
Làm bồ của anh nhé (Phần 4)
Kỳ: 1 2 3 [4] ...
Những ngày tiếp theo, Tùng như
quên đi mình có người yêu, anh
tràn ngập trong những cử chỉ
ngọt ngào dễ thương của Trang.
Những tin nhắn ngộ nghĩnh,
những hành động bất ngờ khiến
trái tim của chàng trai 30 tuổi
loạn nhịp.
Không thừa nhận mình đang dần
dần yêu Trang, anh vẫn nghĩ mình
là một người biết phân định rõ
ràng giữa cảm giác thích và yêu,
nhưng những đêm trằn trọc vì nhớ
cô khiến anh không thể lí giải nổi.
Anh ghen với những ánh mắt khác
nhìn Trang, giận dỗi khi cô có
những tin nhắn tán tỉnh của
những chàng trai khác, nhưng anh
không có quyền, anh cố làm như
không quan tâm. Trang không là
người yêu, cô ấy chỉ là bồ, là người
tình của anh mà thôi.
- Mưa quá để anh lấy áo mưa ra
nhé.
- Không, trú mưa đi anh.
- Muộn rồi mà, em lạnh không? Có
sợ về muộn không?
- Trú một tí thôi, không tạnh thì
em với anh đi về. Em muốn đứng
trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm
anh.
- Ừ. Dừng ở đây nhé.
Tác giả: Sưu tầm - MC: Mr. Pin ,
Nhật Hoa, Hằng Bon - Kĩ thuật: Luz
- Biên tập: Hoa Vô Sắc .
Làm bồ anh nhé (Phần 4).
Tùng vội vã táp xe vào một mái
hiên bên đường. Những cơn giông
mùa hạ bao giờ cũng dữ dội. Ôm
Trang vào lòng, anh muốn che chắn
cho những hạt mưa không làm cho
cô thêm lạnh. Từ từ Trang nhướn
người lên, chạm khẽ vào môi anh.
Nụ hôn đầu tiên của hai người.
Dưới những hạt mưa nặng trĩu hai
người hôn nhau say đắm, một cảm
giác hạnh phúc tràn ngập trong
Tùng. Anh nhận ra anh không chỉ
thích Trang như anh nghĩ, đó là
tình yêu. Anh rung động, anh run,
những cảm xúc chỉ tình yêu đích
thực mới mang đến cho anh. Anh
nhớ mùi hương của Trang đến
nồng nàn. Anh muốn Trang là
người yêu anh thực sự.
- Anh và em chia tay thôi!
- Tại... tại… sao lại thế?
Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn
vỡ toang. Linh ngước lên nhìn
Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra giàn
giụa. Cô biết thời gian gần đây
Tùng thay đổi, không còn được
quan tâm vỗ về cô như ngày xưa,
nhưng cô không bao giờ có thể
tưởng tượng anh nói ra lời chia tay.
Bốn năm yêu nhau, bao nhiêu khó
khăn trắc trở cô cùng anh vượt
qua. Tin tưởng anh tuyệt đối, họ
dự định cuối năm nay kết thúc
bằng một đám cưới. Ai cũng khen
tình yêu của họ đẹp. Vậy tại sao
anh nói như vậy chứ?
- Anh không tốt, anh không xứng
đáng với em… Anh xin lỗi, em
không có lỗi gì cả. Là do anh, anh
sai.
- Tại sao? - Linh hét lên, cô như
điên lên sau câu nói của Tùng, cô
chạy thẳng ra trước mặt anh.
- Bốn năm yêu nhau, anh nói một
câu anh sai là có thể chia tay được
ư? Tất cả những kỉ niệm chúng ta
có với nhau anh nói một câu anh
sai là rũ bỏ được hết sao?
- Anh ơi, anh đừng như thế này,
em sợ lắm, anh đang đùa em đúng
không? Anh đừng đùa thế nữa. -
Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân
cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày
một to hơn.
- Em bình tĩnh lại đi… - Giọng nói
của Tùng run lên, những giọt nước
mắt cũng đang lăn dài trên má
anh. Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.
- Em đừng khóc, em không có lỗi, là
do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc
thế này, anh thương em lắm…
Đến đây, dường như cảm xúc dằn
vặt tội lỗi khiến Tùng không còn
kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai
con người từng yêu nhau, từng
hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt
nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia
ly. Chia ly hoàn toàn.
- Anh có người yêu khác rồi đúng
không? - Linh cúi mặt xuống, bước
lùi ra khỏi vòng tay của anh, gióng
nói của cô bỗng nhiên đanh lại.
- Anh…!
Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận
dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã
xuống sàn.
- Anh đúng là không xứng đáng có
được tình yêu của tôi. Đồ đều.
Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng
của người con gái đoan trang nết
na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ
lại sau lưng một người đàn ông ôm
mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi
mình gây ra. Khóc để chấp nhận từ
nay sẽ mất hoàn toàn người con
gái từng là của mình. Anh đau.
- Trang, anh yêu em.
- Yêu em? Anh chỉ được nói thích
em thôi. Anh có người yêu anh, em
chỉ làm bồ của anh thôi.
- Không, anh chia tay chị Linh rồi.
Anh muốn làm người yêu em thực
sự. Muốn em là của anh. Anh yêu
em mất rồi.Yêu nhiều lắm.
- Yêu?
Trang mỉm cười một nụ cười nửa
miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn
tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn
anh như vậy, ánh mắt sắc lém, quái
dị, anh thấy sợ ánh mắt ấy.
- Anh biết không? Em từng hi vọng
anh không giống như những người
con trai khác, em vui nhiều lắm khi
ở bên anh, ấm áp nhiều lắm khi
được anh chăm sóc. Nhưng anh
cũng như Nguyên, cũng sẵn sàng
rũ bỏ 4 năm tình yêu của anh để
chạy theo một người con gái khác.
Người tạo cho anh cảm giác mới
mẻ.
- Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa
anh ham hố, anh không tốt. Nhưng
anh yêu em là thật.
- Anh đừng nói thế, đến khi anh
gặp một người khác, người làm anh
mới mẻ hơn em, em cũng như chị
Linh thôi.
- Em không tin anh sao?
- Tin ư? Em không tin anh. Tin sao
được chứ khi anh có thể lừa dối
người anh yêu trong suốt một thời
gian dài.
- Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm
em tin anh.
- Không anh ạ, chưa bao giờ em
nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm
bồ không có chỗ cho tình yêu.
Chúng mình chấm dứt chuyện này
ở đây thôi. Từ mai, em không cần
bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp
rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn
không bao giờ em làm bồ của người
khác nữa đâu anh. Chúc anh hạnh
phúc.
Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã
khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn
bao trùm lên anh và cả không gian.
Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng
đứng trên con đường rộng thênh
thang.
Anh từng nghĩ mình là một người
may mắn, anh có tất cả người yêu
và người tình, nhưng bây giờ anh
là kẻ trắng tay.
Mất tất cả.
Danh dự và niềm tin.
Một lần nữa anh khóc.
Những giọt nước mắt muộn màng...
(Kết thúc)