Polaroid
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Đọc Chương 05 >>>
Cu-ngo-la-tinh-yeu-chuong-1 5Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 4
Kỳ: ... 3 [4] 5 6 7 ...
Im lặng một lúc quan sát đối thủ
xem có phản kháng gì không đế
liệu bề đối phó, Lâm Uyên chớp
nhanh rèm mị Cô tiếp lời khi thấy
đối thủ vẫn im lặng "ánh binh bất
động":
-Tuy rằng tôi và ông biết nhau qua
con đừơng thù địch, nhưng không vì
thế mà tôi thù ghét ông. Tôi khuyên
ông hãy nhanh chóng rời khỏi nơi
này nếu không muốn bị báo vệ lôi
đi.
Anh ta vẫn im lặng xem như không
nghe thấy cô nói gì, tự nhiên ngả
người ra ghế nhịp chân, trông rất là
ngạo mạn.
Lâm Uyên nóng đỏ cả mặt . Cô định
hét lên vì tức tối, nhưng nghĩ lại
đây là ngày đầu tiên cô đi làm giữ lễ
độ, biết đâu ông ấy là khách hàng
hay là người có chức quyền trong
công ty muốn thẩm tra cộ. Nghĩ thế,
nuốt ngay cơn tức vào lòng, cô cố
gắng nhỏ nhẹ, nhưng vẫn cứng cỏi:
-Một lần nữa, tôi xin ông nói cho tôi
biết, ông cần gì ở tôi ? Muốn hạ
nhục tôi lần nữa hay tiếp tục gay
thù ghét ?
-Này cô bé! Tôi đến đây với một
thiện chí là muốn làm hoà thôi,
không ngờ cô bé lại nghĩ xấu cho tôi
đến thê . -Anh ngồi thẳng lưng dậy,
giọng anh vẫn đều đều, nhưng ấm
áp - Thiện chí của tôi là định mời cô
dùng bữa trưa với tôi để sẵn tiện tôi
xin lỗI chuyện ngày hôm qua, nhưng
cô bé quá nặng nề thù ghét tôi, nên
chuyện cầu hoài xin gác lại.
Anh mỉm cười, nụ cười thật loi cuốn,
nhưng lan toa? nét lạnh lùng:
-Bây giờ chúng ta tiếp tục gây chiến
chứ ? Nào, cô bé tiếp tục đi . Nếu có
thể , gọi bảo vệ giúp cô bé đuổi kẻ
đáng ghét này.
Qúa bất ngờ vì những lời nói của kẻ
mà cô ghét nhất, Lâm Uyên chỉ biết
giương đôi mắt to tròn ngây thơ
nhìn sững anh. Lúc đó, chuông điện
thoại lại reo vang, anh ta lại tự
nhiên cầm ống nghe, giọng trầm ấm
vang thoáng bên tai Lâm Uyên. Cô
nhíu mày: HÌnh như cô đã nghe
giọng nói này ở đâu đấy, nhưng mà
mặc kệ, gặp ở đâu thì gặp, thật xui
xẻo khi đối mặt anh tạ Cô hơi lớn
tiếng, giọng lo lă"ng:
-Này, ông kia, điện thoại của tôi mà .
Ông...
Chưa nói hết câu, Lâm Uyên phải im
bặt . Cô thoáng bất ngờ vì anh ta
vừa nói một tràng tiếng Anh như
bửa củi, giọng anh lại rất êm. Chưa
hết bất ngờ, Lâm Uyên lại phải tròn
mắt nhìn anh bấm máy điện thoại di
động và nói bằng một tràng tiếng
Hoa...
Một lát sau, anh gác ống nghe,
không nhìn cô, nhưng lại hỏi:
-Hợp đồng cô bé vừa ký với công ty
liên doanh Âu-Hoa đang gặp khó
khăn, vì chủ tịch của công ty đó
chưa hiểu rỏ về công ty này . Có lẽ
phải phiền cô bé đi đón ông ta tại
sân bay và hướng dẫn tỉ mỉ về bản
hợp đồng.
Vừ nói xong, anh nháy mắt nhìn Lâm
Uyên, nhưng cô chẳng thấy vì ngăn
cách bởi chiếc kính đen.
-hai chúng ta tuy lạ mà quen, tuy
quen mà lạ, nhưng lại là địch thủ
của nhau rất lâu. Mong rằng sau
này có cơ hội làm hoà với cô bé.
Anh đúng lên bước đi ngang mặt
Lâm Uyên. Anh bỏ nhỏ, giọng lả lơi,
ấm áp khuấy động tâm hồn cô:
-Anh rất muốn đấy, Lâm Uyên à.
Công Thành cũng vưa bước vào, anh
cúi đầu, mặt thoáng căng thẳng:
-Chào giám đốc.
Lâm Uyên càng ngạc nhiên hơn . Cô
sững người bất động . Sự thật trước
mắt làm cô chao đảo, miệng đắng
như mật, môi mím chặt, mặt không
còn chút máu . Làm gì đây nhỉ ?
Nghĩ gì đây nhỉ ? Cô như muốn ngã
qụy.
-Trời ơi! Ng` mà cô thù ghét nhất
trên đời,... ng độ cãi vả hai lần, lần
nào cô cũng trút hết tức bực trong
mình hoá ra lại là giám đốc khó tính
già háp mà cô liên tưởng . Từ đây
biết phải làm sao?
Cô rung mình tự nhủ : "Bị đuổi việc
là cái chắc"
Cô tự mắng mình sao ham thích
tranh đua, tánh khí trẻ con không bỏ
được . Bằng chứng là vì nó mà cô
sắp bị đuổi việc đây.
Thấy Lâm Uyên đột nhiên im lặng,
Công Thành hươ tay trước mặt cô:
-Uyên! Lâm Uyên! Em làm sao vậy ?
Lâm Uyên giật mình . Cô thoát khỏi
suy nghĩ, đôi mắt chớp nhẹ:
-Vâng, anh gọi em.
Công Thành bật cười . Anh gõ gõ tay
xuống bàn, nhưng đôi mắt anh lại
thấp thoáng áng mây buồn:
-Em làm gì mà ngẩn ngơ thế ? Có
phải bị giám đốc trẻ, đẹp trai chinh
phục rồi, phải không?
Lâm Uyên thả mình xuống ghế . Cô
thở dài chán nản, giọng rầu rĩ rất
tội nghiệp:
-Phải lần đầu tiên gặp nhau có lẽ
em cũng bị vẻ đẹp hào hoa của ổng
cuốn hút . Đàng này đã gặp nhau
hai lần rồi, còn... ng độ muốn nổ
quả đất luôn, còn mơ gì nửa ?
Chuẩn bị bị đuổi việc là vừa.
Công Thành thấp thoáng niềm vui.
Anh hỏi:
-Thế lúc nãy em và ổng gặp nhau
lại... ng độ chứ không phải tán tỉnh
em à ?
Lâm Uyên tròn mắt:
-Anh nghĩ thế sao?
Công Thành cười, giải thích:
- Đã lâu, anh nghe nói giám đốc tuy
đào hoa, nhưng không bao giờ tán
tỉnh cô gái nào, cả bạn gái cũng
chưa có . Lúc nãy anh tưởng anh ta
cũng không dằn được lòng trước vẻ
đẹp của em, ai dè hai người... Thật
đúng như lời đồn, anh ta rất đứng
đắn.
Chớp nhẹ rèm mi, Lâm Uyên cong
môi:
-Chưa chắc đâu anh, có lẽ em không
phải là đối tượng của ông ta.
-Có anh ta mới là đối tượng của các
cô gái thôi, chứ anh chưa thấy cô
nào là đối tượng của anh ta cả.
Lâm Uyên định hỏi tên cúa ông giám
đốc "đáng .. hơi ghét" kia thì điện
thoại reo vang. Cô nhấc ống nghe:
-Alô, công ty liên doanh Việt - Mỹ
đây ạ ..
Cứ thế, Lâm Uyên quay cuồng theo
việc làm, không còn thời gian đế tiếp
chuyện với Công Thành . Anh thấy
thế cũng lặng lẽ rút lui, chỉ để lại
ánh mắt dịu dàng cùng niềm tâm sự
dần rõ ràng trong tâm khảm.
Đã hai tuần trôi qua, Lâm Uyên chờ
một kết cuộc bi thảm: Cô bị đuổi
việc . Nhưng vẫn không co điều gì
xảy ra đối với cộ Cô đã dần quen với
phong cách làm việc ở đây, và trở
thành một cánh tay đắc lực của
phòng tiếp tân. Cô trở thành mục
tiêu thân quen, ganh ghét đối với
nhân viên khác . Đôi lúc cô cảm thấy
rất khó chịu bởi những ánh mắt tỵ
hiềm, nhưng cô cố dặn lòng phải
nhẫn nại vượt qua để đạt được mục
đích mà cô mong ước.
Quan hệ giữ cô và Yến Linh càng
ngày càng thân thiết hơn. Cô xem
Yến Linh như người chị thứ 3 của
mình . Mọi chuyện vui buồn cô đều
kể cho Yến Linh nghe. Và cô biết
chắc một điều mà mọi nhân viên
trong công ty chưa ai biết được
ngoài trừ người trong cuộc: đó là
Yến Linh đã yêu Công Thành . Một
tình yều đắn say và tha thiết . Nhìn
vào ánh mắt của Yến Linh, cô luôn
thấy một đốm sáng lấp lánh lắng
đọng như một vì sao, đó có phải là
kết tinh của tình yêu mà Yến Linh
dành cho Công Thành? Câu hỏi khó
hiểu đó được giải đáp ngay khi Yến
Linh nhìn Công Thành. Đóm sáng đó
lan tỏ một sự dịu dàng khiến người
ta có cái cảm giác thương yêu tràn
ngập, nhưng hình như Công Thành
luôn lẩn tránh ánh mắt đó . Anh
luôn tìm lý do để rút lui khi Yến
Linh nói chuyện với anh. Và Lâm
Uyên cũng khám phá được rằng, anh
có cảm tình với cô.
Trong ánh mắt của anh mỗi khi nhìn
cô đều chứa chan một tình cảm lai
láng và sự ấm áp nồng nàn, nhưng
cô không thể chấp nhận được, vì cô
chỉ xem anh như người anh trai
đúng nghĩa . Và trong một lần đi
dùng cơm với anh, cô đã mượn cớ
thân thiết với Lan Hương, nhận
Công Thành làm anh nuôi và gọi là
anh Hai.
Công Thành cảm thấy khó chịu lắm,
nhưng biết phải làm sao vì cô đã là
người nắm cán . Từ đó cứ gặp anh là
cô gọi anh Hai, khiến mọi người lầm
tưởng cô là em gái của Công Thành.
Anh định giải thích, nhưng cô không
chọ Cô viện cớ:
-Anh đừng giải thích làm gì, để em
dựa hơi anh cho mọi người nể em
một chút . Chứ không thôi, họ ăn
hiếp em rồi sao?
Thế là Công Thành phải ngậm đắng,
nuốt cay vui cười bên Lâm Uyên. Cô
ra sức nối sợi dây tơ hồng cho hai
người, nhưng vẫn chưa có kết quả
gì.
Ngồi chống tay lên bàn suy nghĩ
miên man, cô không hay Công Thành
đã đến gần bên cô từ lúc nào . Đến
khi anh gõ nhẹ tay lên bàn, cô mới
giật mình:
-Anh Hai!
-Làm gì mà ngồi mơ màng vậy cô ?
Nhớ tới người yêu hả ?
Lâm Uyên cong môi:
-Vâng, đang nghĩ tới một người mà
em yêu nhất đó, anh biết người đó
là ai ?
Công Thành bật cười, anh đặt một tờ
giấy lên bàn:
-Khỏi suy nghĩ, anh cũng biết đó là
ai. Đây nà, người đó ở đây nè.
Nhặt tờ giấy lên xem, Lâm Uyên trợn
mắt:
-Cái gì ? Lại là cái ông lạnh lùng cao
ngạo ấy à ? Anh biết ông ta là người
em thù ghét nhất mà định trêu chọc
em, phải không? Nghỉ chơi anh ra
luôn, không nói chuyện với anh nữa.
Nhìn vẻ mặt giận dỗi của Lâm Uyên,
Công Thành mỉm cười . Anh nheo
nheo mắt:
-Khoan nghỉ chơi đã cô bé . Xem kỷ
tờ giấy đi, rồi phán xét vẫn chưa
muộn.
Đọc kỹ lại tờ giấy, Lâm Uyên tròn
mắt . Cô nhăn mặt :
-Vậy là sao ? Ông ta chơi em rồi,
muốn em bị đuổi việc đây mà . Thật
là con người độc ác.
-Không phải vậy chứ ? Giám đốc
triệu em đi là cơ hội thăng tiến, vậy
mà còn chửi rủa anh ta nữa, em thật
là kỳ lạ đấy.
Cô chỉ tay vào tờ giấy:
-Anh xem này, ổng biểu em ra sân
bay đón một người khách từ Trung
Quốc sang, nhưng mà em có biết
tiếng Hoa đâu. Thế có phải ổng chơi
ác em không?
Công Thành suy nghĩ, rồi anh nói:
-Chắc là người HOa đó biết tiếng
Anh . Em cứ đi, không có việc gì phải
lo lắng . À, mà này! Em phải đem
theo bản hợp đồng mà người khách
đó đã đặt trước.
Lâm Uyên mở máy, cô lia tay trên
bàn phím:
-Em đâu có nhập dữ liệu về người
này . Từ hôm qua đến giờ chỉ nhận
có năm mươi cú điện thoại, nhưng
đâu có ai là quốc tịch Trung Quốc
đâu.
Gõ tay lên bàn, Công Thành ra vẻ
hình sự:
-Có lẽ anh ta muốn thứ thách em,
xem em có năng lực phán đoán và
nhanh nhẹn hay không.
-Theo em thì ông ta muốn hạ bệ em
cho nên mới giỏ trò này .- Cô khoát
tay - OK em sẽ liều với ông ta một
phen, xem ai thắng ai bại.
-Có tự tin không đó, có cần anh giúp
sức không ?
-Em đầy đủ tự tin, không cần anh
tiếp sức đâu.
Cô vừa dứt lời thì Yến Linh cầm một
xấp hồ sơ bước vào.
-Uyên! Đây là hồ sơ liên quan đến
hợp đồng mà công ty ta ký với Hoa
CHo Liêu, một giám đốc người Trung
Quốc . Em xem đi, rồi chín giờ phải
ra sân bay đón ông ta đấy.
Lâm Uyên rùng mình:
-Trời ạ! Em phải đi một mình hả
chị ?
-Hình như còn một người nữa , nghe
nói là thư ký của giám đốc.
Yến Linh nhìn Công Thành, đôi mắt
ánh niềm vui:
-Thì ra anh ở đây. Chắc định truyền
kinh nghiệm cho em gái, phải
không?
Công Thành cười . Anh lại lảng tránh
ánh mắt của cô:
-À không, anh chỉ dặn dò Lâm Uyên
một vài chuyện nhỏ thôi.
Cúi mặt buồn buồn, Yến Linh quay
gót:
-Ở phòng còn hồ sơ cần em duyện,
em phải về đây. Chị về nghe Uyên.
- Dạ, vâng
Nhìn theo Yến Linh, Lâm Uyên véo
vào tay Công Thành:
-Anh là một con người lạnh lùng, cao
ngạo, vô cảm, không có trái tim. Rõ
ràng biết người ta để ý mình mà còn
giả bộ không biết . Em nói cho anh
biết nghe, tình yêu và hạnh phúc
chỉ đến có một lần . Anh không biết
gìn giữ và tôn trọng thì đau khổ cả
đời đấy . Sau này có cô đơn thì đừng
có khóc mà nói: "tại sao tôi không
yêu người yêu tôi ? "
Công Thành bật cười, véo mũi cô:
-Cô lém lắm đấy nhé . Bây giờ nên lo
chuẩn bị đi, đừng lo chuyện bao
đồng, không thôi thấy bại thì đừng ở
đó than vắn thở dài.
Lâm Uyên quay đi, cô xua tay:
-Anh mau về phòng đi, ở đây vướng
bận hoài, em làm việc không được gì
cả.
Công Thành cung tay, anh ra vẻ vâng
lời:
-Thưa vâng, tôi đi liền đây, cô em
khó tính a.
Anh vừa khuất nơi cửa thì chuông
điện thoại reo vang. Lâm Uyên nhất
ống nghe, giọng cô rất dễ thương:
-Alộ Công ty liên doanh Viêt-Mỹ xin
nghe.
Đầu dây bên kia không ai khác là
Yến Linh, cô nhỏ nhẹ:
-Lâm Uyên! Em mau ra xe, họ đợi em
nãy giờ đấy.
-Vâng, cám ơn chị , Lâm Uyên quay
sang Bích Hoa.
-chị Hoa ơi, chị trực điện thoại giúp
em nhé . Em phải ra sân bay liền
đây.
-Ừm, em cứ để đấy.
Khóac túi xách lên vai, Lâm Uyên
nhanh chân ra cổng . Đến nơi, cô
thấy chiếc xe hơi màu nho đã đợi
sẵn ở đấy . Bước nhanh, cô cúi
xuống nhìn vào kính của tài xế:
-Xin lỗi anh, có phải xe này ra sân
bay không ạ ?
Anh tài xế gật đầu nhìn Lâm Uyên,
cười:
-Vâng, đúng rồi . Cô Uyên ra trễ
thế ?
-À! Tôi bận vài việc.
Thoáng nhận ra nét quen quen của
tài xế khi anh mở cửa bước ra, cô
hỏi nhỏ vì sợ nhầm lẫn.
-Anh có phải là Chí Cường ?
Chí Cường gật đầu, anh đưa tay.
-Vâng, chính tôi . Mời cô lên xe.
Vừa bước lên xe, Lâm Uyên vưa hỏi:
-Ông chủ của anh làm ở công ty này
sao?
-Vâng.
Lâm Uyên không hỏi gì thêm. Chiếc
xe từ từ lăn bánh . Cô vô tư lật hồ
sơ xem, không để ý người ngồi bên
cạnh là ai. Đến một lúc sau, có lẽ đã
thông hiểu hết sự viện, Lâm Uyên
mới xếp hồ sơ lại, cô đưa tay mở cửa
kiếng . Từng làn gío mát thổi vào
làm cô rất dễ chịu . Khẻ lắc nhẹ đầu,
đung đưa mái tóc theo gió rèm mị
Quay nhìn người bên cạnh, Lâm
Uyên giật thót người . Cô tròn mắt
nhìn.
Trời ơi! Qủa đúng là cô xui xẻo . Ng`
ngồi bên cạnh cô là "ông" giám đốc
khó tính, cao ngạo, lạnh lùng . Ông
ta vẫn đeo chiếc kính đen che nửa
khuôn mặt, miệng thì hơi mỉm cười .
Nụ cười rất ư là dễ ghét, mà theo cô
là chế giễu cho sự vô ý tứ của cộ Cô
thu mắt lại đưa tay chặn ngực,
nhưng tim cô vẫn đập loạn xạ . Cô
có cảm giác như ngồi trên lò lửa, mồ
hôi lan đẫm cả chiếc áo dài . Lâm
Uyên cảm thấy như mình đang bị
một vật gì đó rất nặng đè lên
người... Thần kinh căng thẳng, đôi
mắt lo lắng trông thấy rõ . Cô lẩm
bẩm:
-Chị Linh này đúng là hại chết mình
mà . Nói là đi với thư ký của giám
đốc mà bây giờ té ra ông giám đốc
đang ngồi chễm chệ kế bên.
Hình như mọi cử chỉ, suy nghĩ của
Lâm Uyên đều không qua khỏi ánh
mắt của "ông giám đốc đáng ghét".
Anh quan sát cô rất dễ qua kính
đen, vì cô đâu thấy được mắt anh.
Thấy không khí qúa nặng nề, anh
lên tiếng:
-Anh Cường, tìm một quán nước nào
mát mẻ ngừng vào đấy một chút
nhé.
-Vâng, thưa ông chủ.
Lâm Uyên còn đang không biết ông
chủ của mình định làm gì thì chiếc
xe ngừng hẳn . Giọng anh nói như ra
lệnh cho cô:
-Xuống xe đi!
Không hiểu sao, Lâm Uyên líu ríu
làm theo. Cô mở cửa xe bước ra và
lẽo đẽo bước theo sau "ông chủ" vào
quán nước.
Chọn một bàn có bóng cây sơ-ri che
mát, anh chỉ vào ghế.
-Cô ngồi đi.
Làm theo như một cái máy và lo lắng
nhìn ông chủ "kỳ khôi" của mình, cô
phập phồng lo sợ . Sợ sẽ bị mắng
cho một trận vì tội vô phép tắc.
Không dám nhìn "ông chủ" nữa, cô
đưa mắt nhìn quanh. Khung cảnh
xung quanh làm cô dịu bớt nỗi lo
một chút . Thấy Chí Cường bước lại
nói gì đó vào tai "ông chủ" của cô,
rồi quay trở ra ngoài . Đưa đôi mắt
đẹp mang đầy vẻ lo lắng nhìn "ông
chủ", cô định mở lời xin lỗi thì anh
khoát tay:
-cô uống nước và nghỉ ngơi cho
thoải mái đi, tôi không thích làm
việc chung với những người có gương
mặt hình sự đâu.
Anh vừa dứt lời thì chủ quán mang
nước ra đặt lên bàn . Lâm Uyên ngạc
nhiên vì trên bàn là hai trái dừa
lạnh . Cô không ngờ một giám đốc
đầy uy quyền đến thế mà lại uống
một loại nước rẻ tiền, giản dị.
Dường như đọc được ý nghĩ của Lâm
Uyên, anh ta mỉm cười, rồi đẩy một
trái dừa về phía cô:
-Mong rằng cô không chê chứ.
Nét mặt anh giãn ra, không còn nét
lạnh lùng cao ngạo nữa, mà thay vào
đó là một sự trầm lắng dịu dàng:
-Tôi xuất thân từ vùng quê nên
những món khoái khẩu của tôi đều
là mộc mạc và giản dị . Tuy hiện giờ
đang trên con đường phú quý,
nhưng tôi không hề quên cuộc đời
của một thằng bé mồ côi lăn lộn với
đời . Nói ra cô đừng cười, lúc nhỏ,
tôi thường ăn trộm dừa của người ta
đế uống lắm . Cho nên từ đó đến
giờ, uống nước tôi thích nhất là loại
nước tinh khiết từ quả dừa quê đấy.
Nhấp một ngụm nước dừa mát lạnh,
Lâm Uyên thấy khoẻ khoắn vô cùng .
Cô chớp mắt nhìn ông chủ của mình
như muốn dò xét đó là những lời
tâm sự thật tình hay giả dối, nhưng
cô không tìm thấy được sự dối lừa ở
gương mặt kia, mà lại cảm nhận
được nét thân quen và nỗi đồng
cảm ở cộ Sự lo lắng biến đâu mất,
thay vào đó là sự tò mò muốn hiểu
thêm biết thêm về "ông chủ" khó
tính mà trước kia cô luôn thù ghét .
Thoáng đỏ mặt vì ý nghĩ linh tinh
đó, Lâm Uyên né tránh bằng cách
cúi xuống trái dừa lạnh, ngon ngọt
kia.
Nhận thấy được sự thay đổi trên
gương mặt của Lâm Uyên, hơi nhíu
mày, anh đứng lên hái một trái sơ-ri
chín đỏ, nói bâng quơ:
-Cô biết không? Có lẽ kỷ niệm mà tôi
không thể quên là nhìn trộm một cô
gái đang ăn trộm mận của ngoại tôi.
Có tật giật mình, Lâm Uyên ngước
lên.
Cô định hỏi anh cho rõ thì phải tròn
mắt, vì trước mặt cô .. Ông chú khó
tánh lạnh lùng cao ngạo của cô lại
chính là Đình Thái . Anh đang mỉm
cười với cô, cung với cái nháy mắt
điệu nghệ . Cô vỗ vào đầu như tự
mắng mình sao không nhận ra được
anh dù cảm thấy có nét quen quen.
Nhưng cũng phải thôi, lúc ở dưới
quê, anh trông rất quê trai. Đầu tóc
bờm xờm, râu mọc dài không cạo, ăn
mặt thì xốc xếch, trông đâu ra dáng
một chàng trai thành phố . Còn bây
giờ, anh lại rất bảnh trai, mái tóc
hớt cao để lộ vầng trán cương nghị,
đôi mắt đẹp lại đa tình, sống mũi
cao và đặc biệt là đôi môi anh rất
cuốn hút mỗi khi nói chuyện . Trên
người thì luôn khoác áo vest hoặc áo
sơ mi dài tay, quần tây... Cô tưởng
chừng như người ở dưới quê và anh
là hai người khác nhau.
Không để hình tượng của Đình Thái
chi phối tâm trí mình, Lâm Uyên cụp
mắt, giương mặt dường như có vẻ
giận dỗi:
-Ông thì hay lắm rồi . Bây giờ là một
ông chủ giàu sang danh vọng, không
biết vì sao lại đùa cợt trêu chọc tôi?
Hay là ông định đì éo tôi, không cho
tôi ngoi đầu lên, thật đúng vậy, phải
không?
Đình Thái mân mê trái sơ-ri trênt ay,
anh cười cười, đôi mắt nhìn cô như
trêu ghẹo:
-Ô hay! Cô lại nghĩ xấu cho tôi rồi .
Nếu tôi có lòng ích kỷ nhỏ nhen thì
đâu có nhận cô vào làm việc trong
công tỵ Vả lại, cô chưa có qua một kỳ
tu nghiệp nào . Nếu hỏi ra, cô phải
cám ơn tôi, vì tôi đã ngầm giúp đỡ
cô.
-Không dám nhận đâu ông chủ . Hai
chữ "cám ơn" kia, tôi sẽ không bao
giờ nói với ông cho dù tôi có bị đuổi
việc đi chăng nữa . Việc gì tôi cũng
muốn tự tôi vươn lên bằng chính
sức lực và trí tuệ của tôi. Nếu như
ông giúp tôi thì đâu có hạ bệ tôi
xuống đến phòng tiếp tân để làm .
Cho nên, ông vẫn là người dối trá,
không đáng tin.
Đình Thái lắc đầu, sự hiểu lầm quá
lớn của cô đối với anh thật oan
uổng . Lý do mà anh chuyển cô
xuống phòng tiết tân là .. anh muốn
gặp mặt cô hàng ngày trước giờ làm
việc . Anh muốn ngày nào cũng nhìn
thấy nụ cười trên gương mặt trẻ con
và dáng yểu điệu tha thướt trong tà
áo dài truyền thống của Lâm Uyên.
Những việc ấy cũng như thường lệ,
anh làm việc rất sớm đế dành mười
hay mười lăm phút đế đứng xa trông
cô làm việc . Thường ngày, anh lấy
niềm vui của cô làm niềm vui của
anh. và thật sự từ lâu, hình bóng
của cô đã đi vào tim anh, ăn mòn trí
óc anh. Hàng đêm, anh thường vật
lộn với chính mình, cố ngắn những
hình ảnh dễ thương mà anh thấy ở
Lâm Uyên lúc ngắm nhìn lén cô,
nhưng anh vẫn giấu niềm thương
yêu vào vẻ mặt lạnh lùng, cao ngạo .
Anh tìm cách gây sự với cô để càng
hiểu rỏ lòng anh đang nghĩ gì . Anh
muốn lắm, muốn được như anh nuôi,
muốn được như mọi người có một
tình yêu đằm thắm thủy chung,
nhưng nỗi bi quan trước cuộc đời
khiến anh chùn bước . Anh không
muốn người yêu của anh đau khổ
khi anh chưa biết chắc mình có còn
sống để lo lắng, yêu thương cho
nàng.
Nhiều cô gái với nhan sắc mặn mà
và thân hình quyến rũ muốn ngã vào
lòng anh đế tìm cảm giác yêu
thương, nhưng anh đã từ chối tất cả,
vì anh biết chắc, các cô chỉ choáng
ngợp bởi vẻ hào nhoáng bên ngoài
của anh. Anh vẫn đang đi tìm một
tình yêu thật thụ . Anh muốn tìm
một người con gái có thể hiểu anh,
san sẻ tất cả nỗi lòng, niềm vui, nỗi
buồn của anh. Và anh đã phát hiên
ra, nhưng con tim anh dằn vặt
không cho anh thổ lộ . Anh lại không
muốn vẻ sầu muộn hằn lên gương
mặt đẹp đang tuổi vô tư hạnh phúc
với đời . Anh không muốn đâu,
không muốn mình hiện thân thật sự
trước mắt nàng, nhưng lúc thấy
nàng vui đùa, cười nói bên người
khác, anh cảm thấy rất khổ sở, và
lòng ganh tỵ của kẻ đang yêu nổi
lên. Anh không dằn được chính
mình nên đã lộ diện bản thân thật
của mình đế rồi không khỏi hối tiếc
khi nàng vô tư không hiểu.
Sờ tay vào vết răng còn in đậm trên
tay, Đình Thái lướt mắt trên gương
mặt của Lâm Uyên:
- Đối với mọi người, có thể họ xem
tôi là một ông chủ, phải không?
Lâm Uyên dối lòng mình:
- đúng thế . Đối với tôi, ông chỉ là
một chàng trai quê mùa ngang
ngạnh.
Xen nhẹ niềm vui, anh hỏi:
-Còn bây giờ, tôi có giống một chàng
trai quê mùa không ?
-Ông muốn thế nào ? Lời nói thật
hay nói giả ?
- Dĩ nhiên là xuất phát tự đáy lòng
của cô.
-Thế thì ông nghe nhé: Con người
của ông là thay đổi đấy, nhưng chỉ
thay đổi cái vẻ bề ngoài, còn bên
trong thì còn nguyên vẹn . Như con
ve sầu luôn lột xác, nhưng tiếng của
nó vẫn ngân nga không bao giờ thay
đổi.
Đình Thái nheo mắt, môi anh mỉm
cười hiền hoà:
-Thế bên trong của tôi chứa đựng
những gì mà cô bảo là không thay
đổi ?
Vẫn khồn nao núng bởi tia nhìn hơi
nghiêm khắc của anh, cô tiếp, giọng
đanh đá:
-Lạnh lùng, cao ngạo, độc đóan, khó
khăn, vô duyên, vô cảm và ..
Thấy Lâm Uyên ngừng giữa chừng,
anh tròn mắt:
-Sao thế ? còn gì nữa không ? Chẳng
lẽ tôi chỉ có bao nhiêu đức tính tốt
đó à ?
Liếc xéo anh, cô gằn tưng tiếng:
-Còn rất nhiều cơ, nhưng tôi chưa
khám phá ra.
-Vậy đến khi nào cô định mở cuộc
khám phá lần thứ hai đây ?
Đưa tay vuốt nhẹ nếp áo dài, cô thư
thả:
-Cần gì gấp . Tôi và ông chủ còn
nhiều dịp gặp gỡ và... ng độ nhau
mà.
Bật cười vì giọng trẻ con của Lâm
Uyên, anh ngả lưng ra ghế mơ màng:
-Tại sao cô không khám phá liền
nhỉ . Biết đâu sau này không còn cơ
hội.
Hiểu lầm ý của Đình Thái, Lâm Uyên
quắc mắt:
-Thế nào ông giám đốc ? định đuổi
việc tôi à ? Thế thì nhanh lên nhé,
vì tôi còn phải chuẩn bị hồ sơ để xin
việc làm khác.
Thu lại ánh mắt trầm buồn sâu
lắng . Đình Thái chiếu tia nhìn giận
dữ về hướng khác, vì anh không thể
giận dữ đối với nàng . Trái sơ-ri trên
tay anh tưởng chừng như nát bấy :
-Cô nghĩ con người tôi như thế nào ?
Một chút việc nhỏ nhặt mà đuổi
nhân viên vì việc riêng tư ư? Xem ra,
tôi rất tầm thường trong đôi mắt
của cô.
Lâm Uyên cảm nhận được sự giận dữ
của anh. Cô tròn mắt nhìn anh, mặt
biến sắc . Thật ra cô đâu muốn nói
thế, nhưng không biết tại sao cô lai
tuôn ra những lời đó . Dù sao anh ta
cũng là ông chủ của cô, cô cũng phải
kiêng nể một chút chứ . Đàng này...
Cô lo lắng, giọng ấp úng:
-Tôi... tôi xin lỗi .. tôi...
Đình Thái quay lai, đôi mắt anh lại
được che khuất bởi chiếc kính đen,
nên cô không thể nhận biết được
anh có còn tức giận nữa hay không.
Lắc nhẹ đầu, môi anh lại điểm nụ
cười:
-Tôi phải xin lỗi cô mới đúng . Tôi
nóng giận không phảI lúc, vì tôi yêu
cầu cô nói thật lòng mà.
Không ngờ anh lại nhanh chóng
nguội lại như thế . Lâm Uyên mơ hồ
thấy ở anh có cái gì đấy rất ư là dễ
thương, nhưng cô chưa nhận rỗ
được đó là cảm giác nhất thời hay
sâu lắng.
Đình Thái mở cửa xe, cô bước nhanh
lại, vén áo dài ngồi vào ghế, lí nhí
cám ơn. Anh đưa tay lấy chiếc lá khô
vương trên tóc cô, giọng nhẹ nhàng
bâng quơ:
-Chiếc là này dám bám vào tóc của
nhân viên tôi mà không xin phép,
đ'ang bị vò nát lắm.
Lâm Uyên còn đang ngại ngùng đưa
tay vuốt lại mái tóc thì Đình Thái lại
như muốn dìu cô vào mộng:
-Tôi không nỡ cho lắm . Hay là tha
cho nó tội tử, mà phán tội chung
thân nhé, cô đồng ý không?
Không để Lâm Uyên trả lời, anh bỏ
chiếc lá vào túi rồi quay đi đóng cửa
lại, sau khi nở một nụ cười đẹp cuốn
hút, mê hồn.
Chí Cường trong quán nước chạy ra,
trên tay là một bịch nylon màu đen
bên trong đựng vật gì đó nằng nặng,
nhưng cô không quan tâm cho lắm .
Cô để tâm hồn đi hoang sau sự ngẩn
ngơ vô thức...
Xe dừng lại trước cổng sân baỵ Đình
Thái bước xuống xe, anh nhanh chân
mở cửa xe cho Lâm Uyên. Cô lại phải
cúi đầu, lí nhí:
-Cám ơn ông.
Phớt lờ trước câu cám ơn của cô, anh
nói nhanh, giọng đầy uy quyền:
-Cô đã thuộc hết các điều cơ bản
trong bản hợp đồng chưa ? Nếu
chưa thì ngồi ở đây xem lại, chúng
ta còn năm phút nữa.
Ngồi xuống ghế theo lời nói của anh,
nhưng cô lại ngước đôi mắt trong
veo nhìn anh:
-Không cần đâu ông chủ, tôi đã nắm
hết rồi.
Đình Thái muốn phì cười vì những
cử chỉ, hành động, lời nói của Lâm
Uyên. Anh cố phải nín cười, anh sợ
Lâm Uyên sẽ giận dỗi.
Buông một giọng thật nhẹ, anh hóm
hỉnh:
-Thế thì chúng ta đi, nhưng cô phải
thay đổi cách xưng hô với tôi. Hãy
gọi tôi là giám đốc thay cho tiếng
ông chủ . Cô gọi tôi là ông chủ khiến
người ta nghĩ tôi làm nổi là chết tôi
luôn.
Gương mặt nghiêm túc, Lâm Uyên
gật đầu nhanh nhảu:
-Vâng, thưa giám đốc.
Quay sang Chí Cường, anh dặn:
- Đợi tôi ở đây nhé.
-Vâng, thưa ông.
Anh và Lu song song bước vào phòng
chờ . Mọi người trong ấy đều quay
nhìn . Đôi mắt họ ngưỡng mộ trước
đôi "tình nhân" theo ý họ nghĩ.
Có tiếng thì thầm, nhưng Lâm Uyên
vẫn nghe rõ:
-Chắc là ra đón cha mẹ chồng hay vợ
gì đấy . Trông đẹp đôi ra phết nhỉ.
Mấy cô gái thì trầm trồ, kèm theo lời
nuối tiếc:
-người yêu đấy . Uổng thật, phải
chi .. nhưng mà họ xứng lứa vừa đôi
lắm.
Cô đỏ hồng cả đôi má . Ngước mặt
quan sát xem anh có nghe được
những lỡi nói đó không. Thấy anh
chỉ chăm chú nhìn về phía sân bay,
cô an tâm hơn, thở phào nhẹ nhõm,
nhưng cô đâu có ngờ, những lời đó
đã lọt vào tai của anh.
Khẽ mỉm cười, nhưng mắt anh vẫn
nhìn ra sân baỵ Không biết anh thầy
gì không, chỉ thấy anh chốc chốc lại
mỉm cười, hình như đang tơ tưởng
điều gì thì phải.
Cuối cùng, chiếc máy bay mong đợi
đã hạ cánh . Lâm Uyên mở to đôi
mắt tìm xem trong sô hành khách ấy,
có ai là khách đặc biệt mà bắt cô
phải nhọc thân cùng giám đốc ra
sân bay để đón . Tìm hoài, cô không
chấm được ai. Bực qúa, cô nói bâng
quơ:
-Không biết quan trọng ra sao mà
làm nổi ?
Đình Thái nghe loáng thoáng tiếng
cô, nên quay sang:
-Cô nói gì cơ ?
Bặm môi, trợn mắt, cô phùng má với
anh:
-Không liên quan đến ông, ông giám
đốc.
Đình Thái lắc đầu . Anh l.ai tiếp tục
dõi mắt tìm kiếm . Bất chợt, môi anh
nở một nụ cười rất tươi, chân anh
bước nhanh tới . Đư tay gỡ chiếc
kính đen xuống, gương mặt anh
trông rất rạng rỡ chan hoà niềm vui.
Lâm Uyên đưa mắt theo hướng Đình
Thái bước tới . Cô nhận ra một ông
khách đang kéo một vali đi sau cùng
trong số hành khách . Gương mặt
ông cũng vui mừng không kém Đình
Thái. Ông dang rộng hai tay, môi
mấp máy điều gì đó, rồi ôm Đình
Thái vào lòng vỗ về như một người
cha đối với con đã cách biệt lâu
ngày . Cả hai nói với nhau thêm vài
câu rồi đưa mắt về phía Lâm Uyên.
Biết hai người đang nói về mình, cô
cảm thấy nóng ran cả người, đứng
yên như bất động . Một lúc sau, cô
kịp trấn tĩnh, nhẹ nhàng bước lại
gần, cúi đầu lễ phép:
-Chào ông. Xin lỗi, tôi phải dùng
ngôn ngữ nào để nói với ông ?
Ông khách quay sang Đình Thái mỉm
cười, gật đầu, rồi chìa tay về phía cô:
-Ồ! cô uyên cứ dùng tiếng Việt nói
với tôi, vì tôi cũng biết chút ít về
tiếng Việt.
Đình Thái đưa tay:
- Đây là ônhg Hoa Chon Liêu, giám
đốc công ty liên doanh Trung-Việt
Anh nháy mắt:
-Ống ấy còn có tên khác nữa là Tiêu
sa Hùng . Chức danh: cha nuôi của
tôi.
Cả hai cùng bật cười giòn làm Lâm
Uyên lúng túng . Cô đưa tay hất mái
tóc ra sau, mở to đôi mắt đẹp nhìn
chăm chú vào mặt Đình Thái:
-Giám đốc à! Sao không cho tôi biết
sớm để bây giờ .. làm tôi phải ngượn
ngùng, không biết xưng hô thế nào.
Ông Tiêu bật cười:
-Ô! Có lẽ con trai tôi muốn dành cho
cô Uyên một sự bất ngờ thôi. Cô cứ
gọi tôi là ông Tiêu theo phép lịch sự,
nhưng nếu muốn gần gũi thân mật
hơn, cô Uyên gọi tôi là bác Tiêu
cũng được.
Tính nghịch ngợm bướng bỉnh bắt
đầu quay trở về, Lâm Uyên ôm tay
ông:
-OK. Thế thì tốt rồi , con sẻ chọn
đường thân mật, gần gũi vào bác
Tiêu đế tiến thân, phải không ngài
giám đốc ?
Đình Thái lắc đầu . Anh bỏ nhỏ vào
tai của ông Tiêu một câu tiếng Hoa,
đôi mắt vẫn nhìn Lâm Uyên chăm
chú.
Ông Tiêu gật đầu, rồi đưa tay vuốt
Lâm Uyên:
-Ồ! Được đấy . Cha mà có đứa con
dâu xinh đẹp, tài giỏi như thế này
thì còn gì bằng.
Lâm Uyên vânkhỗng hiểu vì ông Tiêu
dùng tiếng Hoa để nói, nên cô giữ
nụ cười trên môi rất tươi khiến ông
Tiêu và Đình Thái càng cười lớn hơn.
Hình như cảm nhận được sự bất ổn
trong nụ cười và lời nói của hai
người, cô thu lại nụ cười, giận dỗi
quay mặt đi. Thấy thế, Đình Thái
đưa tay đỡ vali từ tay ông Tiêu, bước
lại gần cô, thầm thì:
-Này, cô bé khó tính, cô có giận dỗi
thì để lúc khác đi. Ở đây quá nhiều
người, không khéo họ nói tôi ăn hiếp
cô, tội cho tôi lắm
Đưa mắt nhìn xung quanh, thấy mọi
người đang chỉ trỏ, xì xầm, Lâm Uyên
nuốt nhanh cục giận vào trong
bụng . Cô nắm tay ông Tiêu, tự
nhiên kéo đi:
-ta về thôi bác Tiêu. Ở đây con
không phát huy được sở trường của
mình, nên dễ bị người ta ăn hiếp
lắm.
-Vậy ra thằng Thái nó ăn hiếp con
nhiều lắm, phải không?
-Vâng ạ . Không chỉ ăn hiếp không,
mà ông giám đốc còn đì con không
cho con phát triển tài năng "bẩm
sinh" của mình . Còn nữa cơ, ông ấy
thường hay kiếm chuyện gây gổ và
mắng chửi con nữa đấy.
Cảm thấy đắc chí với những điều
mình vừa nói, Lâm Uyên liếc nhìn về
phía Đình Thái thăm dò . Thấy anh
đưa tay vò đầu, mặt nhăn nhó, cô
cảm thấy vui làm sao.
-Cho bỏ cái tật hay lên mặt.
Bước lại gần xe, Lâm Uyên mở cửa .
Cô đưa tay:
-Mời bác . Hy vọng chuyến về nước
lần này của bát đạt nhiều thuận lợi
trong công việc.
-Cám ơn con.
Chí Cường mở cửa sau xe, anh hỏi:
-Giám đốc đâu rồi, cô Uyên ?
-Bị mỹ nhân bắt rồi.
Chí Cường không hiểu . Anh đưa mắt
tìm ông chủ của mình thì thấy Đình
Thái đang tiếp chuyện với một cô gái
nước ngoài rất đẹp . Anh bước vào
xe, mở khoá và ấn kèn.
Đình Thái dường như biết được tâm
trạng của mọi người, nên chia tay cô
gái, bước nhanh về xe.
Trao vali cho Chí Cường bỏ vào cốp,
anh mở cửa bước vào, giọng hối lỗi:
-Xin lỗi cha, vì con gặp một người
bạn.
-Ô! Cha không bận, con cố uốn lười
với Lâm Uyên kia kìa.
nheo mắt, Đình Thái bật cười:
-Cô ta là nhân viên của con thì có
bổn phận chờ cấp trên chớ.
Lâm Uyên phùng má :
-Vâng, thưa ông giám đốc, nhưng mà
phiền ông lật tay xem đồng hồ xem
còn giờ hành chính hay không ?
-Xin lỗi cô vậy . À, hay là tối nay, cô
dùng cơm với chúng tôi?
- Định mua chuộc tôi, phải không?
-Không, đây là thành ý của tôi mà .
Cô đồng ý không?
-Ok, được thôi . Có ăn làm sao từ
chối được.
-Vậy bảy giờ Chí Cường sẽ đến rước
cô nhé ?
-Vâng
Đôi môi hồng của Lâm Uyên chúm
chím làm Đình Thái ngây ngất, anh
nhìn cô không chớp . Ôi! Gương mặt
khả ái kia tuy gần, nhưng cách xa
qúa . Đôi má ửng hồng của cô càng
làm cho lòng anh xao xuyến, bồi hồi,
con tim anh như muốn nhảy ra khỏi
lồng ngực . Cố kềm chế lòng mình,
Đình Thái đưa tay vuốt mặt . Anh
khẽ nhắm mắt lại, cố tìm giây phút
thảnh thơi trong sự tưởng nhớ mông
lung.
Nhìn qua kiếng, ông Tiêu khẻ mỉm
cười . Không ngờ đứa con tria ngang
gạnh, ương bướng mà ông nhân đỡ
đầu, đã bước vào con đường của
thần ái tình . Hà! Chắc sẽ không bao
lâu, mình sẽ được uống ly rượu
mừng và có cháu để bồng rồi.
Tiếp tục với những suy nghĩ tốt đẹp
ở tương lại, ông Tiêu ngả đầu vào
ghế, mắt lim dim. Mong sao cho xe
đừng đến khách sạn quá sớm, để
suy nghĩ của ông được kéo dài ra.
Cầm lá thư trên tay, Băng Thanh hồi
hộp mở nó ra. Từng nét chữ thân
quen đậy vào mắt cộ Ôi, cô ôm lá
thư vào lòng, đôi mắt ngấn lệ . Cô
đã mong chờ không biết bao nhiêu
ngày, bao nhiêu tháng .. đến hôm
nay, lá thư đầu tiên cô nhận được là
vào tháng thứ tự Vừa tủi, vừa hờn,
vừa giận, vừa mừng vui, cô không
sao nén được giọt nước mắt lăn tròn
trên má.
Mấy tháng qua, cô đêm mong, ngày
nhớ từng lời nói nụ cười của Quốc
Bảo in đậm trong tim. Chờ đợi không
thấy một lá thư, cô đâm ra lo sợ . Sợ
rằng anh chỉ đối với cô như bướm
vờn hoa nên suốt ngày đè nén tâm
tư, đêm chỉ biết vùi đầu vào gối
khóc cho vơi đi nỗi sầu . Cô cố gắng
tập cho mình tính kiên nhẫn và tự
an ủi mình: "vì anh là một người
lính, nên không có thời gian để viết
thư cho cô . Chắc anh ấy cũng nhớ
mình lắm... "
Trang Tiếp >>>