích
bật đèn, đơn thuần nàng chỉ muốn
gởi hồn mình theo tiếng đàn, đơn
thuần nàng lần đầu cảm giác sự cô
đơn đang mọc rễ trong tim
Từng ngón tay lướt nhẹ trên cung
phím. Bản "U mặc khúc" của
Tchaikovsky, bản "Ánh Trăng" và
"Chuyện phim buồn" kế tiếp. Tiếng
đàn réo rắt, âm thanh hỗn độn,
trầm bỗng tùy theo cảm xúc, nàng
đàn hàng giờ, tiếng đàn khác ngày
xưa, tiếng đàn giờ điêu luyện hơn
và tình cảm hơn
Sự đổi thay bao giờ cũng làm nên
một con người hoàn toàn mới
Tiếng xe máy tắt ngoài cổng, nàng
chẳng lưu tâm. Văn Khánh nồng
nặc mùi rượu chệnh choạng bước
vào, quần áo chàng xốc xếch, chàng
ngồi xếp bằng tròn trên salon, bấy
giờ nàng mới chú ý, ngừng đàn
nàng đứng dậy đóng nắp Piano lại
-Anh hai, sao anh uống ruợu nhiều
vậy?
Khánh hằn học
-Ừ, rồi sao
-Mẹ biết sẽ mắng cho mà xem
-Cứ mặc tao- Văn Khánh gầm lên,
chàng đẩy em ra- cô ta sắp đi rồi,
cô ta không thể yêu tao, và tao thì
không giữ được cô ấy
Tuyết Vân lắc đầu, nàng vờ băng
giá:
-Anh sa đà quá rồi, anh em họ đi
thì cứ để cho họ đi, mình không
thể ngăn gia đình người ta đoàn tụ
anh à!
-Nhưng tao đã yêu cô ta đến phát
điên, sự thật là tao đã thất tình
mất rồi.
Không thèm nghe Vân nói, chàng
bật dậy như lò xo, bước đi bằng
những bước chân không vững mò
về phòng.
******
Trời đổ mưa, mưa to gió mạnh,
những giọt mưa đọng trên đây
điện như những hạt ngọc trai lóng
lánh nằm trên sợi dây chuyền daì
ngoằn, mưa rơi lên mái ton lộp
bộp, quất thẳng vào từng ô cửa
kính ướt nhoè, bên ngoài dòng
người hối hả chạy ngược chạy xuôi,
bên trong Lệ Trinh và Minh Nhật
cũng đang chạy trốn ánh nhìn. Họ
đang ngồi ở một quán cà phê nằm
ở đường Hai Bà Trưng.
Hồi hộp và ngại ngùng khiến cả hai
dường như tắt tiếng
Cuối cùng sự yên lặng không bao
giờ giải quyết được một vấn đề,
huống hồ chàng lại là đàn ông, đàn
ông thì phải biết chủ động, thật
khó khăn khi phải gọi tên một
người con gái
-Lệ Trinh, Thụy Biên em gái tôi nó
đã khẳng định tất cả, tình cảm của
Trinh đối với tôi chắc chỉ do phút
nhất thời thôi phải không?
-Không hề, em nghĩ mình thật
lòng! Nàng mạnh dạng phủ nhận
Chàng liếm môi:
-Không cần phải thẳng thắn như
thế!
Lệ Trinh hỏi thẳng:
-Em có điểm nào không tốt?
-Lại nữa- chàng thở dài- không
phải Trinh không tốt, mà người
không tốt chính là tôi- chàng phân
bua- tôi không phải hạng lãng tử
lướt gió dầm mưa, càng không phải
kẻ dễ dầu quên lãng, tôi đã yêu thì
không thể xem tình yêu như trò
đùa, tôi không muốn người con gái
nào khổ vì tôi, và tôi luôn muốn
người tôi yêu dù không yêu tôi
cũng phải được hạnh phúc
Lệ Trinh như không tin vào tai
mình những gì vừa nghe, nàng cảm
thấy nực cười, nhưng không thể
cười khi ở trước người đàn ông
nàng thích, dù chỉ là nụ cười nửa
miệng, nàng chỉ hơi ngờ vực:
-Anh có thể cao thượng vậy sao?
nhưng anh có biết cái cao thượng
của anh đã giết chết mọi yêu
thương của người con gái khác
Chàng nhiệt thành nói:
-Tôi biết chứ, mối tình đầu của tôi
như bọt biển ngoài khơi, thực tế
thì đã vỡ từ lâu rồi, thời gian sau
này tôi không biết mình còn có thể
yêu ai nữa hay không? tôi...
-Vân nó không yêu anh- nàng
gượng cười, bông đùa- tôi mong
mình là cô ấy qúa, để được nghe
những lời này rồi chêt đi cũng thỏa
Lời nàng khiến chàng không khỏi
buồn, tấm chân tình mà chàng vừa
phơi bày, với nàng chắc rất kệch
cỡm, giọng khàn đục chàng như
sắp nổi quạu:
-Tình của Trinh tôi hiểu lắm, chúng
ta tốt nhất dừng lại ở tình bạn.
Nàng giờ hết muốn cố chấp, nên
gật đầu:
-Tùy anh!
-Khuya nay tôi đi rồi
Minh Nhật phán một câu khiến
Trinh sững sốt:
-Anh đi đâu?
-Long Hải- cuống họng chàng khô
khốc, chàng cảm thấy khát nên hớp
một ngụm trà- công trình khu sinh
thái ở đó do tôi phụ trách
Không hiểu sao nước mắt lại chảy
ra, Lệ Trinh nàng khóc rấm rứt, bên
ngoài mưa chỉ còn là lâm râm
-Anh đi Long Hải là vì công việc,
hay anh ra ngoài ấy để chạy trốn
một người
Minh Nhật gầm mặt xuống bàn,
như bị đoàn trúng, chàng cảm thấy
xấu hổ, và lần đầu tiên chàng
không dám dối diện sự thật, miễn
cưỡng nói
-Công việc thôi, rồi tôi sẽ trở về mà,
tôi chẳng mềm yếu đến độ phải
chạy trốn như Trinh nghĩ đâu.
-Anh có lý của anh, tôi có cách nói
chuyện của tôi- nàng quả là người
thích đánh vào nội tâm người khác,
chàng bị nàng dò xét, thái dộ của
nàng đột nhiên ôn hòa- anh không
cho em yêu anh thì chí ích hãy cho
em tiễn chân
-Đừng- chàng khoác tay- tôi muốn
ra đi lặng lẽ Trinh à!
-Nghĩa là anh muốn bắt đầu cuộc
sống mới
-Có thể là như thế...!
Chàng gọi người phục vụ tới tính
tiền, cuộc nói chuyện kết thúc
bằng một cái vẫy tay. Mưa đã tạnh
và mặt đường cũng khô ráo bởi ánh
nắng ban trưa khá là chói chan