Polaroid
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Tinh-yeu-hoc-tro-con-be-toi-yeu-chuong-1 2Con Bé Tôi Yêu - Võ Hà Anh -
Chương 4
Kỳ: ... [3] 4 5 6 7 ...
Cả một chuỗi dài kỷ niệm dễ
thương đã trở lại với tôi trong
chốc lát. Tôi trở mình, nằm úp
mặt xuống gối. Chiếc gối đơn, mùi
quen thuộc, căn phòng nhỏ này là
giang sơn và tài sản của tôi trong
ngôi nhà của đại gia đình.
Một hôm nào đó không xa nữa, tôi
sẽ trở thành chủ một gia đình nho
nhỏ, mới chỉ có hai người. Mình
phải được sống tràn trề hạnh
phúc.
Mình phải hưởng sự sung sướng
mà mình đang có. Tại sao không
chiều Mỵ, tại sao không dành cho
nàng một phần quyền quyết định
trong cuộc sống đời của hai đứa,
để được nhìn thấy nàng mãn
nguyện và để thấy lòng mình tràn
trề vui sướng?
Tôi vùng dậy, nhìn đồng hồ. Mới
mười giờ tối. Còn có thể đi được.
Tôi thay vội bộ quần áo khác, đẩy
xe ra đường. Tôi sẽ bảo Mỵ khi tôi
gặp nàng:
- Anh bằng lòng đấy. Em cứ may
mặc, mua sắm theo ý thích. Em cứ
đi chọn với bất cứ ai em muốn.
Anh bằng lòng tất cả. Mình là dân
"chơi" mà em, anh bất chấp. Miễn
là em yêu anh hơn nữa, đủ rồi.
*
Đám cưới của chúng tôi được tổ
chức khá đầy đủ, không đến nổi
vất vả như tôi tưởng. Dù muốn dù
không tôi vẫn phải chấp nhận lòng
tốt của bà con hai họ mỗi người
giúp cho một chút ít trước tin vui
của tôi và Mỵ. Cuối cùng chúng tôi
đã thực hiện xong mọi nghi thức
cần thiết cho một cuộc sống
chung.
Trước ngày cưới, được sự chấp
nhận của ba mẹ, tôi đã thuê một
ngôi nhà nhỏ khá tiện nghi ở một
con ngõ rộng đường Trương Minh
Giảng. Ngôi nhà rộng chỉ ba thước
sáu nhưng dài gần ba chục thước,
có sân đất trước cửa, hợp với thú
trồng cây của hai vợ chồng. Tôi và
Mỵ lăng xăng tới lui trang hoàng
ngôi nhà theo ý riêng mỗi đứa,
mua sắm vật dụng cần thiết.
Mỵ chống tay lên sườn nghiêng
đầu ngắm nghía:
- Tạm được. Mai mốt rảnh rang em
sẽ chỉnh đốn lại mọi thứ cho đàng
hoàng hơn.
- Nói nghe ghê quá. Em ý như bà
tướng.
Mỵ bĩu môi:
- Bà tướng mà ra cái thá gì. Em chỉ
thích làm bà dân thôi.
Tôi nhìn theo ánh mắt của Mỵ:
- Nhưng em định chỉnh đốn cái gì?
Mỵ vung tay:
- đây này. Cái cầu thang gỗ chẳng
hạn. Em sẽ sơn lại mầu xanh
dương nhạt cho tiệp với mầu vôi
tường. Mầu xám cũ trông buồn
thảm quá.
Mỵ chỉ khung cửa sổ:
- Em sẽ làm màn cửa mầu mỡ gà
cho cửa sổ này và cửa sổ ngoài kia.
Mát mắt hơn là để ánh sáng lọt vào
chói chang như vậy.
Mỵ ngồi xuống chiếc ghế nhỏ:
- Hôm nào có thì giờ em sẽ gọi thợ
về làm cái giá sách trong phòng
ngủ nữa.
Tôi ngạc nhiên:
- Mình có tủ sách rồi thôi em?
- Tủ đó lớn quá, để ở gian phòng
ngoài chọ. khách ngắm. Em muốn
có cái giá sách nhỏ gần giường để
em lấy sách đọc lúc anh đi làm,
cho gần. Vả lại em sẽ để chiếc
cassette trên đó để nghe nhạc lúc
vắng anh nữa.
Tôi đưa hai tay lên trời:
- Thôi, thế tạm đủ. Mình đi công
việc cho xong đi em.
Tôi sợ ngồi lâu Mỵ sẽ có thời giờ
nghĩ thêm một lô sáng kiến nữa thì
nguy nên nhắc nhở Mỵ nhớ tới việc
đi trao thịêp báo hỷ. Ra tới sân đất
cô nàng đã lại nghĩ thêm được một
ý nghĩ mới mẻ:
- Mình sẽ lên vựa cây ở đừơng
Nguyễn Trãi mua ít cây về trồng
anh nhé. Sân đẹp thế này - củ nhà
chỉ trồng có hai cây vú sữa, quê
òm.
Tôi gật đầu, mệt mỏi:
- Thôi đi em. Đứng lúc nữa chắc
em tính chuyện xây lại ngôi nhà
này quá.
Mỵ cười nhẹ, im lặng bước theo tôi.
Ngày lễ cưới bà con hai họ đến
chật nhà. Mỵ không làm tôi đau
tim như cô nàng từng hăm dọa.
Nàng mặc chiếc áo dài gấm đỏ, đội
khăn vàng hoàng hậu, chân đi hài
thêu phượng. Mốt phổ thông của
các cô bây giờ là như vậy.
Tay Mỵ mang găng trắng cầm bó
hoa trắng và đeo hoa vải cô dâu
cũng màu trắng. Hai đứa cúi đầu
vái lậy trước bàn thờ tổ tiên nhà
gái, nghe ông cụ nói vài lời "hiểu
thị" trước khi Mỵ yểu điệu tháo
găng chìa ngón tay trắng nuốt cho
tôi trao nhẫn cưới. Nàng cũng trao
lại tôi một chiếc, trong lúc ấy mấy
bà chị họ đeo cho nàng cái kiềng
vàng, sợi dây trang sức rườm rà
nhiều vòng lớn nhỏ và một vài thứ
khác.
Bốn cô phù dâu, bốn chàng phù rể
đi quây quần quanh hai chúng tôi
ra xe hoa về nhà trai. Lại một lần
lễ tơ hồng, thêm một lần nghe giáo
huấn.
Chú rể xách chiếc va ly tổ bố của
cô dâu tượng trưng cho hành lý ra
đi của người con gái về với người
ta - vào phòng riêng - căn phòng
cũ của tôi - đắt vào một góc và
lừng lững đến ngồi ở đầu giường.
Đó là tục lệ, như vậy, người chồng
sẽ không bị vợ bắt nạt sau này
(than ôi). Mỵ đến ngồi cạnh tôi, hai
đứa nhìn nhau không nói một câu.
Mặt cứ thộn ra, thấp thoáng vài cái
đầu thò vào rồi lại thụt ra đầy tinh
quái với giọng cười khúc khích.
Một lúc, Mỵ hỏi tôi:
- Mình làm gì bây giờ nhỉ?
- Ngồi đây.
- Sau đó?
- Chờ họ gọi mình ra.
- Để làm gì?
- Chào bà con, tiếp khách và... tiễn
họ ra về.
Mỵ nghiêng nghiêng người về một
bên:
- Mỏi lưng quá. Em muốn nằm ghê.
- Chết. Đừng đùa dai.
- Nói thật đấy chứ.
- Anh lạy em.
Mỵ cười khúc khích. Tôi suỵt nàng:
- Khẽ chứ.
- Sao vậy?
- Họ nói cho.
- Nói gì?
- Cô dâu vừa về nhà chồng đã...
kém nghiêm trang.
Mỵ cãi:
- Nhà này ai chẳng biết em từ mấy
năm nay rồi.
- Bà con họ hàng cơ mà.
Mỵ thở ra:
- Phiền phức thế.
Tôi dỗ dành nàng:
- Chịu khó một tý. Chỉ còn hôm nay
nữa là xong xuôi cả.
Một người anh họ bước vào gọi
chúng tôi:
- Chú cô ra tiễn các cụ về.
Tôi dạ nhỏ, đứng lên. Mỵ theo tôi
ra ngoài. Bà con chúc tụng chúng
tôi, có người khen cô dâu đẹp quá,
có người khen tôi... tốt số. Tôi mỉm
cười, bình thường mà nghe vậy là
tôi đã bỏ đi vì ngượng hộ cho
người khen. Nhưng bây giờ thì...
được. Tôi nghe và thấy hài lòng.
Tôi cám ơn mọi người và mời ăn
bánh uống nước.
Mấy đứa em gái và cháu gái được
sung vào ban tiếp tân để phục
dịch khách khứa dùm tôi, lại chỉ
thích lân la gần Mỵ để trêu đùa
nàng:
- Chị Ơi chị xinh nhất nước.
- Cô ơi, chú Vũ sắp bỏ đi làm để ở
nhà canh chừng cô đó.
Mỵ vuốt má, tát yêu từng đứa.
Nàng có vẻ hợp với chúng nó. Gì
chứ tiết mục ăn, mặc, chơi, và
những trò lỉnh kỉnh đàn bà con gái
khác thì Mỵ đúng mốt, đúng thời
trang nhất. Ngay trong thời gian
hai đứa yêu nhau Mỵ đã bị chúng
nó quấy rầy vì mấy thứ đó.
- Chị đóng giầy ở đâu mà đẹp thế?
- Ở Paris, Phú Nhuận.
- Đưa em đi nhé.
- Còn cháu. Cô dắt cháu đi mua
chiếc quần xì gà chứ?
Ừ, ông Công Lý Tân Định lấy công
hơi đắt một tý nhưng đẹp khỏi chê.
-Áo dài của em nữa chị.
- Được. Đến Mỹ Trang ngã ba Ông
Tạ là yên trí.
Con gái bây giờ... thông minh lắm.
Ngày trước, một cửa hàng nào nổi
tiếng và sang trọng là họ nhào vô
mua sắm, may mặc. Bây giờ lại
khác. Họ đi sưu tầm những cửa
hàng không nổi tiếng nhưng lại rất
đông khách vì may khéo hay hàng
đẹp.
Chính nhờ họ mà các cửa hàng
không bảng hiệu ấy trở thành danh
tiếng, ai cũng biết và tìm đến. Nổi
tiếng chẳng kém gì cửa hàng bán
đồ "phụ tùng" cho phái yếu Hồng
Hoa ở Lê Lợi, hay tiếm làm tóc R. Ở
Lê Qúy Đôn, hoặc cửa hàng mỹ
phẩm độc đáo ở thương xá N.
trong chợ lớn.
Mỵ đã về làm dâu gia đình tôi
trong không khí thân mật đó. Sau
một tuần lễ, nàng đã thành con
ruột. Mỵ đã gọi mẹ tôi bằng tiếng
mẹ ngọt hơn tôi từng gọi ba chục
năm qua, đùa với các em các cháu
tôi thân mật hơn cả tôi từng đùa
với chúng.
Mỵ nói với tôi:
- Em thành công rồi.
Tôi trêu:
- Vậy mà em đã khóc ngon lành tối
tân hôn thế đó. Em nhớ nhà hay
em sợ?
- Cả hai.
Mỵ dành những ngày đầu tiên ở
nhà sau khi chúng tôi hưởng tuần
trăng mật một tuần ở Đà Lạt vào
việc nấu nướng và săn sóc tôi. Tôi
đi làm về là hai đứa chúi vào nhàu
nô đùa, phá phách. Mỵ làm bánh,
nấu chè, và tôi "bị" ăn tối ngày.
Đến lúc ngán quá, tôi than phiền:
- Thôi em, đừng làm nữa.
- Sao vậy?
- Anh không ăn nổi nữa và có lẽ
sắp đau bao tử mất.
Mỵ phụng phịu:
- Chê thì thôi.
Tôi dụ:
- Mình đi thăm bà con, họ hàng
kẻo họ trách mình quên họ.
Mỵ nói:
- Đi thì đi. Anh có vẻ lệ thuộc họ
dữ.
- Không phải thế. Anh quý mến tất
cả mọi người và anh muốn họ đối
với vợ anh cũng thế.
Chúng tôi lại có một cách "giải trí"
mới bằng việc đó. Đi thăm độ tuần
lễ là hết nơi thăm. Tôi lại ở nhà và
mừng thầm rằng Mỵ đã quên các
dự tính "chỉnh đốn" nhà cửa của
nàng trước ngày cưới.
Bàn ngày tôi đi làm hai buổi. Tối
về đọc báo, coi sách hoặc coi tivi
cạnh Mỵ, lòng tràn ắp niềm hạnh
phúc vỡ bờ bên người vợ tuyệt vời.
Tuyệt vời như giấc mơ đêm nay!