
Con Bé Tôi Yêu - Võ Hà Anh -
Chương 3
Kỳ: 1 [2] 3 4 5 ...
Đọc xong bốn bài, Huy Mạc ồn ào:
- Khỏi cần chờ đợi Hộp thư cô
cũng biết là cả bốn bài tôi đều
chọn đăng hết. Và đăng trong một
kỳ, trên hai trang liền nhau có
đóng khung...
Con bé có vẻ cảm động:
- Dạ. Cám ơn ông.
- Nhưng cô phải cho tiếp những
bài khác để đi các số sau. Tôi sẽ
lăng xê đặc biệt để tên tuổi cô trở
thành một hiện tượng quen thuộc
với độc giả mới được. Thơ tình của
cô lãng mạn và êm ái lắm...
Cả ba chúng tôi đều cười. Huy Mạc
vỗ vỗ lên vai tôi:
- Đi theo chiều hướng bay bướm đó
thì hiện thời nổi nhất là nhà thơ
Thanh Vũ đây.
Con bé kêu lên:
- Ông THanh Vũ đây ạ? Hân hạnh
quá, từ mấy năm nay Mỵ theo dõi
thơ và truyện ngắn của ông trên
báo này không sót một bài nào. Mỵ
thích giọng văn của ông ghê đi.
Tôi lại nhìn con bé bằng ánh mắt
khác hơn chút nữa. Hình như mũi
tôi nở lớn thêm một tí. Tôi nhìn
con bé như nhìn một đồng đội,
một thi hữa tương đắc. Trong lúc
đó Huy Mạc lại nhìn con bé bằng
ánh mắt của một bác sĩ, một phân
tích gia. Tôi bỗng tự hỏi, sao hắn
lại chọn nghề này được nhỉ?
Tôi nói với con bé:
- Mong là cô khen thật lòng.
- Dạ. Mỵ nói thật chứ.
- Cám ơn cô.
CHúng tôi bắt đầu nói chuyện cởi
mở, thân mật hơn. Chỉ vài chục
phút sau tôi đã nhận ra con bé
này không hiền. Lém lỉnh, đối đáp
và có lẽ là bướng bỉnh nữa. Tôi
ngạc nhiên khi biết Kiều Mỵ mới
mười sáu tuổi. Tôi nghĩ thầm:
- Em lớn quá. Đoán em mười bẩy là
mình đoán qua gương mặt. Còn
thực sự, với thân hình em thì...
Vậy mà em mới mười sáu tuổi, gần
rưỡi thôi ư?
- Tôi lại thắc mắc, với tuổi ấy em
đã có kinh nghiệm gì trong tình ái,
em đã có... gì chưa mà sao thơ em
ướt át được đến vậy?
Kiều Mỵ ngồi đấu tưng bừng với
chúng tôi gần một giờ đồng hồ rồi
mới đứng lên cáo từ. Huy Mạc có
vẻ tiếc ra mặt vì không ai "giữ
chùa" cho hắn bỏ đi theo "nàng".
Hắn hò hẹn:
- Nhớ mang tiếp các bài khác cho
anh nhé. Anh mong đó.
Chúng tôi đã đổi cách xưng hô
thân mật từ trước đó. Kiều Mỵ
ngoan ngoãn đáp:
- Dạ, em sẽ gửi đến ngay.
- Sao thế. Mang tay đến cho nhanh
chứ.
- Em sợ bận.
- Ồ, bận gì. Cố gắng một tí,dịp
maỵ..
Mỵ cúi đầu chào chúng tôi, bước ra
cửa. Tôi bỗn nẩy một ý định. Phần
muốn trêu tức Huy Mạc phần muốn
theo hút dấu con bé dễ thương ấy.
Tôi bâng khuâng vì "hắn" rồi.
Tôi bảo bạn:
- Tao về.
- Ở chơi chút nữa đã.
- Thôi. Có chút việc.
Huy Mạc nhìn theo bóng Kiều Mỵ
rồi nhìn tôi có vẻ nghi ngờ. Tôi
cười cười nháy mắt với hắn rồi
bước ra đường. Kiều Mỵ đang nhẩn
nha bước đi. Tôi lặng lẽ đến cạnh
nàng:
- Cô không khó chịu vì tôi đi cùng
chứ?
Con bé hơi giật mình:
- À.. không, thưa anh.
- Cô về đâu?
Mỵ ngập ngừng:
- Em định về nhà người bạn ở gần
đây.
- Anh đưa Mỵ một quãng đường
được chứ?
Mỵ không đáp, mỉm cười. Tôi cũng
im lặng bước cạnh nàng, cứ như
Mỵ đã bằng lòng. Một chốc, Mỵ gợi
chuyện:
- Anh làm thơ từ bao lâu rồi?
- Độ năm năm hồi tôi đi lính.
Tôi bật cười. Nỗi gì làm tôi trở
thành lúng túng lúc anh lúc tôi,
lúc cô lúc gọi tên như thế? Tôi nói
thêm:
- Anh giải ngũ sau khi bị thương
phải nằm bệnh viện gần ba tháng.
Mỵ hỏi tôi đủ thứ chuyện. Thêm
một thời gian ngắn mà chúng tôi
như thân nhau hơn nữa. Tôi càng
khám phá ra ở Mỵ những điều hay
hay. Mỵ kể cho tôi nghe nhiều
chuyện mà lẽ ra phải quen nhau
khá thân mới biết được. Tôi tự nhủ
có lẽ tại con bé - không cô bé chứ -
ít tuổi, thơ ngây nên vô tư và cởi
mở như thế.
Dù sao thì cũng vì vậy mà tôi quý
mến Mỵ thêm. Không cần phân
tách tôi cũng tự biết tôi và Mỵ là
đôi bạn vô cùng thân thiết.
Chúng tôi không chỉ cùng đi một
đoạn đường mà là đi hết buổi
chiều hôm ấy. Tôi đưa Mỵ đến nhà
cô bạn. Mỵ giới thiệu tôi cùng Thục
Vy với vẻ... hãnh diện và bạn nàng
cũng lộ vẻ hâm mộ tôi ra mặt.
Trong một thoáng tôi đã nghĩ, kể ra
mình cũng nổi tiếng, cũng "có thớ"
lắm đấy chứ.
Thục Vy mời chúng tôi vào nhà. Tôi
ngồi với hai cô gái ở trong vườn
trên những chiếc ghế mây đan,
thật rộng. Nhà Thục Vy khá giầu và
cô bé này nói năng nhỏ nhẹ kiểu
yểu điệu thục nữ, cũng hay hay.
Hai cô bé nói chuyện với nhau, về
một cuộc tranh giải bóng bàn nào
đó tổ chức ở Câu Lạc Bộ thanh
niên Sàigòn. Một lát, Mỵ quay hỏi
tôi:
- Anh biết chơi ping-pong không
anh?
- Anh biết, nhưng chơi dở lắm.
Thục Vy góp chuyện:
- Mỵ giỏi ping-pong lắm anh. Giỏi
từ ngày ở Nha trang cơ. Mỗi lần Vy
ra nghỉ hè ngoài đó thường đi với
Mỵ dự các buổi đấu tranh giải địa
phương, hào hứng lắm. Mỵ từng
đoạt giải rồi đó anh.
Mỵ cười lườm bạn:
- Nói nhiều quá đi Vy.
Thục Vy cười tươi:
- Có tài thì phải khoe chứ Mỵ. Để
Vy nói tiếp. Lần này Mỵ đang dự
tranh giải vô địch bóng bàn thiếu
niên SàiGòn đấy anh.
Tôi reo lên:
- Hoan hô nhà thơ chuộng thể
thao.
Mỵ nghiêng đầu kêu:
- Anh trêu Mỵ đấy à?
- Đâu có, khen thật đấy chứ. Anh
lại thấy hợp với Mỵ thêm một
điểm: dù là sinh hoạt văn nghệ,
anh vẫn ưa tôn chỉ: một tinh thần
trong sạch trong một thân thể lành
mạnh hơn là bê tha như những
đấng nghệ sĩ bây giờ... Trông họ có
vẻ bệnh hoạn, yếu đuối thế nào.
Mỵ thích thú:
- Anh có thích đấu bóng bàn
không?
- Thích chứ.
- Mỵ mời anh thứ sáu này đến dự
buổi đấu bán kết của Mỵ, Nhận lời
không?
- Nhận cả hai tay.
- Vậy thì buổi chiều thứ sau, trước
ba giờ anh có mặt ở đây cùng đi
với hai đứa tụi này.
Thục Vy nói. Tôi gật đầu sốt sắng.
Tôi và My ra về. Chúng tôi đi ngược
con đường một chiều êm ả và sang
trọng. Mỵ hỏi:
- Anh về đâu?
- Phú Nhuận.
- Anh đi bằng phương tiện gì?
- Vespa. Anh gởi ở rạp xinê gần tòa
báo.
- Vậy anh đi trước nhé. Mỵ ghé vào
chợ mua vài thứ đồ ăn cho mẹ rồi
về sau.
Hỏi nhà Mỵ, cô bé chỉ cười không
đáp. Tôi không gạn hỏi thêm, tự
nhủ sẽ hỏi nàng trong dịp khác.
Hay hỏi Thục Vy cũng được. Chúng
tôi chia tay nhau, Mỵ rẽ vào lối cửa
sau khu chợ.
Chiều thứ sáu tôi có mặt ở nhà
Thục Vy từ hai giờ. Hai giờ rưỡi Mỵ
mới đến. Chúng tôi dồn nhau trong
chiếc xe hơi của ba Mỵ, tài xế lái
đưa đến câu lạc bộ thanh niên
Sàigòn. Tôi có dịp nhìn kỹ hai cô
gái - nhìn kỹ Mỵ thì đúng hơn -
trong bộ đồng phục trắng. Áo
chemise trắng cổ bẻ, tay ngắn.
Quần short trắng vải bóng, giầy
bata trắng, Mỵ hôm nay bước vào
nơi so tài khác hẳn dáng dấp của
Mỵ hôm trước, khi bước vào tòa
báo.
Tự tin, bạo dạn và vững chắc. Mỵ
len lỏi qua các đám đông, Thục Vy
theo sau và tôi sau cùng. Ban tổ
chức hướng dẫn chúng tôi đến chỗ
ngồi dành cho đấu thủ. Nam nữ
ngồi lẫn lộn, cười nói ồn ào. Nhiều
người chào Mỵ, cô bé dơ tay vẫy
lại. Tôi chợt thấy mình lạc lõng,
mình "xuống thớ" giữa khung cảnh
này. Tôi bèn ngồi xuống ghế, im
thin thít.
Ban tổ chức tuyên bố cuộc đấu để
vào chung kết bắt đầu. Tôi ngồi
yên theo dõi trận đấu. Đánh đơn
và đánh đôi, Mỵ đều có tham dự.
Khi Mỵ ra "sân", tôi thấy hơi hồi
hộp. Đối thủ của nàng là một cô
tốt tướng, hai bắp chân to và chắc.
Cánh tay cô ta lớn và rậm rạp, cứ
nhìn không cũng đủ mất tinh thần
rồi chứ chưa nói gì đến những cú
quạt trái, rờ ve, tiu của cô nàng.
Nhưng Mỵ lại không tỏ vẻ gì nao
núng. Nàng tự tin, đó là một đức
tính.
Cuộc đấu bắt đầu, hiệp đầu Mỵ
không khá lắm, bị đối thủ dẫn
trước. Mỵ đuổi theo sát nút nhưng
vẫn bị thua. Bàn thứ hai đầy vẻ
quyết định. Mỵ như quên tôi, quên
mọi người, không còn giữ gìn nữa
mà chỉ chú tâm vào cuộc đấu. Đối
thủ của nàng cũng vậy. Mắt cô ta
long lên sòng sọc như V1 đáng
ghen V2, hai chân dậm bình bịch
mỗi lần chuyển mình đón đỡ
những cú quạt trái ác liệt của Mỵ.
Trông cô ta nặng nề bao nhiêu thì
trông Mỵ thanh thoát bấy nhiêu.
Mái tóc dài chấm vai xòe ra như
đôi cánh chụp xuống chiếc gáy
trắng hồng của Mỵ mỗi khi nàng
nhẩy lên cao hay nghiêng mình
chận banh.
Trận thứ hai Mỵ thắng. Như vậy
phải đấu thêm bàn thứ ba. Tôi hồi
hộp thấy rõ. Buột miệng,tôi kêu át
cả tiếng mọi người để ủng hộ gà
nhà.
- Nhất định thắng nhé Mỵ!
Tôi thấy Mỵ nhếch môi cười, giao
banh trước. Từng phút trôi qua lôi
cuốn hồi hộp. Cuối cùng, tôi thở ra
khoan khoái trong tiếng reo hò cổ
võ của mọi người, Mỵ thắng đối thủ
vẻ vang.
Thục Vy bảo bạn:
- Ta cứ tưởng con nhỏ đó ăn gỏi
bạn rồi chứ!
Mỵ cười kiêu hãnh:
- Cuối cùng ta ăn gỏi nó.
Thục Vy quay sang tôi:
- Có phải anh Vũ khuyến khích
không Mỵ?
Mỵ nhìn tôi hai má ửng hồng:
- Có lẽ vậy.
Thục Vy trêu:
- Tiếng anh lớn nhất.
Tôi trả lời
- Miệng anh vốn to.
Chúng tôi vui đùa suốt chiều hôm
đó.
*
Tôi và Mỵ trở thành đôi bạn thật
sự. Đúng hơn, một thứ tình cảm
nhẹ nhàng đã nhen nhúm trong
lòng hai đứa. Tôi cảm thấy yêu Mỵ
một cách lãng mạn và thơ mộng.
Mỵ đã mời tôi đến nhà sau một
thời gian "tìm hiểu" tôi, Mỵ nói
thế. Nhà báo Huy Mạc cũng mở
máy tấn công nàng nhưng thất bại.
Tuy cay cú, Huy mạc vẫn cố gắng
tạo cảm tình với Kiều Mỵ bằng
những cuốn báo đăng trang trọng
những bài thơ của Mỵ sáng tác.
Huy Mạc cũng được mời đến nhà
chơi như tôi, nhưng khác hơn, tôi
từng được mời ăn tiệc ở nhà nàng
nhân ngày sinh nhật đứa em nhỏ.
Gia đình Mỵ khá giàu. Mỗi lần đến
chơi tôi đều được tiếp đón nồng
hậu. Hình như Mỵ đã giới thiệu hơi
kỹ tôi nên từ ông bố, từ bà mẹ trở
xuống đứa em nhỏ đều biết rõ tôi.
Có một lần đứa em nhỏ của Mỵ
chạy ra ghé tai tôi thủ thỉ:
- Anh Vũ ơi, bộ anh ... mê chị Mỵ
hở?
Tôi kêu lên:
- Trời đất!
-???
- Ai bảo em vậy?
- Chị Mỹ. Em nghe chị Mỹ hỏi chị
Mỵ là thằng Vũ nó mê mày phải
không, tao thấy nó chiều mày hơn
kép chiều đào nữa.
- Rồi chị Mỵ nói sao?
- Chị Mỵ cười cười bỏ đi.
- Nhưng sao em lại hỏi anh vậy?
- Chị Mỹ xúi em hỏi nhưng cấm em
nói là chị ấy xúi.
Tôi bật cười. Mỹ là chị lớn nhất
của Mỵ và cu Nam, cậu bé con này,
nhỏ nhất. Gia đình Mỵ vui nhộn
vậy đó.
Nam lắc tay tôi:
- Phải không anh?
Tôi gật gù, cúi xuống nói nhỏ vào
tai thằng bé:
- Ừ, anh mê chị Mỵ còn hơn kép
mê đào nữa. Nhưng Nam đừng nói
cho ai biết nhé.
Thằng bé gật đầu, nhưng ánh mắt
nó chẳng có chút gì bảo đảm cho
lời hứa. Và đó là điều mong ước
của tôi.
Một người con gái, dù là kém nhan
sắc mà có duyên vẫn đáng yêu như
thường. Huống hồ Mỵ vừa xinh
đẹp, vừa có duyên, lại vừa hấp dẫn
cuốn hút không tả nổi. Tôi vốn sợ
những người con gái đẹp mà vô
duyên, nhất là xấu mà vô duyên
nữa thì... chỉ có chết.
Không phải tôi chê họ, nhưng tôi
sợ để lộ sự khó chịu với họ, làm
cho họ phải nghĩ xấu về tôi. Tôi
không muốn ai giận, ai ghét tôi bao
giờ. Với Mỵ, lúc nào tôi cũng muốn
được cạnh nàng. Con bé mười bảy
rồi - đủ năm, đủ tháng - học đệ
nhị Hưng Đạo, một trường tư nổi
tiếng ở SàiGòn. Đôi ba ngày tôi lại
thu xếp có giờ rảnh đưa nàng đi
học hay đón nàng về, hầu có cớ ở
chơi lâu. Sau lần cu Nam hỏi nhỏ,
tôi bắt đầu nhận thấy mọi người
nhìn tôi khác trước.
Mẹ nàng vẫn vui vẻ bình thường,
nhưng Mỹ, Thảo và Mỵ - ba chị em
lớn trong nhà - thường nhìn tôi
cười cười khó hiểu. Riêng Mỵ, cô bé
hình như có những cử chỉ thân
mật, âu yếm với tôi. Do đó, dù
chưa tỏ tình với Mỵ, tôi mặc nhiên
tự cho mình quyền của một tình
nhân đối với một tình nhân.
Chuyện tình của chúng tôi khởi
đầu như vậy, sau một năm quen
nhau. Tiếp nối nhau bằng những
cuộc vui như đi ăn tiệc, xem chiếu
bóng, đi bơi, đến nhà bạn bè, đi
Vũng Tầu, chúng tôi trở thành đôi
tình nhân khắng khít. Và tôi cần
phải tỏ tình theo lối dò đường đi
nước bước để chờ nàng trả lời có
ưng thuận hay không mà câu tỏ
tình đầu tiên và chính thức của tôi
là:
- Yêu em quá chừng chừng.
Trong một lần ngồi cạnh nhau
trong quán vắng trên sông, khi tôi
nắm bàn tay nàng và nhìn sâu vào
mắt nàng, tôi đã nói như vậy. Phản
ứng của Mỵ ra sao? Con bé mười
bẩy ấy quay đi, mỉm cười không
nói. Nhưng bàn tay nàng run rẩy
trong tay tôi và tôi hiểu nàng đã
chính thức là của tôi, kể từ giây
phút đó. Mỵ là bạn gái, là người
yêu, là tình nhân, là người cộng tác
là người đem hạnh phúc và sung
sướng đến cho tôi.
Mối tình của chúng tôi là mối tình
đẹp, chắc chắn phải có nhiều người
mong mỏi ở địa vị tôi. Chúng tôi
quen nhau và yêu nhau như gần
sáu năm qua. Trong suốt thời gian
dài dặt đó chúng tôi đã nhiều lần
giận nhau, cãi nhau về những bất
đồng. Bao giờ cũng tôi làm lành
trước, tôi không đủ can đảm chịu
đựng nỗi buồn phiền đè nặng trên
tim.
Nhưng bao giờ cũng là Mỵ bầy tỏ
cử chỉ nồng nàn với tôi trước, vì Mỵ
biết rõ tôi như biết rõ chính nàng.
Giận nhau vì yêu nhau quá đó
thôi. Người ta còn có thể bỏ nhau
là khác, chứ chẳng cãi nhau mà
thôi đâu.
Chuỵên chúng tôi yêu nhau cũng
gặp trở ngại nho nhỏ. Khi Mỵ hai
mươi tuổi, Mỵ muốn đi làm nhưng
gia đình không chịu và tôi phản
ứng dữ dội. Mỵ bảo đi làm để
thành người lớn, như tôi. Tôi đã
gia nhập làng báo chính thức từ ba
năm nay, kiếm được cũng khá. Mỵ
bảo đi làm để khỏi phải xin tiền bố
mẹ hoài, ít ra là khỏi xin tiền tiêu
vặt.
Ba nàng muốn Mỵ dứt khoát
chuyện hôn nhân chứ không muốn
nàng đi làm. Khi Mỵ mười tám họ
hàng bà con mai mối ba bốn đám.
Nào bằng cấp, nào địa vị, nào tiền
bạc... họ đem những thứ đó ra để
mong nàng xiêu lòng. Nhưng con
bé vẫn tỉnh bơ, lắc đầu quầy quậy.
Khi khám phá ra con bé mê anh
chàng nhà báo nghèo, họ đồn đãi
um xùm, không còn mai mối nào
khác hăng say đến "giúp" nữa.
Chúng tôi được yên thân nhất, thời
gian này. Nhưng năm Mỵ hai mươi
hai, gia đình nàng bắt đầu sốt ruột
muốn rõ thái độ của tôi. Biết rõ
nhiệm vụ "cao cả" của mình hơn ai
hết, tôi đã đưa đề nghị tiến tới
hôn nhân và nàng làm tôi một
phen lên ruột vì cái thói đùa dai
của nàng.