
Chia tay thôi - Columbus - Philip
Roth - Chương 2
Kỳ: 1 [2] 3 4 5 ...
Ngày kế tôi lại giữ kiếng cho
Brenda, lần này không phải như
một tay sai tạm thời mà là khách
mời buổi chiều; hoặc có lẽ là cả
hai, nhưng đó vẫn là một bước cải
thiện.
Nàng mặc bộ đồ đen và đi chân
không, và giữa những phụ nữ khác,
với những gót giày đế bằng và
những bộ ngực căng cứng, những
chiếc nhẫn to bằng khớp ngón tay,
những chiếc mũ rơm, thứ coi y
chang mấy đĩa bánh pizza to tướng
đã bán cho ai rồi, và tôi nghe một
bà da rám sậm vì nắng càm ràm,
“từ tay một chàng bợm bảnh nhất
khi bọn tôi cặp cảng Barbados,”
Brenda giữa đám họ coi đơn sơ một
cách dễ nể, cứ như giấc mơ của gã
thủy thủ về một trinh nữ Polynesia,
dù chỉ là một trinh nữ đeo kính
thuốc và có họ là Patimkin. Nàng vỗ
nước bì bọp khi trườn tới mép hồ,
và ở mép hồ nàng thò tay lên và
nắm trúng cổ chân tôi, bấu chặt và
ướt mem.
“Xuống nào,” nàng ngước lên nói
với tôi, hấp háy mắt. “Mình chơi
đi.”
“Còn mắt kiếng,” tôi nói.
“Ôi đập quách nó đi. Ghét nó quá.”
“Sao em không đi chữa mắt?”
“Anh cũng nói vậy nữa.”
“Xin lỗi,” tôi nói. “Để tôi đưa cho
Doris.”
Doris, giữa cơn kinh ngạc mùa hè,
đã vượt qua được chuyện hoàng tử
Andrey chia tay với vợ, và bây giờ
ngồi ưu tư, té ra không phải về số
phận tội nghiệp lẻ loi của công
nương Liza tội nghiệp, mà về lớp
da mà cô ta mới nhận thấy là đang
tróc ra trên vai mình.
“Bà giữ giùm mắt kiếng cho Brenda
nghe?” tôi nói.
“Ưøa.” Cô ta phủi những mẩu da
mờ mờ ra khỏi vai. “Mồ tổ nó.”
Tôi đưa cặp mắt kiếng cho cô ta.
“Trời đất,” cô ta nói, “tớ không cầm
nó đâu. Cứ để đó. Tớ đâu phải đầy
tớ bà ấy.”
“Bà thiệt khó chịu, biết không,
Doris?” Ngồi ở đó, cô ta trông hơi
giống Laura Simpson Stolowitch,
nhân vật đang lang thang đâu đó ở
cuối hồ đàng kia, tránh mặt Brenda
với tôi vì (tôi thích nghĩ vậy)
Brenda đã làm cô ta bêu mặt tối
hôm trước; hay có thể (tôi không
thích ý nghĩ này) vì sự hiện diện kỳ
cục của tôi. Dù thế nào Doris cũng
phải lãnh trọn lời rủa xả của tôi
cho cả Simp lẫn cô ta.
“Cám ơn,” cô nàng nói, “Sau khi tôi
đã mời anh tới chơi bữa nọ.”
“Đó là hôm qua.”
“Còn năm ngoái thì sao?”
“Đúng, mẹ bà cũng nói với bà năm
ngoái rồi… hãy mời cậu trai nhà
Esther như thế khi nó viết thư cho
bố mẹ nó rằng họ sẽ không phàn
nàn là mình không chăm sóc nó.
Mùa hè nào tôi cũng có lúc của
mình.”
“Lẽ ra cậu phải đi với họ. Đâu phải
lỗi tụi tôi. Cậu đâu phải người tụi
tôi phải coi sóc,” và khi cô ta nói
thế, tôi chỉ có thể hiểu rằng đó là
điều cô ta nghe được ở nhà, hoặc
nhận được trong một lá thư trong
đợt thư vào thứ Hai nào đó, sau
khi cô ta đã trở về Northampton từ
Stowe, hoặc Dartmouth, hoặc có lẽ
từ đợt nghỉ cuối tuần nọ khi cô ta
tắm vòi sen với thằng bạn trai ở
Lowell House.
“Bảo bố bà đừng có lo. Chú Aaron,
ông bạn già. Tôi tự lo cho mình
được,” và tôi chạy trở lại hồ, phóng
xuống một phát, và trồi lên như
một con cá heo bên cạnh Brenda,
đôi chân tôi trườn đè lên chân
nàng.
“Doris sao rồi?” nàng hỏi.
“Đang tróc da,” tôi nói. “Bà ấy sắp
phải đi chữa da.”
“Dẹp màn đó đi,” nàng nói, và chúi
xuống dưới cho đến khi tôi cảm
thấy nàng nắm lấy gan bàn chân
tôi. Tôi co chân lại rồi chúi xuống
theo, và rồi, ở đáy hồ, chỉ độ hai
tấc cách những đường sọc đen
chập chờn dùng để chia hồ thành
những làn bơi đua, tụi tôi hôn
nhau giữa đám bọt khí thoát ra.
Nàng mỉm cười ở đó, với tôi, tuốt
dưới đáy hồ bơi câu lạc bộ Green
Lane Country. Bên trên chúng tôi,
những đôi chân chờn vờn trong
nước và một đôi vây xanh lướt qua:
con em họ Doris có lột đến hết da
thì tôi cũng mặc, bà dì Gladys dọn
ăn hai mươi lần mỗi tối, cha mẹ tôi
cứ nướng tiêu chứng hen suyễn
của họ ở cái lò lửa Arizona, những
kẻ trốn lánh không xu dính túi ấy –
tôi chẳng quan tâm bất cứ cái gì
ngoại trừ Brenda. Tôi vươn tới kéo
nàng lại gần ngay khi nàng định
trồi lên; tay tôi móc trúng ngực áo
nàng và nó tuột ra. Bộ ngực nàng
trôi lờ lững trước mặt tôi như hai
con cá mũi hồng và nàng để tôi
chạm tay vào đó. Rồi, trong giây
lát, ánh mặt trời hôn lên cả hai
đứa tôi, và chúng tôi trồi khỏi mặt
nước, quá hài lòng về nhau đến
không mỉm cười được. Brenda lắc
mái tóc bắn nước tung toé qua tôi
và với những giọt chạm vào người,
tôi cảm thấy như nàng đã có một
hứa hẹn với tôi về mùa hè, và, tôi
hi vọng, còn hơn thế nữa.
“Em cần mắt kiếng chưa?”
“Anh gần xịt em dư sức thấy,” nàng
nói. Chúng tôi ngồi dưới một cây
dù lớn màu xanh, kề bên nhau trên
hai chiếc ghế dài, áo tắm và da thịt
chúng tôi cứ kêu rin rít trên mặt
nhựa; tôi quay đầu lại để nhìn
Brenda và ngửi mùi nắng rám dễ
chịu trên vai mình. Tôi lại quay
nhìn lên, giống như nàng, và khi
chúng tôi trò chuyện, trời bắt đầu
sáng và nóng hơn, những màu sắc
cứ xé ngang dọc sau mi mắt khép
của tôi.
“Mọi chuyện này nhanh quá,” nàng
nói.
“Chẳng có gì xảy ra cả,” tôi nói nhẹ
nhàng.
“Không. Em cũng nghĩ là không.
Nhưng hơi có cảm giác điều gì đó
đã xảy ra.”
“Trong mười tám giờ qua?”
“Phải. Em thấy… bị theo đuổi,”
nàng nói sau một lát im lặng.
“Em rủ anh mà, Brenda.”
“Sao lúc nào anh cũng có cái giọng
khó ưa với em vậy?”
“Anh có giọng khó ưa sao? Anh
không hề cố ý. Thiệt đó.”
“Anh có mà! Em rủ anh mà,
Brenda. Vậy thì sao?” nàng nói.
“Dù gì em cũng không cố tình như
thế.”
“Anh xin lỗi.”
“Dẹp màn phân bua đi. Anh luôn
tự động như thế, dù anh không
thực lòng muốn thế.”
“Bây giờ em đang khó chịu với anh
đấy,” tôi nói.
“Không. Chỉ nêu sự kiện thôi. Thôi
đừng tranh cãi nữa. Em thích anh.”
Nàng quay đầu đi và trông cứ như
nàng mải ngưng một giây để ngửi
cái mùi mùa hè trên da thịt của
mình. “Em thích cái tướng của
anh.” Nàng tránh không làm tôi rầu
với cái giọng tỉnh bơ của nàng.
“Sao vậy?” tôi hỏi.
“Anh xoay đâu ra được đôi vai đẹp
thế? Anh có chơi môn gì không?”
“Không,” tôi nói. “Anh cứ lớn lên là
tự nhiên như thế thôi.”
“Em thích thân người anh. Trông
đẹp lắm.”
“Nghe sướng quá,” tôi nói.
“Anh có thích thân người em
không?”
“Không,” tôi nói.
“Vậy nó không dành cho anh đâu,”
nàng nói.
Tôi dùng mu bàn tay vuốt tóc nàng
sát vào vành tai và rồi chúng tôi im
lăng một lát.
“Brenda,” tôi nói, “em không hề hỏi
gì về anh cả.”
“Anh thấy làm sao? Anh có muốn
em hỏi anh thấy làm sao không?”
“Muốn,” tôi nói, chấp nhận trò ma
mãnh nàng bày ra cho tôi tuy có
thể không vì cùng lý do mà nàng
đã bày nó ra.
“Anh thấy làm sao?”
“Anh muốn bơi.”
“Được,” nàng nói.
Chúng tôi ở dưới nước suốt buổi
chiều còn lại. Có tám đường vạch
sơn suốt chiều dài của đáy hồ và
đến cuối ngày tôi nghĩ hai đứa tôi
đã trụ ở mỗi đường bơi được một
lúc, đủ gần sát những vạch đen để
có thể thò tay ra chạm vào chúng.
Lâu lâu chúng tôi lại trở lên ghế
ngồi và ngâm nga những đoạn thơ
tự do êm ái, bồn chồn, dí dỏm,
ngập ngừng về chuyện chúng tôi
bắt đầu cảm nghĩ gì về nhau. Thực
tình thì chúng tôi chẳng hề có
những cảm giác mà chúng tôi nghĩ
rằng mình có cho đến khi nói được
chúng ra thành lời – ít nhất là tôi
thấy mình như thế; nói chúng ra
thành lời tức là sáng tạo và có
được chúng. Chúng tôi quậy cảm
giác lạ lẫm và mới quen của mình
thành một thứ bọt từa tựa như
tình yêu, và chúng tôi không dám
đùa quá lâu với nó, nói quá nhiều
về nó, e rằng nó sẽ xẹp xuống và
tan đi. Nên chúng tôi hết trên ghế
lại dưới nước, hết nói chuyện lại
im lặng, và nếu xét theo cảm giác
bồn chồn khôn nguôi của tôi trước
Brenda, và những bức tường cái tôi
cao vòi vọi dựng lên, cùng trụ ốp
các thứ, chắn giữa nàng và nhận
thức của nàng về chính mình, thì
chúng tôi xoay xở cũng tạm.
Tới khoảng bốn giờ, từ đáy hồ,
Brenda đột nhiên rời xa tôi và trồi
lên mặt nước. Tôi trồi lên theo.
“Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi.
Đầu tiên nàng vuốt tóc khỏi trán.
Rồi nàng chỉ một tay xuống cuối
hồ. “Thằng anh của em,” nàng nói,
ho văng chút nước trong người ra.
Và đột nhiên, giống như một
Proteus[1] húi cua từ dưới biển
hiện lên, Ron Patimkin từ đáy sâu
ngay dưới chỗ chúng tôi vừa bơi
trồi lên và thù lù một đống trước
mặt chúng tôi.
“Ê, Bren,” anh ta nói, và quạt bàn
tay trên mặt nước khiến cả một cơn
bão nhỏ hắt vào mặt tôi với
Brenda.
“Anh khoái chí chuyện gì vậy?”
nàng nói.
“Đội Yankees gác hai cú.”
“Vậy là mình lại ăn tối với Mickey
Mantle à?” nàng nói. “Mỗi khi đội
Yankees thắng,” nàng bảo tôi, bước
đi dễ dàng có vẻ như nàng vừa
biến chất clor thành đá hoa dưới
chân mình, “chúng tôi lại đặt thêm
một chỗ cho Mickey Mantle.”
“Em muốn đua không?” Ron hỏi.
“Không, Ronald. Đua một mình đi.”
Chẳng ai nói gì tới tôi. Tôi cố lặng
lẽ bỏ đi, như một kẻ thứ ba, không
được giới thiệu, sẽ bước sang một
bên và chẳng nói gì cả, chờ đợi
những điều vui thú. Tuy nhiên, tôi
đã mệt vì thể thao cả buổi chiều,
và cầu mong hai chị em quái qủi
kia đừng tào lao tán dóc thêm
nữa. May thay lúc đó Brenda lại
giới thiệu tôi. “Ronald, đây là Neil
Klugman. Đây là anh tôi, Ronald
Patimkin.”
Từ tất cả những thứ có dưới ba
thước nước, Ron thò tay ra bắt. Tôi
bắt lại, không đầy ấn tượng như
anh ta có vẻ trông đợi; cằm tôi
chìm xuống nước mấy phân và lập
tức tôi thấy mình mệt rũ.
“Muốn đua không?” Ron vui vẻ hỏi.
“Tới đi, Neil, đua với ảnh đi. Em
muốn gọi điện về nhà báo là anh
sẽ ghé ăn tối.”
“Anh hả? Vậy anh cũng phải gọi
cho bà dì. Em đâu có nói trước. Áo
quần của anh…”
“Nhà em ăn tối cởi mở lắm.”
“Cái gì?” Ronald hỏi.
“Bơi đi, cha,” Brenda nói với anh ta
và tôi thấy ngứa chút đỉnh khi
nàng hôn vào mặt anh chàng.
Tôi thoái thác vụ bơi đua, nói rằng
phải đi gọi điện, và khi đến được
mép gạch xanh của hồ bơi, tôi
nhìn lại thấy Ron đang quạt những
sải tay mạnh mẽ dọc hồ. Anh ta
khiến mình có cảm giác rằng sau
khi bơi sáu bảy lần chiều dài hồ
thì anh ta sẽ được quyền uống
nước trong hồ đó; tôi tưởng tượng
anh ta, giống chú Max của tôi, có
chứng khát nước khủng khiếp và
một bàng quang to tướng.
Dì Gladys có vẻ không nhẹ nhõm
hơn chút nào khi tôi bảo tối nay dì
chỉ phải làm ba suất ăn thôi. Qua
điện thoại dì ấy chỉ nói, “Ly kỳ.”
Chúng tôi không ăn trong bếp, mà
sáu người – Brenda, tôi, Ron, ông
bà Patimkin và Julie, em gái
Brenda- ngồi quanh bàn trong
phòng ăn, trong khi cô giúp việc
Carlota, một chị da đen có nét của
bộ tộc Navaho với những lỗ xỏ trên
tai nhưng không đeo gì cả, dọn ăn
cho chúng tôi. Tôi được xếp ngồi
cạnh Brenda, nàng ăn mặc theo
kiểu gọi là cởi mở của nàng: quần
kaki, thứ bó, áo thun trắng, giày
tennis với vớ trắng. Đối diện tôi là
Julie, mười tuổi, mặt tròn, sáng
sủa, cô bé mà trước giờ ăn tối,
trong khi những cô bé khác còn ở
ngoài đường chơi với nhau hay với
bọn con trai, thì cô ở sân sau chơi
đánh golf với bố. Ông Patimkin làm
tôi nhớ đến bố tôi, ngoại trừ
chuyện ông không bọc mỗi âm tiết
trong hơi gió nặng nề. Ông ta cao,
khoẻ mạnh, phi văn phạm và ăn
mạnh. Khi ông tấn công món rau
trộn, sau khi đã xịt ngập vào đó
thứ dầu dấm Pháp đóng chai –
những mạch máu dưới làn da cánh
tay của ông phồng lên. Ông ăn ba
suất rau trộn, Ron ăn bốn, Brenda
với Julie ăn hai, chỉ có bà Patimkin
và tôi mỗi người dùng một. Tôi
không thích bà Patimkin, tuy bà là
người xinh đẹp nhất trong bàn. Bà
lịch sự với tôi một cách quá tai hại,
và với đôi mắt tím, mái tóc đen, và
vóc người đẫy đà, quyến rũ, bà tạo
cho tôi cảm giác của một nhan sắc
bị tù hãm, một công nương hoang
dã, kẻ đã bị thuần hóa và biến
thành gia nhân cho con gái của
một ông vua – đó là Brenda.
Bên ngoài, qua khung cửa sổ lớn,
tôi có thể thấy bãi cỏ sau nhà với
hai cây sồi sinh đôi. Tôi gọi là sồi,
tuy qua tưởng tượng, người ta có
thể bảo đó là cây dụng cụ thể
thao. Dưới những cành nhánh, như
trái cây vừa rụng, là hai cây gậy
đánh golf, một trái banh golf, một
ống banh tennis, một cây gậy bóng
chày, quả bóng rổ, một găng tay
bóng chày, và một cái trông như
cán roi quất ngựa. Xa hơn, ở chỗ
những bụi cây bao quanh sở đất
của nhà Patimkin và ngay trước
một sân bóng rổ nhỏ, có một cái
chăn vuông màu đỏ, với một chữ O
trắng đính ở giữa, trông cứ như
đang bốc cháy giữa thảm cỏ xanh.
Ngoài đó chắc đang có gió nhẹ, vì
lưới bóng rổ giao động; trong này
chúng tôi ăn trong bầu khí mát mẻ
nhờ máy điều hòa Westinghouse.
Cảm giác thật dễ chịu, có điều là
ăn uống giữa những người
Brobdingnag,[2] tôi có cảm tưởng
trong một lúc lâu là đôi vai tôi đã
bị cắt đi cả tấc, chiếu cao của tôi
bị giảm mất bảy phân, và thêm vào
đó, có ai đã gỡ mất xương sườn của
tôi và lồng ngực tôi đã bẽn lẽn nép
sát vào lưng.
Chẳng có trò chuyện gì nhiều trong
bữa ăn; việc ăn thì nặng nề, có
phương pháp và nghiêm trọng, và
sẽ là công bằng khi ghi lại những
gì được nói ra một mạch hơn là chỉ
rõ những câu bị thức ăn nhận
chìm, những lời lẽ lọc ọc trong
miệng đầy thức ăn, cấu trúc câu bị
cắt đoạn và bỏ qua khi trút thức
ăn vào dĩa, làm đổ tháo, và nhai
nuốt ừng ực.
NÓI VỚI RON: Harriet gọi lúc nào?
RON: Năm giờ.
JULIE: Lúc đó sáu giờ rồi.
RON: Giờ ở chỗ họ đó.
JULIE: Tại sao giờ ở Milwaukee lại
sớm hơn? Nếu như anh cứ đi máy
bay từ đây tới đó suốt ngày. Anh
sẽ không bao giờ già.
BRENDA: Đúng đó, cưng.
BÀ P.: Mày giải thích bậy cho nó
làm gì? Đó là lý do nó phải đi học
đó hả?
BRENDA: Con đâu biết tại sao nó đi
học.
ÔNG P. (giọng thương yêu): Cô sinh
viên.
RON: Carlota đâu rồi? Carlota!
BÀ P: Carlota, dọn thêm cho
Ronald.
CARLOTA (gọi lên): Thêm cái gì?
RON: Mọi thứ.
ÔNG P: Tôi nữa.
BÀ P.: Tụi nó chắc phải lăn ông
bằng xích quá.
ÔNG P. (kéo áo lên và vỗ vào cái
bụng ú nụ ngăm đen của mình):
Bà nói cái gì đó? Nhìn thấy chưa?
RON (tuột áo thun ra): Nhìn nè mẹ.
BRENDA (nói với tôi): Anh có muốn
phơi bụng ra không?
TÔI (lại là chú bé trong dàn đồng
ca): Không.
BÀ P.: Được đó, Neil.
TÔI: Dạ, cám ơn.
CARLOTA (nói qua vai tôi, như hồn
ma không gọi mà tới): Anh muốn
thêm không?
TÔI: Không.
ÔNG P.: Cậu ấy ăn như chim.
JULIE: Có loài chim ăn dữ lắm.
BRENDA: Chim gì?
BÀ P.: Không nói chuyện loài vật ở
bàn ăn. Brenda, sao mày lại xúi
nó?
RON: Carlota đâu rồi, tối nay con
phải thi đấu.
ÔNG P.: Nhớ bó cổ tay lại.
BÀ P.: Cậu sống ở đâu, Bill?
BRENDA: Neil chứ.
BÀ P.: Không phải tao nói Neil sao?
JULIE: Mẹ nói ‘Cậu sống ở đâu,
Bill?’ mà.
BÀ P.: Chắc là tao mải nghĩ cái gì
khác.
RON: Con ghét bó lắm. Làm quái gì
chơi được khi bị bó cổ tay?
JULIE: Đừng văng tục.
BÀ P.: Phải đó.
ÔNG P.: Bây giờ Mantle đánh gì?
JULIE: Ba hăm tám.
RON: Ba hăm lăm.
JULIE: Hăm tám.
RON: Hăm lăm, dẹp đi! Nó đánh
trúng ba trên bốn quả trong ván
hai.
JULIE: Bốn trên bốn.
RON: Trái đó bị lỗi, Minoso lẽ ra ăn
quả đó.
JULIE: Em không tin.
BRENDA (với tôi): Thấy chưa?
BÀ P.: Thấy gì?
BRENDA: Con đang nói chuyện với
Bill.
JULIE: Neil chứ.
ÔNG P.: Im mồm lo ăn đi.
BÀ P.: Nói ít đi một chút, tiểu qúi
nương.
JULIE:Con có nói gì đâu.
BRENDA: Bả đang nói chuyện với
chị, cưng.
ÔNG P.: Cái vụ bả là sao. Mày kêu
mẹ mày như thế à? Tráng miệng
cái gì đây?
Điện thoại reo, và tuy chúng tôi
còn chờ món tráng miệng, nhưng
bữa ăn có vẻ đã chính thức kết
thúc, vì Ron đã đứng dậy về phòng,
Julie gào lên “Harriet!” và ông
Patimkin chặn một cú ợ hơi không
thành công lắm, tuy rằng thất bại
ấy còn hơn cả một nỗ lực khiến tôi
có thiện cảm với ông hơn. Bà
Patimkin đang chỉ đạo Carlota
đừng để lộn đồ bạc ăn sữa với đồ
bạc ăn thịt nữa, còn Carlota nhai
một trái đào trong khi lắng nghe
bà ta; dưới gầm bàn tôi cảm thấy
mấy ngón tay của Brenda đang
khều bắp chân tôi. Tôi ứ tới cổ.
* * *
Chúng tôi ngồi dưới bóng cây sồi
to nhất trong khi ngoài sân bóng
rổ ông Patimkin chơi với Julie. Trên
lối chạy xe Ron đang nổ máy chiếc
Volkswagen. “Ai làm ơn chuyển cái
Chrysler khỏi đuôi xe tôi giùm được
không?” anh ta kêu lên bực bội.
“Chắc tôi trễ mất.”
“Xin lỗi,” Brenda nói và đứng dậy.
“Chắc xe anh đậu sau cái Chrysler,”
tôi nói.
“Vậy thì đi,” nàng bảo.
Chúng tôi de xe ra để Ron có thể
phóng tốc hành tới trận đấu của
anh ta. Rồi chúng tôi cho xe vào
chỗ cũ và trở lại xem ông Patimkin
với Julie chơi.
“Anh thích cô bé ấy,” tôi nói.
“Em cũng vậy,” nàng nói. “Em tự
hỏi không biết sau này nó ra sao.”
“Thì giống em thôi,” tôi nói.
“Em không chắc,” nàng nói. “Có thể
còn ngon hơn.” Rồi nàng thêm,
“hoặc có thể tệ hơn. Ai mà biết
được? Bố em cưng nó lắm, nhưng
em sẽ để nó sống thêm với mẹ ba
năm nữa… Bill,” nàng nói một cách
lơ đãng.
“Anh chẳng lo điều đó,” tôi nói.
“Mẹ em rất đẹp.”
“Em thậm chí chưa từng nghĩ bà là
mẹ mình. Bà ghét em. Mấy đứa
con gái khác, khi chuẩn bị đồ đạc
trở lại trường vào tháng Chín, thì ít
nhất cũng được mẹ giúp. Em thì
không. Bà ấy thế nào cũng bận
chuốt viết chì cho Julie khi em
phải tha cái valy lòng vòng trên
lầu. Và rõ ràng đó là lý do. Thực tế
đó là một trường hợp điển cứu.”
“Tại sao vậy?”
“Bà ấy ghen tị. Chuyện đó chán
đến nỗi em mắc cở khi phải nói ra.
Anh có biết mẹ em có cú rờ-ve
tuyệt nhất New Jersey không? Thực
tình bà ấy là tay tennis mạnh nhất
tiểu bang, cả nam lẫn nữ. Phải chi
anh thấy những bức ảnh của mẹ
em thời con gái. Trông bà rất khoẻ
mạnh. Nhưng không núng nính hay
gì cả. Bà ấy nhạy cảm, thực đó. Em
yêu bà ấy trong những bức ảnh. Có
khi em nói với mẹ những bức ảnh
đó đẹp làm sao. Thậm chí em còn
xin mẹ cho phóng mấy tấm lên để
em mang theo tới trường. ‘Tiền
mình phải dùng vào nhiều việc
khác nữa, cô nương, thay vì tiêu
vào hình với ảnh.’ Tiền! Bố em
dính chết ở đây với nó, nhưng mỗi
khi em mua một cái áo khoác là thế
nào cũng nghe mẹ cằn nhằn. ‘Mày
không cần phải tới tiệm Bonwit,
tiểu thư ạ, tiệm Ohrbach có thứ vải
chắc nhất có trên đời này.’ Ai cần
thứ vải chắc! Sau cùng em cũng có
được thứ em muốn, nhưng phải
đợi đến khi bà có dịp mỉa mai em
kìa. Với mẹ tiền bạc là chuyện
phung phí. Thậm chí mẹ chẳng
biết cách hưởng thụ nó nữa. Mẹ cứ
nghĩ nhà em còn sống ở Newark.”
“Nhưng em có được thứ em muốn
mà,” tôi nói.
“Phải. Nhờ bố đấy,” nàng chỉ ông
Patimkin lúc đó vừa ném lọt rổ cú
thứ ba liên tiếp trước vẻ rầu rĩ ra
mặt của Julie, cô bé dậm chân
thình thịch xuống đất làm bốc lên
cả một đám bụi nhỏ quanh đôi
chân rất xinh xắn của nó.
“Bố không chì lắm nhưng ít nhất
bố cũng dịu dàng. Bố không cư xử
với anh trai em theo kiểu mẹ cư xử
với em. Cám ơn Chúa vì chuyện đó.
Ôi, em mệt với chuyện cứ phải nói
về họ. Ngay từ năm thứ nhất em
đã nghĩ mỗi cuộc nói chuyện của
em rút cuộc cũng là nói về bố với
mẹ và vụ đó chán làm sao. Điều đó
phổ biến lắm. Rắc rối duy nhất là
họ không hề biết chuyện đó.”
Nhìn cái kiểu Julie với ông Patimkin
đang cười ngoài sân thì coi bộ
không có vấn đề nào có vẻ kém phổ
biến hơn; nhưng, dĩ nhiên, nó phổ
biến đối với Brenda, thậm chí còn
có tính toàn vũ trụ nữa kìa – nó
khiến bất kỳ thứ áo mỏng nào cũng
thành trận chiến với bà mẹ, và
cuộc đời nàng, tôi chắc chắn, bao
gồm phần lớn là chuyện chiếm lấy
thị trường của những thứ vải mềm
mại với da thịt, đến độ có tầm cỡ
của Cuộc chiến Trăm Năm[3]…
Tôi không định có những ý nghĩ
phản thùng như thế, để bị xếp
cùng hàng với bà Patimkin trong
khi đang ngồi với Brenda, nhưng
tôi không thể rũ bỏ khỏi bộ não voi
của tôi cái kiểu ăn nói Mẹ- cứ-
nghĩ- nhà- em- còn- sống- ở-
Newark. Tuy nhiên, tôi không nói
ra, e rằng cái giọng của tôi sẽ làm
tan nát sự gần gũi và thoải mái
sau bữa tối của chúng tôi. Thật là
đơn giản khi gần gũi với làn nước
vỗ về và bảo vệ mọi lỗ chân lông
của mình, rồi sau đó, có nắng sưởi
khô và ru ngủ các giác quan, và
bây giờ, trong bóng râm và ngoài
trời, mát và áo quần tươm tất trên
sở đất nhà nàng, tôi không muốn
nói một lời có thể đập bỏ lớp che
phủ và làm lộ ra cái cảm giác dễ
mích lòng mà lúc nào tôi cũng có
đối với nàng, và đó là mặt dưới của
tình yêu. Nhưng nó sẽ không chịu
ở dưới mãi đâu – nhưng tôi cứ lao
tới trước.
Đột nhiên, Julie xuất hiện trước
mặt. “Muốn chơi hông?” cô bé hỏi
tôi. “Bố mệt rồi.”
“Thôi nào,” ông Patimkin gọi. “Bố
thôi rồi.”
Tôi ngần ngừ – tôi đã không rớ tới
quả bóng rổ từ hồi rời trung học –
nhưng Julie kéo tay tôi, còn Brenda
nói, “Chơi đi.”
Ông Patimkin tung trái bóng về
phía tôi khi tôi không nhìn và nó
tưng trúng ngực tôi, để lại một dấu
bụi tròn, như bóng của một vầng
trăng, trên lớp áo. Tôi bật cười ngu
ngơ.
“Anh không chụp được hả?” Julie
hỏi.
Giống cô chị, Julie coi bộ cũng có
khiếu nêu những câu hỏi thực tiễn,
nghe rất chọc ngứa.
“Ờ.”
“Tới lượt anh đó,” cô bé nói. “Bố
thua băm chín bốn bảy. Hai trăm
là thắng.”
Trong giây lát, khi tôi đặt đầu ngón
chân lên vết mòn mà qua nhiều
năm đã được coi là đường biên lỗi,
tôi lại thấy một trong những giấc
mơ thấp thoáng giữa ban ngày
thỉnh thoảng vẫn ám lấy tôi và,
như nhiều bạn bè cho biết, thường
phủ một lớp màng trong mắt tôi:
mặt trời đã lặn, những con dế đã
đến rồi đi, lá cây đã sẫm đen, mà
Julie với tôi vẫn đứng lẻ loi trong
sân cỏ, ném banh vào rổ; “Năm
trăm thắng,” nó kêu lên, và khi nó
đạt điểm đó trước tôi nó lại kêu,
“Bây giờ anh phải đạt điểm đó,” và
tôi làm như thế, và buổi tối cứ kéo
dài, rồi nó kêu, “Tám trăm thắng,”
và chúng tôi cứ chơi rồi tới lúc một
ngàn mốt thắng và chúng tôi chơi
tiếp và trời không bao giờ sáng.
“Ném đi,” ông Patimkin nói. “Anh
thế cho tôi đó.”
Điều đó khiến tôi hoang mang,
nhưng tôi cũng làm một cú ném tại
chỗ và, dĩ nhiên, hụt rổ. Nhờ ơn
thượng đế và cơn gió nhẹ, tôi cũng
ném được một cú dội bảng vào rổ.
“Anh được bốn mốt. Đến em nghe,”
Julie nói.
Ông Patimkin ngồi trên cỏ ở cuối
sân. Ông đã cởi áo sơ mi và chỉ còn
áo lót, và với lớp râu mọc lại trong
ngày, trông ông giống một tay làm
vườn chuyên ngiệp. Cái mũi trước
đây của Brenda rất hợp với ông. Nó
có một cái mụn trên đó, ở phía
trên sống mũi trông như có một
viên kim cương tám cạnh đã được
cấy vào dưới da. Tôi biết ông
Patimkin sẽ chẳng bao giờ nghĩ tới
chuyện cắt bỏ cái cục đó, nhưng
tuy vậy, với lòng vui sướng và tự
hào, rõ ràng là thế, ông đã chi tiền
để cắt bỏ cục kim cương đó cho
Brenda và vất vào bồn cầu nào đó
trong Bệnh viện Đại lộ Năm.
Julie ném hụt cú ném tại chỗ, và
tôi cho phép mình một cảm giác
hơi hơi khoái chí.
“Cho bóng xoáy một chút,” ông
Patimkin bảo nó.
“Cho em ném lại nghe?” Julie hỏi
tôi.
“Ừ.” Với những chỉ đạo của ông bố
đứng ở đường biên và máu lịch sự
miễn cưỡng của tôi trên sân, xem
ra chẳng có chút cơ hội nào cho tôi
san bằng tỷ số. Và đột nhiên, tôi
muốn thắng, muốn cho cô bé Julie
thua tơi tả. Brenda ngả người tựa
vào một khuỷu tay, dưới bóng cây,
nhai một chiếc lá, đang theo dõi.
Trong nhà trên kia, qua cửa sổ nhà
bếp, tôi có thể thấy màn cửa đã
được kéo dạt ra – lúc này mặt trời
đã xuống quá thấp không còn rọi
sáng những dụng cụ điện trong đó
nữa- và bà Patimkin đang chăm
chú theo dõi trận đấu. Và rồi
Carlota xuất hiện ở bậc thềm cửa
sau, nhai một trái đào và tay kia
cầm một giỏ rác. Cô ta cũng dừng
lại xem cuộc chơi.
Lại đến lượt tôi. Tôi ném hụt một
cú ném tại chỗ và bật cười quay
sang Julie rồi nói, “Cho anh ném
lại nghe?”
“Không!”
Thế là tôi biết trận đấu này phải
chơi như thế nào. Qua nhiều năm,
ông Patimkin đã dạy cô con gái
rằng những cú ném tự do thì tùy
nghi xin ném lại được, ông chấp
nhận cho. Tuy nhiên, với những
cặp mắt xa lạ của Short Hills này
đang chăm chú nhìn tôi, từ những
bà nội tướng, những gia nhân, và
người cung cấp, tôi ít nhiều cảm
thấy mình không làm được. Nhưng
tôi phải làm và đã làm được.
“Cám ơn nhiều, anh Neil,” Julie nói
khi kết thúc trận đấu – ở điểm 100
– và những con dế đã tới.
“Đâu có chi.”
Dưới hàng cây, Brenda mỉm cười.
“Anh để cho nó thắng phải không?”
“Anh nghĩ thế,” tôi nói. “nhưng
không dám chắc.”
Có cái gì trong giọng nói của tôi
khiến Brenda nói tiếp, một cách vỗ
về, “Ngay đến Ron cũng để cho nó
thắng.”
“Thế là quá đẹp cho Julie rồi,” tôi
nói.
_________________________
[1]Proteus: Tiểu thần biển dưới
trướng Thần biển Poseidon, có
phép biến hình theo ý muốn.
[2]Brobdingnag: xứ của những
người khổng lồ có tầm cao khoảng
20 thước trong Gulliver Phiêu Lưu
Ký.
[3]Cuộc chiến trăm năm: một cuộc
chiến giữa Pháp và Anh từ 1337
đến 1453 khiến Anh mất hết
nhượng địa ở Pháp, trừ Calais.