Polaroid
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Dung-goi-em-vao-thu-bay-p-cuoi 2Đừng gọi em vào thứ bảy (P.3)
Kỳ: 1 2 [3] 4 ...
Tôi bật dậy trong ánh mắt ngỡ
ngàng của người đàn bà trước
mặt. Tôi mặc quần áo, lao về nhà,
biết đâu nàng đang chờ tôi ở đó?
Tôi thức dậy khi những tia nắng
sớm mai đầu tiên chiếu qua ô cửa
kính. Nàng bé bỏng nằm trong
vòng tay tôi. Tim tôi bỗng nhiên
cảm thấy ấm áp lạ thường. Người
con gái mới quen cách đây hai
ngày, mỗi ngày nàng mang đến cho
tôi những cảm xúc khác nhau
nhưng lại khiến lòng tôi cảm thấy
bình yên, hạnh phúc. Tôi không
hiểu mình có bị mắc chứng hoang
tưởng hay huyễn hoặc bản thân
không... vì chỉ mới quen nhau, tôi
đã cảm giác như mình và nàng đã
là một cặp trời sinh vậy. Tôi chợt
nhớ đến lời cô em gái nhỏ của
mình nói về mười hai chòm
sao: " Anh giai, cung Thần Nông
của anh một khi yêu là nghĩ ngay
đến chuyện gia đình. Anh chỉ đáng
yêu được có ở chỗ này mà thôi".
Người yêu trước đây của tôi, tôi
cũng đã có ý định cùng nàng Tết
này chính thức về ra mắt. Nhưng
có vẻ cô ấy vẫn không can tâm trói
buộc mình.
Mi mắt nàng khẽ động đậy. Nàng
he hé mở mắt, gặp ánh sáng vội
rúc nhẹ vào ngực tôi như một con
mèo con bé bỏng. Có lẽ nàng vẫn
đang nghĩ tôi là một cái chăn - hay
là một cái gì tương tự như thế, để
lúc nàng tỉnh táo, nàng giật mình,
tránh xa ra như không tin vào bất
cứ điều gì.
Như tìm thấy nét thiên thần trong
ánh nhìn thảng thốt ấy, tôi bật
cười:
- Anh có làm gì đâu mà em hoảng
sợ vậy?
Nàng giữ nguyên khoảng cách, kéo
tấm chăn che kín ngực, môi nàng
mấp máy:
- Cảm ơn anh vì đêm qua đã cho
em nương nhờ!
- Chẳng phải anh mới là người phải
cảm ơn em sao? -Tôi vươn tay về
phía trước, vuốt nhẹ lên đôi má
hồng của nàng.
Chúng tôi yêu nhau từ hôm ấy...
***
Nàng thường đến nhà tôi, bất cứ
khi nào tôi rảnh rỗi. Và bao giờ
nàng cũng thật gợi cảm trong chiếc
áo sơ mi trắng thùng thình của tôi,
rồi lại chăm chỉ nấu ăn, giặt giũ...
Những lúc nhìn nàng, tôi luôn có
cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc của
một gia đình nhỏ.
"Ông trời thương tôi mới cho tôi
gặp nàng" - tôi vẫn thường cảm ơn
đời bằng sự hài lòng đến tuyệt đối
như thế! Tuy nhiên, có một điều
duy nhất khiến tôi cảm thấy khó
chịu, là nàng thường xuyên biến
mất vào ngày thứ bảy.
Nàng ở bên tôi 6 ngày trong tuần
nhưng đến ngày thứ bảy, nàng lại
biến mất khỏi cuộc sống của tôi.
Có những thứ bảy, tôi gọi cho
nàng đến gần trăm cuộc điện thoại
nhưng đều không liên lạc được. Sự
biến mất của nàng khiến tôi phát
cáu và thấy khó chịu vô cùng. Tôi
nghĩ mình có quyền hỏi lý do nàng
đi đâu vào ngày thứ bảy nhưng
nàng nhất định không nói. Lúc đó,
nhìn khuôn mặt đáng thương của
nàng, tôi không nỡ tra khảo thêm
nữa. Và để làm dịu nỗi bực dọc
trong tôi, nàng lại đem thân hình
nóng bỏng của mình, quyết liệt
hơn bao giờ hết... khiến tôi quên
đi hết thảy.
Nhưng tôi không thể chịu được sự
biến mất khó hiểu của nàng nữa.
Và tôi quyết định sẽ âm thầm tìm
hiểu tất cả mọi chuyện...
Có lẽ nàng chẳng bao giờ nghĩ tôi
sẽ theo dõi nàng làm gì vào ngày
thứ bảy vì nàng vẫn thường
nói: " Em tin anh sẽ không làm
những điều em không bao giờ
muốn". Nhưng tôi quyết định phản
bội niềm tin ấy của nàng bởi tôi
quá yêu nàng. Tình yêu luôn là lý
do cho mọi lý do...
***

Tôi trân trân nhìn nàng e lệ bên
chàng trai trẻ, hai người sánh bước
bên nhau trong công viên buổi
chiều đông. Nàng mặc chiếc áo sơ
mi trắng như lần đầu tôi gặp nàng,
vẻ đẹp đó thiên thần hơn hết thảy
nhưng ký ức về trong tôi về nàng.
Chàng trai đó có lẽ chỉ trạc tuổi
nàng, nghĩa là kém tôi tám tuổi.
Hắn đeo kính cận, dáng vẻ thư
sinh và sạch sẽ.
Đột nhiên, hắn nắm lấy tay nàng,
hôn nhẹ lên mái tóc nàng... những
hành động đó tôi tưởng là đặc
quyền của riêng tôi, vậy sao nàng
lại trao cho cả người khác? Và đáp
lại những hành động âu yếm của
anh chàng đó, nàng chỉ ngại ngùng
cúi đầu.
Tôi ghen. Con tim đau nhói. Máu
nóng bốc lên tới đỉnh đầu. Sao có
thể không ghen được? Vậy ra, tất
cả các buổi chiều thứ bảy nàng từ
chối tôi là vì hắn?
Tôi quay xe, không muốn nhìn tiếp
vào cái bi kịch đang hiển hiện ngay
trước mắt mình...
Tôi điên cuồng quăng mình trong
bar cho đến đêm. Thứ bảy là ngày
biến mất của nàng. Sẽ chẳng bao
giờ nàng chịu nhắn tin lại cho tôi,
huống gì là việc nàng sẽ chủ động
liên lạc?
Hôm nay, tôi sẽ trở thành một kẻ
" ăn tạp ". Vì nàng, tôi sẽ trở thành
" một kẻ ăn tạp".
Tôi chọn một ả có dáng người bốc
lửa, khuôn mặt dày những phấn và
son đỏ tươi như màu máu. Tôi
chuếnh choáng để ả đó dìu đi.
Nàng không thể trách tôi được, tất
cả là vì nàng.
Tôi gạt tay ả đó, tự mình cởi cúc
áo. Cúc áo của tôi, nếu không phải
là nàng cởi thì chẳng có ai có được
đặc quyền ấy. Tôi đổ ập thân mình
lên người đàn bà đang lả lơi mời
chào...
Nhưng vào cái thời khắc quan
trọng nhất, tôi lại nhớ đến nàng.
Tôi không thể phản bội nàng được.
Từ khi gặp nàng, tôi đã từ chối hết
tất cả những lời mời chào "tăng
ba". Lúc đầu cũng ái ngại khi bị
cười cợt " không phải đàn ông"
nhưng sau này quen dần, nghe
cũng thấy êm tai, chẳng ai trách
được.
Tôi bật dậy trong ánh mắt ngỡ
ngàng của người đàn bà trước mặt.
Mặc vội quần áo, tôi lao về nhà,
biết đâu nàng đang chờ tôi ở đó?
Tôi vội vã mở cửa phòng nhưng
không gian hoàn toàn tĩnh lặng.
Chỉ có bóng đêm bao trùm và một
vài mảng bị xé rách bởi ánh điện
thành phố rọi vào qua ô cửa kính.
Tôi lặng lẽ hút thuốc. Những vòng
khói trắng lại nhẹ bay lên đầu.
Người phụ nữ của tôi, tôi hoàn
toàn không nắm giữ được...
***
Chủ nhật, nàng lại đến. Tôi hờ
hững như không biết sự tồn tại
của nàng. Nàng dường như cũng
cảm nhận được điều đó nhưng
nàng tuyệt nhiên không hỏi gì và
tôi cũng không nói gì. Cả không
gian chìm vào tĩnh lặng đến ngột
ngạt.
- Em về...
Đôi giầy cao gót của nàng gõ lạnh
tanh trên nền nhà, hiu hắt từ
hành lang vọng lại rồi im hẳn. Tôi
không níu kéo. Cái bản chất sỹ
diện của đàn ông không cho phép
tôi níu kéo nàng. Nhưng có lẽ tất
cả không phải vì sỹ diện, mà vì tôi
sợ "sự thật" kia... Nếu nàng thừa
nhận đã phản bội tôi, hay là phản
bội người kia - vì rất có thể tôi là
người đến sau - thì tôi không biết
phải giải quyết mọi chuyện như
thế nào?
(Còn nữa)
Đừng gọi em vào thứ bảy (P.1)
Đừng gọi em vào thứ bảy (P.2)
Cuối cùng, chàng trai cũng đã tìm
ra bí mật về "ngày thứ bảy" của
người yêu mình. Nhưng gã trai đó
là ai? Là bạn nàng? Là người yêu
cũ? Hay chỉ là một người bạn thanh
mai trúc mã? Chắc hẳn, chàng trai
đó rất đặc biệt với nàng nên nàng
mới dành cả ngày thứ 7 của mình
cho anh chàng ấy?
Mời các bạn hãy tiếp tục theo dõi
phần cuối "Đừng gọi em vào thứ
bảy"