watch sexy videos at nza-vids!
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Em-se-la-cho-dua-cua-anh-phan-1 1Em sẽ là chỗ dựa của anh (Phần 2)
Kỳ: 1 [2] 3 4 ...
Sống dựa vào một thứ gì đó có
mệt mỏi không Lam? Dĩ nhiên là
có rồi, như Lam nè, sống dựa vào
thuốc, nếu không có thuốc, Lam
có thể ra đi bất cứ lúc nào.
Nụ cười nhạt mang chút vẻ buồn
buồn hiện trên gương mặt hiền
lành của Lam, Hưng thở dài, nghĩ
ngợi.
- Vậy chẳng nhẽ cứ sống trong mệt
mỏi nếu mình bắt buộc phải dựa
vào thứ gì đó cả đời sao?
- Cũng tùy lúc thôi Hưng ạ. Như
Lam nè, có những lúc chán ghét
những viên thuốc vô cùng, đó là
lúc Lam đang chơi vui mà bị mẹ
bắt đi uống thuốc. Nhưng khi Lam
mệt mỏi thật sự, những viên thuốc
lại là thứ duy trì, tiếp thêm sự
sống cho Lam. Hì.
- Cũng phải. Giá như Gia Lâm nghĩ
được như vậy.
- Lại có chuyện gì xảy ra với Lâm à?
Sự lo lắng hiện trên gương mặt của
Lam, Hưng nhìn Lam rồi thở dài.
Em sẽ là chỗ dựa của anh (Phần 2).
- Hôm qua hai anh em Hưng lại cãi
nhau, dạo này tính nó kỳ cục lắm,
toàn nói nhảm những chuyện
không đâu.
- Hưng đừng trách Lâm, Lam rất
hiểu những gì mà Lâm phải chịu, vì
Lam cũng từng như vậy.
- Ừm… có lẽ Hưng đã sai…
Gió về chiều thổi mạnh hơn, từng
làn gió quấn quýt bên mái tóc dài
của Lam, cô bé nhắm mắt để cảm
nhận luồng không khí trong lành
của gió mang đến. Ngồi bên cạnh,
Hưng lén nhìn cô bạn, trái tim cậu
đang đập nhanh hơn một nhịp và
cậu nhận ra có lẽ thứ tình cảm
mình dành cho Lam đã lớn lên rất
nhiều.
Lâm đi chân giả, cậu cố gắng dùng
răng để đeo tay giả. Xong xuôi, Lâm
đi ra phụ mẹ bán hàng, tất cả
những gì cậu có thể giúp mẹ là
nhắc lại cho mẹ những gì khách đã
gọi, vì cậu có trí nhớ khá tốt.
Nhưng ngoài việc đó ra, cậu đến
đây cũng vì muốn nhìn thấy một
người, nhìn thấy nụ cười của người
đó dành cho cậu hay bất kì ai đi
bên cạnh.
- A, chào Lâm, Lâm ra phụ mẹ bán
hàng hả? Hưng đang họp nhóm,
chắc sắp ra rồi đó.
- Chào Lam, Lam khỏe không?
- Ngày nào Lâm cũng hỏi câu này,
không thấy chán à? Sao Lâm không
hỏi Lam được điểm cao không, hay
là Lam đói bụng chưa chẳng hạn...
Nói xong, Lam nhìn mặt Lâm vẫn
đơ ra, cô bé không nhin được phải
phì cười, nhưng cô chợt lặng người
khi nghe câu trả lời của Lâm.
- Vì Lâm chỉ muốn biết Lam có khỏe
hay không thôi, chỉ cần Lam khỏe
thì Lâm cũng thấy khỏe re à.
Lâm cười, nụ cười của Lâm làm Lam
cảm thấy sống mũi mình cay cay,
hai dòng nước ngân ngấn trực trào
ra. Lam vội quay đi lấy tay gạt lẹ.
Lâm đưa bàn tay giả lên, quẹt qua
lại vài giọt mồ hôi lấm tấm trên
trán.
- Sao thế Lam?
- Bụi bay vào mắt đó mà. Hôm nay
thấy Lâm vui vẻ ghê, Lam thấy Lâm
vui là Lam cũng vui lây à.
- Lam chọc Lâm hả? A, anh Hưng ra
rồi.
Sự thật là Lam không hề trêu chọc
Lâm, mỗi lần nhìn thấy Lâm tươi
cười, cô đều cảm thấy trong lòng
mình ấm lại, không còn sự nặng nề
của việc học, không còn sự mệt mỏi
với đống thuốc. Yên bình. Chẳng ai
có thể nhận ra sự khác biệt giữa
hai anh em Lâm nếu họ chỉ nhìn
vào khuôn mặt.
Nhưng ai cũng ngầm hiểu, giữa hai
anh em có sự khác biệt khá lớn về
số phận. Một người có thể hưởng
được tất cả những điều tốt đẹp mà
một người bình thường có thể
nhận được, còn người kia chỉ dám
mơ ước cuộc sống bình thường, rất
bình thường, nhưng không được, vì
luôn có một tấm gương phản chiếu
hình ảnh của cậu, một hình hài
lành lặn, đẹp đẽ biết bao.
(Còn nữa...)