watch sexy videos at nza-vids!
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Em-se-la-cho-dua-cua-anh-phan-1Em sẽ là chỗ dựa của anh (Phần 1)
Kỳ: [1] 2 3 4 ...
Từ sau gốc cây tùng, tôi nhận ra
em trai mình và người con gái tôi
yêu thầm đang hạnh phúc trong
cái ôm ấm áp. Trái tim tôi hơi
nhói, nhưng lòng tôi thanh thản.
- Mình sẽ là chỗ dựa của cậu.
- Sống dựa vào một thứ gì đó…
- Em có thể thôi đi được không?
Dựa vào thứ gì đó thì đã làm sao,
chẳng lẽ điều đó làm em bận lòng
đến vậy sao?
- Phải, rất bận lòng. Vì anh không
phải là em, vì chúng ta giống nhau
nhưng anh tự do, còn em phải dựa
vào những thứ này!
Gia Lâm quỳ xuống bằng hai đầu
gối đã chai sần, dùng hết sức vẩy
đôi tay giả ra trước mặt Gia Hưng.
Sống một cuộc sống mặc cảm hơn
11 năm nay, Lâm đau đớn mỗi lần
đối diện với chính hình ảnh của
mình trong gương, dối diện với
người anh song sinh của cậu. Đôi
vai gầy khẽ run lên, Lâm mở to mắt
nhìn vô hồn về phía xa xăm, để
mặc những giọt nước mắt rơi lã
chã, mặc cho Hưng “lý thuyết ” đủ
điều.
Em sẽ là chỗ dựa của anh (Phần 1).
Cách đây 12 năm, có nghĩa là khi
Lâm vẫn là một đứa bé 3 tuổi bình
thường, lành lặn, cậu không hề bị
đem ra so bì với Hưng, vì hai đứa
giống nhau như hai giọt nước. Rồi
cho đến khi cả hai lên 4, sức khỏe
của Lâm yếu đi, cậu thường bị khó
thở, ngất xỉu đột ngột, bác sĩ
chuẩn đoán cậu bị tim bẩm sinh và
phải nhập viện ngay.
Một cú sốc dành cho đôi vợ chồng
trẻ, nước mắt người cha không thể
rơi vì đã bị nghẹn đắng nơi cổ
họng, người mẹ trẻ chỉ còn biết ôm
con trai bé bỏng vào lòng, cô rửa
mặt bằng nước mắt mỗi ngày trước
khi Lâm được nhập viện. Ca mổ
diễn ra trong vài giờ đồng hồ, hai
ngày trôi qua, không ai nghe được
tin tức gì của Lâm từ phòng hồi
sức.
Năm ngày sau, bác sĩ cho mẹ cậu
vào thăm, nhưng người mẹ chết
lặng khi nhìn con mình thoi thóp
thở bằng bình oxy, chân tay bầm
tím một nửa dưới. Cô đứng lạnh
người nhìn bác sĩ, những gì ông ấy
nói khiến cô không còn cảm nhận
được vị mặn của nước mắt nữa, cô
chỉ thấy đắng, đắng đến đau đớn
nơi trái tim.
“Con trai của chị phải được tiến
hành cắt bỏ tứ chi ngay, nếu không
sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Vì
sức khỏe của cháu quá yếu, máu
lại dễ đông...”. Vị bác sĩ nói rất
nhiều, rất nhiều, nhưng người mẹ
trẻ chỉ đứng lắc đầu khóc lóc xót
thương cho con trai mình, hàng
loạt những ưu đãi được đưa ra,
người mẹ nghèo chỉ còn biết ngậm
ngùi gật đầu trước số phận của
con trai mình – đồng ý cắt bỏ tứ
chi của Lâm và bệnh viện sẽ nuôi
cậu suốt đời.
Hai đứa lớn lên trong bệnh viện,
ăn cơm bệnh viện, ngủ cùng bệnh
nhân, dường như nơi đây chính là
nhà của chúng kể từ khi cha chúng
về quê làm thuê kiếm tiền, để lại
mình mẹ ôm hai đứa con thơ. Dần
quen với cuộc sống toàn màu
trắng, Lâm và Hưng nhận được
nhiều tình thương từ những người
bệnh ở dăm bữa, nửa tháng.
Ai cũng thương mẹ con họ, nhưng
càng ngày, thứ tình thương ấy
khiến Lâm cảm thấy mình đang bị
thương hại. Ánh mắt của mọi người
nhìn cậu trìu mến biết bao, cũng
có người rơi nước mắt, có người ôm
cậu vào lòng, có người cho cậu
nhiều đồ chơi, quần áo, nhưng rồi
họ cũng ra về, lãng quên cậu bé
không có tứ chi.
5 tuổi, Lâm bắt đầu tập đi bằng
chân giả, những bước đi đầu tiên
sao mà khó đến thế, cậu đã nhiều
lần òa khóc chỉ vì quá đau đớn bởi
những cú vấp ngã, không đi chân
giả thì hai đầu gối cậu sẽ bị
thương, mỗi lần như vậy lòng người
mẹ như bị chiếc dao sắc nhọn cứa
vào. 10 tuổi, bệnh viện làm cho
Lâm đôi tay giả, nó khiến cậu bớt
mặc cảm khi ra đường. Cuộc sống
của Lâm tưởng chừng sẽ trôi qua
lặng lẽ cho đến khi Hưng vào học
cấp 3.
“Đồ tàn phế vô dụng!” - Cha của
Lâm đã gọi cậu như vậy mỗi lần
ông uống say. Phải rồi, vì Lâm
không đi học, cậu chỉ học hết tiểu
học rồi ở nhà vì cậu không thể làm
nhiều hơn thế với đôi tay, đôi chân
giả. Mỗi lần nhìn Hưng cắp sách
đến trường, Lâm ngồi một góc
trong căn phòng nồng nặc mùi
thuốc sát trùng để làm gì cậu cũng
không biết, nhưng đơn giản chỉ vì
Lâm muốn như vậy thôi. “ Em ở nhà
ngoan, anh sẽ về bày cho em học.”
- Hưng đã nói như vậy mỗi lần đi
học, như một thói quen, đó là câu
chào hỏi Hưng dành cho Lâm trước
khi ra khỏi nhà đến trường học.
Điều đó khiến Lâm bớt đi phần nào
mặc cảm, có lẽ vì vậy mà Lâm mới
ngồi một góc, nhưng không để làm
gì cả.
Một năm sau, gia đình họ chuyển
ra ngoài, họ thuê một phòng trọ
gần chỗ Hưng đi học, bệnh viện sẽ
chu cấp cho Lâm mỗi tháng 2 triệu
để sinh hoạt. Mẹ cậu kiếm thêm
tiền bằng chiếc xe đẩy bán nước,
bán café ngoài vỉa hè trước cổng
trường của Hưng. Người mẹ nghèo
chỉ học hết lớp 3, chập chững biết
hết mặt chữ thì nghỉ học vì gia
đình quá nghèo, bởi thế, Hưng
chính là niềm hy vọng của bà, một
đứa con trai lành lặn, khỏe mạnh,
khôi ngô.
Rồi cái tuổi bắt đầu xuất hiện
những cảm xúc rung động đầu đời
đến, vì Hưng học hành rất khá và
cũng khôi ngô nên không ít bạn nữ
viết thư tỏ tình với cậu. Nhưng cậu
chỉ để ý duy nhất một người, một
cô bé đã từng xuất hiện trong
bệnh viện, từng ở căn phòng cậu
đã sống, cũng từng mang căn bệnh
giống như em trai cậu. Từ tình
thương, cảm xúc nhiều hơn khi cậu
vô tình gặp lại cô bé vào đầu năm
cấp 3, học chung lớp và cô bé càng
ngày càng xinh, không còn tiều tụy
như lúc cô còn nằm trong bệnh
viện nữa. Tự lúc nào không hay,
cậu đã dành một chỗ trong trái
tim mình cho cô bạn học chung
lớp này.
(Còn nữa...)