80s toys - Atari. I still have
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Lam-bo-cua-anh-nhe-phan-3 1Làm bồ của anh nhé - Phần 2
Kỳ: 1 [2] 3 4 ...
Lần này, Tùng là người dập máy
trước. Anh hiểu cảm giác của
Trang, anh biết cô nói như vậy để
trả thù Nguyên, anh hơi chạnh
lòng, nhưng thực sự anh thấy vui
và đến chính bản thân anh cũng
không thể lý giải được điều này. 7
giờ tối hôm sau. Em muốn đi
đâu?
- Đi xem phim được không ạ?
- Ừ được.
- Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh
với em đi cùng nhau không?
- Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh
cũng kể với Linh về em. Linh bảo
quý em lắm đấy.
- Thật vậy ạ?
- Ừ, thật.
Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang
đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay
chỉ chỉ vào hầm để xe.
- Anh gửi xe đi em đứng đây chờ
anh nhé.
- Ừ, chờ anh nhé.
Đôi má lúm đồng tiền của Trang
làm cô bé trở nên rất đáng yêu,
mới hôm qua còn khóc thế mà hôm
nay Trang như một con người khác
hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi ngày.
“Chắc cô bé không muốn thể hiện
là mình buồn rồi về nhà lại khóc
một mình cho mà xem”, Tùng nghĩ
thầm trong bụng như thế.
Đây là lần đầu tiên cô và anh đi
xem phim, mọi lần hai người chỉ
toàn đi ăn rồi đi uống café, đến
những nơi để có thể nói chuyện
được, vì Trang sợ mọi người hiểu
nhầm.
- Anh ơi, xem phim này nhé.
- Phim ma hả em, có sợ ma không
mà dám xem.
- Hì, em có sợ, nhưng có anh đi
cùng, em ứ sợ.
- Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng
chiều hết.
- Thế mua vé xong, anh mua bắp
rang bơ với cả pepsi cho em nha.
- Dạ vâng ạ. - Tùng kéo dài giọng
ra khiến cả hai người cùng bật cười
Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi
anh chưa được đi xem phim, cả
anh và Linh đều bù đầu với công
việc, Linh cũng chẳng thích đi xem
phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy
rồi. Cô và anh thường đến nhà
nhau, ăn tối và làm những việc chỉ
người lớn mới hiểu. Vậy là quá đủ
cho một buổi đi chơi.
Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua
thật nhanh, một bộ phim chẳng có
gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim
ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng
đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang
siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất
sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại
khiến anh bật cười. Thật ngộ
nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình
đang loạn nhịp.
- Anh về nhé, em cám ơn, hôm nay
em rất vui.
- Sao lại cám ơn, em không coi anh
là bạn à. Hôm nay anh mời em đi
rồi, hôm sau em phải mời anh đi
chơi đấy nhé.
- Dạ, rõ ạ.
Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữa
phảng phất trong không gian, anh
thấy yêu đời lạ, Trang như một
luồng gió mới thổi mát tâm hồn
anh, một cảm giác mà lâu rồi anh
chưa thấy có. Đang miên man
trong cảm xúc lâng lâng bất ngờ
chuông điện thoại reo, là Linh gọi.
- Alo, anh đây.
- Anh đang trên đường à, anh vừa
đi đâu về thế?
- À, hôm nay phòng anh liên hoan,
mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt
em ạ! Sao thế tình yêu của anh?
- À không, chắc là nhầm anh ạ, cái
Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh
đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu
phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì
anh có bao giờ đi xem phim đâu.
- Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm
thôi em ạ. - Tùng giật bắn người,
một luồng gió lạnh chạy dọc sống
lưng.
- Vâng thế thôi anh ạ, anh về
nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây,
yêu anh nhiều.
- Ừ hôn em.
Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra ướt
đẫm áo của Tùng, anh chưa bao
giờ kể với Linh về Trang như những
gì anh nói. Làm sao có thể chấp
nhận chuyện người yêu đưa một cô
gái khác đi xem phim được chứ,
nhưng làm sao Tùng có thể nói cho
Trang là anh đang phải lén lút đưa
cô đi chơi. Điều kiện không cho
phép, nhưng anh cho rằng mình
chẳng làm gì sai cả, chỉ là nên cẩn
thận hơn cho các lần sau thôi.
Đã một tuần kể từ ngày đi xem
phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai
người vẫn gọi điện thoại và nhắn
tin cho nhau như thường lệ.
Nhưng Tùng bắt đầu cảm thấy một
nỗi nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ
không mang tên tình yêu.
Hôm nay Trang gọi điện và mời anh
đi chơi, lần này không đi xem phim
chỉ đơn thuần đi uống café, cô bé
có vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một
nỗi buồn sâu lắm.
Anh muốn hỏi nhưng sợ sẽ khiến
Trang buồn hơn nên lại thôi. Buổi
nói chuyện không nhiều tiếng cười,
chỉ là những khoảng lặng, anh để
yên cho cô thả sức mà suy nghĩ
cùng tách café được khuấy liên tục.
- Làm bồ thì có thể yêu được không
hả anh?
- Không em ạ, bồ là bồ, còn người
yêu là người yêu.
- Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ
không yêu bồ chứ, có ai nói trước
được gì đâu?
- Anh hiểu anh mà, anh biết phân
biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa
người yêu và bồ em ạ.
- Uh, anh tự tin nhỉ.
- Anh chỉ nói thế thôi, còn em là
em, em không phải là bồ của anh
nghe chưa?
- Em có nói gì đâu, ta về thôi anh