Đọc Chương 08 >>>
Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 7
Kỳ: ... [7] 8 9 10 ...
Rút nhẹ bờ vai, Lâm Uyên bác bỏ:
-Có lẽ tôi không có tư cách làm bạn
với tiểu thư Ngọc Châu đây, vì tôi
thuộc nhóm hạ lưu trong mắt chị
ấy.
Thấy Đình Thái sa sầm nét mặt tỏ vẻ
không vui, Ngọc Châu liền giả vờ
lỏng leo?:
-Ồ, sao cô lại nói như thế? Tôi và cô
đều là phận gái nên kết bạn chớ
nên kết thù. Vả lại, tôi đâu có cao
sang gì hơn cộ Tôi chỉ là bà chủ của
một tiệm áo cưới cỏn con thôi. Nói
ra, thấy quê quá.
Cô liếc chừng Lâm Uyên tỏ vẻ hài
lòng rồi tiếp, giọng đầy cao ngạo.
-Tiệm áo cưới đó là của anh Thái đây
bỏ vốn ra giúp tôi, vì tôi và anh Thái
cùng sống và lớn lên bên nhau từ
lúc nhỏ xíu cợ Nếu không có anh
Thái, tôi không có được địa vị như
hôm naỵ Cho nên, cô đừng bỏ lỡ cơ
hội... làm mất tình bạn tốt này sẽ
ân hận cả đời đấy.
Vẫn giữ bình tĩnh trước những lời
miả mai đầy khích bác của Ngọc
Châu, Lâm Uyên mỉm cười. cô châm
chích:
-Thế thì tôi không dám từ chối rồi.
Tôi phải theo chị để học một khoá
"kết bạn" mới được. May ra tôi cũng
sẽ được như chị làm bà chủ.
Ngọc Châu đỏ bừng mặt, cô chống
chế:
-Ý cô nói là tôi lợi dụng anh Thái để
cò được ngày hôm nay, phải không?
-Ơ kià! Cái đó là chị nói đấy nhé, tôi
không có phần góp vốn đâu.
Lấy lại phong độ, Ngọc Châu hất
mặt:
-Cô thật là quá đáng. Tôi là khách
của giám đốc cô mà lại gây sự với
tôi, như thế đủ chứng tỏ nhân cách
của cô không ra gì cả.
-Ồ, xin lỗi chị nhé, tôi không phải là
người gây chuyện trước. Với lại,
nhân cách cuả tôi ra sao, chắc giám
đốc ở đây biết rõ hơn chị. Ngoài ra,
nếu nói đến nhân cách, phải nói
đến đối tượng mà mình nói chuyện,
chứ dùng nhân cách không đúng
chỗ sẽ bất lợi cho mình.
Ngọc Châu liếc mắt thật sắc về phía
Lâm Uyên&, cô thầm nhận xét:
-Con nhỏ này trông mới bây lớn mà
ghê gớm nhỉ. Dám đôi co và lời lẽ
không thua tí nào, một đối thủ đáng
gớm đây. Trông cũng đẹp sắc sảo,
hèn gì mà anh Thái không để ý cho
được. Nhưng cô em không qua mặt
được chị mày đâu. Đừng nằm mơ
giữa ban ngày.
Đình Thái bực dọc, anh quát:
-Thôi đi, các cô nói đủ chưa vậy? Mỗi
người nói một câu làm tôi nhức cả
đầu đây này. Ở đây là công ty, các
cô tôn trọng tôi với chứ. Ng` khác
họ nhìn vào, họ sẽ nghĩ thế nào khi
hai cô cãi vả, còn tôi đứng một bên.
Tôi là bù nhìn chắc hay là trọng tài?
Anh quay sang Lâm Uyên đang nhìn
lơ đãng chỗ khác:
-Còn cô, hôm nay về nghỉ ngơi đi,
ngày mai có việc quan trọng đấy.-
Anh nheo mắt cừơi- Nhớ đừng thức
khuya đến "bảy giờ sáng" mà đi lang
thang nữa nhé.
Lâm Uyên hiểu ý. Cô giả vờ lừ mắt:
-Chuyện của tôi, không cần ông
quan tâm. Ông nên quan tâm tới
chuyện quan trọng bây giờ kià. Sợ
chừng ông thức khuya hơn tôi đến
tám, chín giờ sáng mà chưa vào công
ty đấy.
Đình Thái lắc đầu, anh khoát tay:
-Cám ơn đã có lời nhắc nhở.
Cô quay đi sau khi đã chào Ngọc
Châu:
-Xin lỗi chị nhé, tôi phải về đây,
không thôi sẽ bị giám đốc rầy chết.
Đễ dịp khác tôi với chị sẽ có cuộc
"nói chuyện hợp gu" hơn. Chào.
Ngọc Châu nhìn theo ấm ức:
-Con nhỏ nói toàn câu xóc hông
người khác, không biết lễ độ chút
nào.
Cô quay sang Đình Thái, gắt gỏng:
-Anh mướn nó về làm cho công ty lúc
nào vậy? Trông nó nghênh ngang
thấy phát ghét.
Đình Thái ôn tồn:
-Bỏ qua đi em, chuyện hiểu lầm thôi
mà. Thế nào, em đến đây có việc gì?
Nói đi, anh hứa sẽ giúp hết mình.
Bước vào phòng, đưa tay bật máy
lạnh, cô ngã nhoài xuống ghế nệm
nằm.
-Vẫn làm ăn thuận lợi, nhưng buồn
quá, tìm anh đi chơi, không được
sao?
-Sao em biết anh rảnh mà đến rủ
anh đi chơi?
-Tất nhiên em có cách riêng của
mình.
Đình Thái ngồi xuống ghế, anh tránh
đối diện với cô:
-Sau này, nếu có đến nhớ điện thoại
hẹn trước với anh. Tư cách của em
lúc nãy sẽ gây cho người khác sự
hiểu lầm không đáng.
Ngọc Châu ngồi dậy, cô chồm về
phía anh dừơng như để lộ cả bộ
ngực căng tròn:
-Anh sợ người khác hiểu lầm hay là
con nhỏ hồi nãy hiểu lầm? Chủ với
tớ gì mà chui vào phòng chỉ có hai
người, ai biết chuyện động trời gì
xảy ra.
-Em không nên nói qúa đáng như
thế. Anh và Lâm Uyên không có gì
với nhau cả.
G''ac đầu lên chân anh, cô cười
duyên:
-Không có thì được rồi, em tửơng
anh si mê con nhỏ mới lớn ấy chứ.
Nói nghe nè, anh đưa em đi chơi đi.
Lấy tay nhấc đầu Ngọc Châu lên,
anh nhăn mặt:
-Em ngồi lại đàng hoàng xem nào.
Nhảy gọn vào lòng anh, cô câu cổ
anh, buông giọng lả lơi:
-Ủa, anh sợ lúc nào vậy? Em không
đáng làm bạn gái anh hay sao?
Gỡ hai tay cô ra khỏi cổ mình, Đình
Thái nhỏ giọng:
-Em đừng nghi lung tung thế, Ngọc
Châu à. Mọi chuyện nhất là chuyện
tình cảm, chúng ta không nên ép
buộc nhau. Anh chỉ xem em như là
một đứa em gái, ngoài ra không có gì
đặc biệt.
Ngọc Châu lắc đầu, cô quyết liệt:
-Không. Em không muốn làm em gái,
em muốn làm người yêu của anh cơ.
Cô chủ động hôn vào môi anh. Đình
Thái qua một giây bàng hoàng, anh
đẩy cô ra:
-Em làm gì thế, Ngọc Châu?
Ngọc Châu bật khóc, cô giãy nảy:
-Em muốn được yêu anh và muốn
được anh yêu.
Đình Thái giữ hai tay cô lại giọng
anh rắn rỏi mang đầy sức thuyết
phục:
-Anh đã nói với em là chuyện tình
cảm không thể ép buộc được. Em
bình tĩnh lại có được không? Em là
một cô gái đẹp, hiện giờ lại có địa vị
trong xã hội, em cần gì phải ép buộc
mình và người khác như thế? Nghe
lời anh, hãy tự hỏi kỹ lại con tim à
tìm đối tượng khác trẻ hơn anh, đẹp
hơn anh, giàu hơn anh à đặc biệt là
người đó yêu em, em hiểu chưa?
Tình yêu mang đến trong sự ép buộc
là không có kết quả tốt. Nó sẽ đem
lại cho chúng ta những nỗi ray rứt
và ân hận về sau.
Cô vẫn giữ yên ý của mình. Ngã vào
ngực anh, cô thổn thức:
-Em đã tự vấn lòng mình không biết
bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào nó
cũng tự nhủ là nó đã yêu anh, một
tình yêu mãnh liệt luôn hướng về
anh. Chẳng lẽ ngay một chút cảm
giác cũng không có khi anh ở bên
em hay sao?
Đẩy nhẹ cô ra, Đình Thái đứng lên.
Anh cho tay vào túi quần, khổ sở:
-Anh nói đến bao nhiêu lần em mới
chịu nghe đây? Cảm giác thì có đấy,
nhưng chỉ là một sự lo lắng, cảm
thông, yêu thương của một người
anh trai đối với em gái mà thôi.
-Em mặc kệ, miễn anh có cảm giác
bên em là được rồi. Dù đó là cảm
giác gì đi chăng nữa, dần dần nó sẽ
thay đổi theo thời gian, anh hiểu lời
em nói chứ?
Đình Thái lắc đầu, anh dựa hẳn vào
tường:
-Mọi chuyện đâu có như chúng ta
mong muốn là được. Nó phải trải
qua biết bao nhiêu sóng gió mới đạt
thành qủa, nhưng đôi khi có một
nguyên nhân nào dó, nguyện vọng sẽ
thay đổi, biết chừng đó em có còn
mù quáng nữa hay không? Hay là
phải đau khổ ân hận về những việc
mình đã làm mà không cần phải đắn
đo, suy nghĩ.
Đứng lên bước lại gần anh, Ngọc
Châu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng
cô tha thiết xuôi ngược về quá khứ:
-Em và anh cùng lớn bên nhau từ
nhỏ, có thể xem là một mái ấm gia
đình, mọi chuyện buồn vui đều kể
cho nhau nghe. Anh có nhớ không?
Khi chúng ta khoảng 15, 16 tuổi, em
bị một toán nam sinh trong lớp chọc
ghẹo và sàm sỡ, anh đã không sợ
bọn chúng. Bất chấp lời khuyên của
giáo viên, anh đánh nhau với chúng
nó một trận. Kể từ đó, trong mắt em,
anh không còn là một người anh
đúng nghĩa nữa, mà trở thành một
chàng hiệp sĩ để cho em nương tựa
suốt đời.
- Đúng. Tuy chúng ta lớn lên ở bên
nhau, nhưng không vì thế mà tình
yêu nảy nở. Tình cảm của anh xuất
phát chỉ vì lo lắng cho đứa em gái
mà anh xem là thân thiết nhất của
đời mình. Em hãy hiể cho anh, anh
không phải là có trái tim gỗ đá. Anh
là một con người cũng có trái tim
biết yêu thương, nhưng lý lẽ con tim
nó rất khắt khẹ Nó không cho phép
anh vượt qua giới hạn của một người
anh trai, em có hiểu rõ không?
Ngọc Châu bất cần, giọng cô the thé
không kèm phần cay độc:
-Em không cần biết gì hết, anh là
của em, vì em yêu anh. Nếu như có
cô gái nào muốn tranh đoạt với em,
em sẽ không tha thứ cho cô ta.
Đình Thái lắc đầu chào thuạ Thấy
không khí hơi căng thẳng, anh khoát
tay giọng anh trở lại với thường
ngày, ấm áp và sâu lắng:
-Chúng ta không nên nói về chuyện
này nữa. Lâu lắm anh em ta mới gặp
nhau đừng nên gây gổ, mất vui.
Ngọc Châu cũng hoà theo, cô gật
đầu:
-OK. Vậy thì chúng ta đi vũ trường đi
anh.
Hơi do dự một chút, nhưng rồi anh
cũng gật đầu:
- Được rồi, nhưng phải về trước bảy
giờ vì anh phải đến gặp một số giám
đốc lớn trên thương trường.
Cô nũng nịu vòi vĩnh:
-Vậy anh cho em đi theo với, để em
có điều kiện quen và học hỏi.
-Không được. Đây là chuyện quan
trọng của công ty, em không đi theo
được.
Ngọc Châu giận dỗi, cô giậm chân
xuống nền nhà:
-Anh sợ em quấy rối anh chứ gì, hay
là sợ em làm mất mặt anh?
- Đình Thái nhỏ nhẹ:
-Em đừng nghĩ sai lệch như vậy. Hay
là thế này, để có cơ hội lần sau anh
sẽ dẫn em đi, có chịu không?
Ngọc Châu tương ngay nét mặt, cô
vỗ tay:
-Anh hứa đây nhé.
-Ừm.
Cả hai song song bước ra cửa. Cô
cặp tay anh, Đình Thái nhăn mặt:
-Em đàng hoành lại một chút, có
được không?
Ngọc Châu chống chế:
-Không lẽ em gái không được cặp tay
anh trai hay sao? Anh dị ứng với em
à?
Đình Thái lắc đầu, anh mỉm cười.
Anh đâu biết rằng, tuy nói thế,
nhưng trong đầu của cô lại nghĩ
khác. Cô muốn mọi người nhìn thấy
và trầm trồ hay thầm thì gì đấy.
Miễn họ nhìn thấy và hiểu theo ý
của cô là được.
Khoanh tay đi qua, đi lại tỏ vẻ chờ
đợi đã rất lâu, Lâm Uyên bực tức:
- Đã hẹn đúng giờ mà bây giờ đã
bảy giờ 15. Biết thế nào cũng bị ả
"hồ ly" đó hốt hồn mà. Hừ! Để xem
một lát ăn nói với tôi ra sao.
Dường như đã mỏi chân, cô ngồi
xuống hành lang vòng tròn của bốn
cây, miệng vẫn không ngớt trách móc
Đình Thái.
Không hiểu tại sao từ lúc làm bạn
với anh, cô cảm thấy mình như vui
vẻ hẳn ra.
Bao nhiêu chuyện vui buồn, khó
khăn trong cuộc sống, cô đều kể cho
anh nghe. Anh đã giúp cô rất nhiều.
Khi là những lời khuyên, những lời
động viên. Khi thì giúp cô cười, khi
thì giúp cô làm những việc nhỏ nhặt
liên quan đến công ty.
Từ lâu, cô đã xem anh như là một
chỗ dựa vững chắc về tinh thần cho
cộ Vì thế cô không hề sợ suy sụp (về
tinh thần). Lúc nào, cô cũng tin
tưởng có anh luông bên cạnh. Mặc
những lời bàn ra tán vào của các
nhân viên khác, cô vẫn giữ tình bạn
trong sáng, thật thà với anh. Cô
luôn tin tưởng vào bản thân của
mình và tin tưởng vào Đình Thái vì
anh là một người có tấm lòng vị tha,
nhân hậu, biết yêu thương mọi
người. Điển hình là anh đã nhận
ngoại Năm làm ngoại nuôi và chu
cấp cho ngoại hàng tháng, lo lắng
cho ngoại không thiếu một thứ gì.
Cô mỉm cười một mình khi nhớ đến
lần đầu tiên gặp anh. Trông anh
thật bình dị, không một chút màu
mè. Gương mặt anh lúc đó câng
câng, ngổ ngáo làm sao.
Cô lại dần dần nhớ đến những lần
tranh cãi quyết liệt với anh. Những
lúc đó, cô tỏ ra rất là bản lĩnh, song
vẫn không đấu lại anh, vì mồm mép
của anh dữ quá.
Cô bật cười thành tiếng. Anh không
dữ sao được khi đã lăn lộn ngoài đời
mười mấy năm trời.
Bây giờ, tất cả đã lùi vào trong ký
ức. Nó là những kỷ niệm vui, thú vị,
giúp cô không cảm thấy buồn khi ở
nhà một mình hoặc lúc đi vào giấc
ngủ.
Một cái vỗ tay nhẹ nhàng lên vai đủ
để làm Lâm Uyên thoát khỏi dòng
suy nghĩ. Cô liếc anh, hờn mát:
-Xem đồng hồ coi, đã mấy giờ rồi?
Đáng lẽ tôi tính về đấy.
Đình Thái bật cười vì nét giận dỗi
trẻ con của cộ Trông anh thật trẻ
trung trong quần Jean, áo thun cổ
tròn.
-Cho anh xin lỗi đi mà. Vì anh phải
tắm rửa, thay đồ nên hơi lâu. Em
thấy không? Bụng anh trống không,
bây giờ nó kêu tò te nè.
Cô bật cười vì cách nói dí dỏm của
anh.
-Tha cho anh đó. Nào, Bây giờ chúng
ta đi đâu?
Đình Thái ra vẻ bí mật. Anh đề máy
chiếc xe Future mới cáu cạnh:
-Nào, lên xe đi, em sẽ biết ngay mà.
Chiếc xe lăn bánh chạy bon bon trên
đường. Anh nghiêng người ra phía
sau, hỏi lớn:
-Chúng ta ghé mua gì ăn rồi hẵng
đến đó nhé.
Lâm Uyên gật nhanh, vì cô cũng thấy
đói rồi.
Từ trong siêu thị bước ra, Đình Thái
nhìn quanh. Anh hét lớn khi thấy cô
đang điều khiển xe:
-Này, em có biết chạy không đấy?
Quay lại đây, nhanh lên!
Thắng xe lại trước mặt anh, cô lí lắc:
-Muốn biết tay nghề của em, phải
không? Thế thì mời anh lên xe.
Đình Thái trợn mắt:
-Anh không có giỡn với em đâu.
Cô tự tin:
-Thì em cũng đâu có nói chơi. Anh
hãy chỉ đường, em sẽ làm tài xế cho.
Miễn cưỡng chiều ý cô, anh ngồi lên
phía sau yên xe:
-Ba tháng hai thẳng tiến.
Chiếc xe vọt đi, Đình Thái chới với.
Anh hét lớn làm mọi người phải
nhìn:
-Anh còn muốn sống nha Uyên.
Đừng đem tính mạng anh đánh đổi
với tử thần.
Cô bật cười giòn. Chiếc xe vẫn vọt
bon bon trên đường với tốc độ không
hề giảm.
Theo chỉ dẫn của Đình Thái, cô cho
xe từ từ dừng lại trước một ngôi nhà
nhỏ xinh xắn, phía trước sân để
toàn là những chậu hoa kiểng đắt
tiền.
Chống chân xuống mặt đường, cô
hỏi:
- Đây là nhà riêng của anh hả?
Đình Thái không trả lời, anh tra chià
khoá vào ổ khoá, mở cánh cửa rộng
ra:
-Nào, Dẩn xe vào.
Giẫm chân trên lớp sỏi, tiếng rào
rạo vang lên nghe rất vui tai. Cô
cười nhìn anh:
-Anh biết chọn quá nhỉ. Khung cảnh
ở đây thật tuyệt vời, thích hợp cho
những kẻ đang yêu.
Vô tình, cô lại gợi lên trong lòng anh
những cảm xúc lâng lâng khó tả.
Anh khẽ liếc nhìn cô rồi thở dài
ngao ngán. Cô đang vô tư cười, nét
ngây thơ hiện rõ, biết chăng lòng
anh đang thổn thức.
Cố dằn cảm xúc, anh đưa tay mở
khoá. Cánh cửa bật mở và ánh điện
sáng choang được bật lên.
Lu ló đầu vào, cô trầm trồ:
-Chu choa ơi! Anh đúng là phí tiền,
phí bạc. Tạo một cơ ngơi như thế
này mà chỉ một mình ở ư ? Thật
uổng phí.
Đặc hai bịch nylon lên bàn, anh
nhướng mắt:
-Thế em bảo anh ở với ai? Hay là...
Anh kịp nín bặt đi, bỏ lửng câu nói.
Lâm Uyên vẫn không để ý, cô nhìn
quanh đánh giá tiếp:
-Sao anh trang bị nhiều dàn âm
thanh, đầu VCD thế này? Định sang
điã lậu bán, phải không?
Đình Thái trợn mắt, anh lớn tiếng:
-Trời ạ, cô muốn giết tôi hay sao?
Cái miệng gì mà lớn quá, người ta
tưởng thật đi báo công an là tôi
chết.
Cô cong môi đanh đá:
-Xí, cây ngay không sợ chết đứng.
Không chừng anh có tịch rục rịch thì
sao?
Anh đang làm mặt ngầu cũng phải
bật cười vì tính trẻ con của Lâm
Uyên. Ngồi xuống bàn, anh mở bịch
nylon ra, hỏi lớn:
-Này, giờ có ăn không hay là ở đó
đoán già đóan non?
Ngồi nhanh xuống ghế cạnh anh, cô
táo tợn giật lấy muỗng anh đang
cầm trên tay và "đặt biệt" là đã đưa
vào miệng.
-Ngu gì không ăn? nhưng mà một
lát, anh phải cho em điều tra ra
"chân tướng sự thật," em mới chịu.
Đình Thái lắc đầu chào thua, anh
giở hộp cơm còn lại ra "nhâm nhi".
Chợt, cô đưa tay chỉ ra cửa:
-Hình như có ai tìm anh kìa.
Anh vẫn ngây ngô nhìn theo tay chỉ
của cô, đâu biết rằng anh đã lọt vào
bẫy . Đến khi ngấm ngầm hiểu ra
chân tướng sự việc, anh quay nhanh
lại thì hỡi ôi... Miếng thịt gà rán
ngon lành trong hợp cơm của anh
đã không cánh mà baỵ Chuyển tia
"cực tím" sang Lâm Uyên thì thấy cô
cầm miếng thịt gà nhai ngon lành.
Anh chồm qua, đưa tay giật nó lại:
-Này, Của anh cơ mà.
Tiếc hùi hụi miếng thịt gà béo bở
chưa ăn được phân nửa, Lâm Uyên
đỏng đảnh:
-Ai nói của anh, của em đang ăn,
anh giật thì có.
Thoáng thấy ý đồ của cô định giành
lại miếng thịt, Đình Thái đứng lên.
Anh chạy sang góc bàn bên kia cho
chắc ăn. Chỉ một loáng sau, miếng
thịt đùi gà chỉ còn một khúc xương,
anh mới chịu trở lại chỗ ngồi.
Lâm Uyên giận dỗi, cô quay mặt:
- Đàn ông con trai gì không biết lịch
sự gì cả, lại thêm t'anh tham ăn. Bởi
vậy, con gái không thèm để ý đến.
Đình Thái quẹt miệng, lẩm bẩm:
-Tính đến nay, anh đã bước qua năm
cuộc tình rồi, ai nói với em là anh
không có con gái theo?
Lâm Uyên gật gù tỏ vẻ đồng tình, cô
giơ tay:
-À, đúng rồi . Cái cô Ngọc Châu gì
đó đeo anh như sam chứ gì ? Hà
hà .. Xem ra anh may mắn nhất trên
đời rồi.
Nghe nói đến Ngọc Châu, Đình Thái
sầm mặt . Anh lẩm bẩm trong
miệng:
-Em làm ơn đừng nói đến cô ấy, có
được hay không?
Cô vẫn vô tư:
-Em nghe cô ấy nói, cả hai người
sống bên nhau từ nhỏ nên có tình
cảm rất sâu đậm cơ mà.
Anh lắc đầu, giọng trầm ấm, nhưng
xa vời:
-Tuy anh và cô ấy cùng sống và lớn
lên bên nhau, nhưng anh chỉ quan
tâm chăm sóc cô ấy với tình cảm của
một người anh trai không hơn không
kém, nhưng cô ấy lại... Sự hiểu lầm
đó đã in sâu vào tim cô ấy . Anh đã
nhiều lần giải thích và tìm cách
trách mặt, xem ra tất cả đều không
có kết quả.
-Kiếm một người con gái yêu mình
say đắm như thế không phải dể, tại
sao anh không đáp lại tình cảm của
cô ấy ? Anh hãy xét kỹ lại xem.
Anh nhìn cô, mắt anh như có lửa:
- Đâu phải tình yêu nào cũng đem
lại hạnh phúc cho con người. Tình
yêu đắm say, đẹp đẽ là phải xuất
phát từ hai trái tim của hai người.
Ở đây, anh không có một cảm giác
nào với Ngọc Châu cả. Tình yêu
gượng ép là con dao hai lưỡi, nó sẽ
hại chết người khi người ta phát
hiện ra nó.
-Trái tim anh băng giá rồi, bởi thế
không muốn yêu ai cả. Mau đi hâm
nóng đi, nều không trở thành trai
góa mất.
Anh nhìn cô đắm đuối, môi tràn
ngập lời yêu thương:
-Anh đang tìm người để làm nóng nó
lại đây. Hay là em giúp anh nha?
Lâm Uyên liếc xeó, cô chống tay dưới
cằm:
-Anh hả? Xem cũng được đó, nhưng
đáng tiếc là em đã có người trong
mộng.
Đình Thái nghe nóng ran ở trái tai,
anh lừng khừng:
-Có phải cái anh chàng đeo kính
trông trí thức hôm đó, phải không?
Cô gật đầu, mắt mơ màng trong
hạnh phúc:
-Ừm, đúng rồi.. Anh ấy thật tuyệt
vời. Đúng là một mẫu người lý
tưởng.
Phát nhẹ vào vai anh, cô đỏ mặt:
-Cái anh này, anh ấy và em chỉ mới
gặp có hai lần, làm sao mà yêu nhau
liền được. Cần phải có thời gian tìm
hiểu chứ.
Đình Thái xa xăm:
-Con trai lịch sự bây giờ em phải
cẩn thận đó. Nhìn vẻ hào hoa bề
ngoài dễ tạo cho con gái sự si mê,
nhưng ai biết thật ra có thật lòng
hay không.
-Anh lo quá làm gì? Anh Vũ Phong
không phải là hạng người ấy đâu.
Tiếng "anh Vũ Phong" ngọt ngào và
những lời cô biện hộ làm cho Đình
Thái đau nhói. Anh nhìn cô... Thật
ra cô gần anh trong gang tấc, nhưng
xa thật là xa, không bao giờ anh với
đến được.
Chẳng để ý đến thái độ của Đình
Thái, cô keó tay anh:
-Nào! Bây giờ mau cho em biết bí
mật về "ngôi nhà cổ" này đi.
Anh phải suýt bật cười vì lời trẻ con
thám tử của cô . Anh thản nhiên:
-Có gì là bí mật. Đây là ngôi nhà anh
thuê của người bà con dùng làm chỗ
nghỉ ngơi và giải trí cho mình khi
mệt mỏi và căng thẳng. Em là người
được khám phá đầu tiên đấy.
Lâm Uyên đột nhiên muốn biết rõ sự
thật, cô mím môi:
-Có phải thế không? Hay là anh chỉ
cách cho em làm thế nào để giải trí
đi.
Anh gật đầu, chìa phone nghe cho
cô:
-Này, đứng yên nhạ Anh vào trong
phòng kính rồi em sẽ biết.
Cô đưa mắt nhìn theo anh và quan
sát căn phòng kính. Bên trong có
một dàn âm thanh và máy móc rất
hiện đại. Và điêu làm cô chú ý nhất
là bên trong có một micro đứng như
của một ca sĩ.
Đình Thái đưa một điã vào máy. Anh
ấn nút Play và...
Tiếng hát của một nam ca sĩ vang
lên trong tai cộ Giọng ca của anh
thật trầm ấm và da diết đến não
lòng. Cô lúc lắc nhẹ đầu dập dìu
theo ý nhạc:
"Mùa xuân vừa đến, hoa về trên
những bàn tay,
và em vừa đến, thay màu áo mời vì
ai...
... Tình yêu vừa đến, êm đềm sau
đêm bão giông,
Giữa muôn trùng lãng quên...
Nơi cuối đường có em... riêng chờ
đợi anh... "
Bài hát đã kết thúc, nhưng cô vẫn
còn đang thả hồn theo tiếng nhạc,
và tiếng nhạc lại được bật lên trở
lại.
-Cũng bài hát ấy à?
Cô lẩm bẩm và đưa mắt nhìn về phía
Đình Thái đứng lúc nãy. Ủa, anh đã
biến mất rồi. Cô đưa mắt nhìn
quanh và phát hiện anh. Anh đang
đứng nơi micro vẫy tay:
"Mùa xuân vừa đến, hoa về trên
những bàn tay.
Và em vừa đến, thay màu áo mới vì
ai... "
Tiếng hát đó của anh hả trời? Cô
đứng lặng nhìn anh. Trời ạ! Hôm
nay cô mới phát hiện ra anh có biệt
tài ca hay đến thế này. Tiếng hát
của anh dìu dặt lướt nhẹ êm đềm lả
lướt trên nốt nhạc. Anh không thua
gì ca sĩ thể hiện bài hát ấy.
Cô đang còn bỡ ngỡ thì anh đã đứng
bên cạnh thì thầm:
-Thế nào? Có mất đi chút trí nhớ nào
chưa, sao đứng ngẩn ngơ thế?
Gỡ phone trên tai ra, cô lắp bắp:
-Anh Thái ca hay quá, sao anh không
đi dự thi tiếng hát Truyền hình hay
đăng ký tham gia giọng ca hay hàng
tuần trên đài Tiếng nói Nhân dân
thành phố Hồ Chí Minh? Đảm bảo
anh sẽ đậu giải nhất cho coi.
Đình Thái bật cười anh bỏ nhỏ:
-Nếu anh lỡ nổi tiếng, các cô mê anh
như điếu đổ thì làm sao anh sống
nổi.
-Xí, biết anh nổ như thế thì em
không khen làm gì cho mệt. Nè, anh
hát như thế thì để cho ai nghe thế?
Nhìn đôi mắt cô tư ngây ngô của cô,
anh muốn nói: chỉ để một mình cô
nghe thôi, nhưng anh rất sợ nên đổi
pha nhanh chóng:
-Anh đang tìm người thích hợp để
nghe anh hát đấy. Hay là...
Cô giơ thẳng tay:
-Em đăng ký trước tiên, anh có cho
phép hay không?
Đình Thái vui mừng ra mặt:
-Ồ, thế thì còn gì bằng, anh sẽ dành
cho em sự đón tiếp ưu ái nhất.
Lâm Uyên lúng liếng đôi mắt:
-Hạ Mai mốt đây nếu buồn, chán đời
là có chỗ để ở, và giải khuây rồi,
thích qúa!
Anh cũng hoà chung niềm vui với
cô . Lòng anh đang dâng lên những
ngọn sóng nhấp nhô muốn vỗ bờ,
nhưng sợ bờ sẽ xua sóng đi xạ. xa
mãi.
Chợt điện thoại reo vang, Lâm Uyên
đưa tay vào túi:
-Í trời, giờ này ai gọi vậy tả Mất lịch
sự qúa, người ta đang vui vẻ hà.
Tuy thế cô vẫn áp máy vào tai:
-Alộ.
-...
Bất chợt giọng cô nhỏ nhẹ, dễ
thương trở lại:
-Vâng, em đang ở nhà một người
bạn.
-...
-Ngay bây giờ à?
-...
-Sao, nhà hàng Phong lan?
-...
-vâng, được ạ . Em sẽ đến ngay.
Tắt máy, cô long lanh đôi mắt nhìn
anh:
-Anh Thái, anh chở em đến nhà
hành Phong Lan nhé.
-Giọng anh buồn buồn:
-Lại có hẹn với anh chàng đó à?
-Vâng. Anh ấy vừa gọi điện đến.
-Hạnh phúc nhỉ!
Bất chợt, anh buông ra một câu mà
chính anh không muốn nói.
-Sao, anh không rảnh hả?
-Thôi, đi cô nương . Ở đó trễ giờ
hẹn, cô cằn nhằn tôi nữa.
Anh khoác áo lên vai . Với tay lấy
chià khoá trên bàn, anh bỏ nhỏ:
-Nhưng ngày mai phải đi làm đúng
giờ đó.
-Ok
Đdi nào.
Cả hai song song bước ra cửa. Trong
khi chờ anh bấm khoá rào, cô leo lên
xe chờ đợi. Đình Thái bước ra, anh
đề máy:
-Này, nhớ không được đi khuya đấy
nhé.
-vâng, biết rồi mà.
Chiếc xe lao vụt đi, mỗi người mang
một tâm trạng khác nhau...
Chiếc xe vừa dừng lại, Lâm Uyên đã
nhảy xuống đường. Cô khoát tay:
-Nhiệm vụ anh đã xong, anh có thể
về.
Đình Thái do dự, anh chỉ tay về phiá
cửa:
-Ng` ta đang đợi kià, nhanh lên.
Vũ Phong bước xuống bậc thềm cuối
cùng, anh mỉm cười thân thiện với
Đình Thái, rồi quan sang Lâm Uyên
nhẹ nhàng:
-Chúng ta vào trong nhé.
-Vâng.
Nhìn hai người song song sánh
bước, Đình Thái nghe lòng quặn
đau. Anh biết rằng cont im mình
đang giãy giụa, nhưng biết làm sao
đây.
Lặng lẽ nhìn lần nữa, khi bóng hai
người đã khuất nơi hành lang bóng
loáng, anh cho xe chạy đi. Từng cơn
gió đêm thổi hất vào mặt, anh tự
dặn lòng; có lẽ phải cố quên.
-Bốp!
một cái tát tai nảy lửa vừa giáng vào
mặt của Băng Thanh . Cô ôm mặt
cắn răng chịu đau, nước mắt tuôn
dài trên hai gò má mịn.
Hình như chưa hả được cơn giận,
ông Lâm giơ tay lên một lần nữa. cô
nhắm mắt chờ đợi sự phẩn nộ của
cha, nhưng chỉ có sự im lặng trở lại.
Cô từ từ mở mắt và thấy mẹ đang
níu lấy cánh tay cha, khóc ngất.
-Ông muốn giết chết nó hay sao vậy?
Chuyện gì thì từ từ nói, sao ông lại
xử sự như một người cha ghẻ độc ác
thế?
Ông Lâm trợn tròn mắt, cánh tay ông
từ từ hạ xuống. Thật ra ông đâu có
muốn chuyện này xảy ra, nhưng ông
kềm không được cơn giận. Danh giá
của gia đình ông từ xưa đến nay đã
bị cô con gái lớn làm sụp đổ. Ông
không tin vào tai của mình khi nghe
cô con gái thú nhận tất cả mọi việc.
Từ nhỏ đến lớn, ông không hề biết
nổi giận và đánh một ai, huống chi
đây lại là con gái của ông . Ông rất
thương con, luôn chiều ý và tìm cách
giúp hết mình khi con có việc.
Nhưng hôm nay, ông lại nổi giận
thật sự, giận đến run cả người. Ông
muốn đạp tung, phá tan tất cả...
Một chuyện động trời mà con gái
ông vừa thốt ra thú nhận.
Nhìn con qùy mọp dưới chân ông,
khuôn mặt một bên còn in năm ngón
tay đỏ gốc, nước mắt tuôn giọt ngắn
giọt dài, ông thương lắm, nỗi giận
hờn như dịu hẳn xuống. Ông từ từ
thả người xuống ghế, mắt nhìn mông
lung.
Bà Tuyết Ngọc đỡ Băng Thanh đứng
dậy. Đưa tay sờ vào vết thương đã
sưng húp của cô, bà tấm tức:
-Ông nặng tay với con qúa rồi đó.
Vết thương của nó sưng lên rồi đây
này.
Băng Thanh nắm tay mẹ:
-Không, tội của con đáng bị đánh
lắm. Xin mẹ đừng can ngăn cha, để
cha dạy con cho đúng.
Bà Ngọc nạt ngang:
-Gì thì gì chớ, chuyện có gút mắt gì
đâu, có thể giải quyết êm đẹp mà.
Đánh con như vậy, có phải là cho hả
giận ông không?
Bà tiếp, giọng cao cao:
-Từ lúc chung sống đến nay, tôi mới
thấy ông hung dữ lần này đấy.
Ông Lâm lớn tiếng:
-Bà im đi! Nó làm nhơ nhuốc danh
tiếng, danh dự của cả nhà này rồi,
bà còn bênh nó.
-Có qúa như lời ông nói hay không?
Con gái tôi rất ngoan kia mà.
-Thì ra bà Tuyết Ngọc mới đi chợ về
nên không nghe được câu chuyện
mà Băng Thanh vừa kể cho cha
nghe . Bà chỉ biết đau lòng nhìn
thấy con bị đánh mà can ngăn thôi:
-Hừ! Ngoan lắm. Ngoan đến nổi mà
thất thân với người ta.
Bà Ngọc nghe tá hoả. Quay sang
con, bà lạc giọng thật sự:
-Có đúng như thế không, hả con ?
Băng Thanh nhè nhẹ gật đầu. Cô
nhìn mẹ van lơn:
-Con với anh Bảo yêu nhau rất thật
lòng. Khi gần nhau chúng con cảm
thấy rất hạnh phúc. Vả lại, anh ấy
hứa sẽ cưới con.
Ông Lâm xen vào, giọng gay gắt:
-Chuyện tình cảm trai gái bây giờ
không như hồi xưa, thay đổi nhau
như thay đổi quần áo. Ai mà tin lời
ngon tiếng ngọt chỉ có chuốc họa
vào thân.
Bà Ngọc nhìn con xót xa thương
cảm. Tuy bà giận, nhưng bà cũng
thương, vì tình yêu đầu đời đối với
người con gái nào cũng đánh một
dấu ấn trong cuộc đời tùy theo sự
may rủi mà thôi . Bà vuốt tóc con,
giọng nhẹ nhàng trách:
-Sao conlại nhẹ dạ đến thế, con
gái ? Biết anh ta có thật lòng với con
hay không ? Mà hai đứa quen nhau
từ lúc nào sao cha mẹ không hề hay
biết?
Giọng Băng Thanh nhẹ tênh:
-Chúng con quen và yêu nhau từ lúc
con đưa em Uyên về quê để ôn thi .
Anh ấy là một sĩ quan quân đội.
Ông Lâm cau mày:
-Hừ! Là một sĩ quan mang nặng
quân pháp kỷ cương, luật lệ mà lại
đi làm một chuyện xấu hổ đến thế,
thật là tồi. Tôi phải tìm gặp cấp trên
của nó.
Băng Thanh qùy xuống, ôm lấy tay
cha:
-Con xin cha, cha đừng làm như thế.
Anh ấy là một người con trai tốt, vì
quá yêu con cho nên anh ấy mới
vượt qua rào chắn của lễ giáo. Khi
nhận ra sự việc lỗi lầm, anh ấy đã
xin lỗi con với tất cả lòng thành
khẩn. An?h hứa sẽ yêu thương và có
trách nhiệm với con.
Bà Ngọc nhìn chồng, giọng bà cũng
van vỉ không kém:
-Ông hãy nghĩ lại xem . Chuyên đã
xảy ra rồi còn giận làm gì. Vả lại, nó
thương con Thanh, biết đâu nó sẽ
đến đây trong nay mai để tạ lỗi và
hỏi cưới con Thanh.
Ông Lâm nghe lòng nguội lại, nhưng
vẫn cố cầm cương:
-Hà, bà nằm mơ giữa ban ngày thì
phải.
-Tôi không nằm mơ nhưng, tôi tin
vào lời nói của con gái tôi . Từ trước
đến giờ, nó chưa hề nói dối.
Vừa lúc ấy, Lâm Uyên bước vào nhà,
giọng cô vang cả căn phòng.
-Ối chà, hôm nay thật là đông đủ,
hình nhứ có tiệc thì phải.
Cô chựng lại nơi ngưỡng cửa khi bắt
gặp ánh mắt răn đe của cha . Đưa
đôi mắt bồ câu nhìn xung quanh, cô
phát hiện ra ngôi nhà đang tràn đầy
mùi "ám khí". Chị Hai đang qùy dưới
chân cha, nước mắt chảy dài. Còn
mẹ thì đứng kế bên, đôi mắt buồn
buồn không màng nhìn cô.
Chưa hiểu thì cần phải biết chứ .
Nghĩ thế, cô bước lại gần mẹ, hỏi.
-Mè, nhà xảy ra chuyện gì thì phải ?
Bà Ngọc thở dài:
-Chuyện của chị Hai con đó.
Kéo chị đứng lên, Lâm Uyên cáu gắt:
-Chị ấy đi có vài ngày thôi mà, cha
mẹ có cần phải xử tội chị ấy nặng
đến mức này không?
Cô nhìn vào má của chị, kêu lên:
-Ôi trời ơi! Gò má sưng húp rồi đây
này.
Dấu năm ngón tay để lại trên mặt
của Băng Thanh còn rất đậm, điều
ấy đủ để cho Lâm Uyên đóan ra
chuyện rất quan trọng và rất là
phiền phức.
Quay nhìn cha đang ngồi hậm hực,
cô lí nhí vì thấy ông có sắc giận:
-Cha ơi, chuyện gì mà cha lại đánh
chị Hai thế?
Ông lắc đầu ngán ngẩm:
-Con cứ hỏi chị con rồi biết.
Lu chưa kịp nói gì thì ngoài cổng có
tiếng xe, và tiếp theo là một tối
người ăn mặc rất lịch sự bước xuống.
Trong nhóm người ấy, Lâm Uyên
nhận ra một người có nét rất quen .
Cô cố moi lục trí nhớ của mình xem
đã gặp người ấy ở đâu, nhưng nghĩ
hoài không ra.
Đang xớ rớ đứng đỡ chị, cô đã nghe
bà Ngọc nhắc khẽ:
-Con ra xem coi ai vừa đến nhà đó.
Lẽo đeõ đi ra cửa, Lâm Uyên tròn
mắt nhìn người thanh niên trong bộ
veston màu đen lịch lãm, khi anh ta
gọi tên cô rất thân mật.
-Anh biết tên tôi ?
Cô ngơ ngách đến nỗi anh ta phải
bật cười:
-Em không nhận ra anh sao ? Anh là
Quốc Bảo đây.
Dụi mắt, Lâm Uyên đỏ bừng cả mặt .
Ối dà, cô thật là đãng trí, nhưng
trông anh khác hẳn lúc trước chứ
bộ. Nét hào hoa và phong độ của
anh bộc lộ rõ nét . Mái tóc được hớt
rất đẹp và gọn gàng. Bộ vest anh
khoác lên gn` càng tô thêm vẻ
chững chạc và rắn rỏi, cộng thêm
trên môi luôn nở nụ cười, trông anh
như một diễn viên.
Mở rộng cửa, cô bỏ nhỏ:
-Anh tìm đến đây có việc gì hay
không?
Quốc Bảo tròn mắt:
-Em biết rồi còn hỏi, bộ tính làm khó
anh à ?
Một người phụ nữ trạc tuổi mẹ cô
bước đến hỏi, vẻ mặt thoáng chau
lại:
-Có chuyện gì mà lâu quá vậy con ?
Lộn địa chỉ, phải không ?
-Không ạ, thưa mẹ, đây đúng là nhà
của Băng Thanh và đây là em của cô
ấy, Lâm Uyên.
Lâm Uyên theo phản xạ gật đầu
chào, rồi tự nhiên keó tay Quốc Bảo
ra xa:
-Ủa, có phải anh dẫn cha mẹ anh
đến đây để hỏi cưới chị em không?
-Ừm, đúng rồi . Chị em không nói
cho em biết sao?
Lâm Uyên nhăn mặt. Cô đã hiểu ra
sự việc tại sao chị cô bị cha đánh .
Tại sao không khí trong nhà "ẩm
mốc" đến như vậy.
Nhìn một lượt, mọi người đều đang
trong trang phục rất đẹp và tươi vui,
cô thấy ngại làm sao ấy. Vì theo cô
nghĩ, cha phản đối chuyện này nên
mới giận dữ như vậy.
Thấy cô do dự, lầm lì không nói,
Quốc Bảo sốt ruột, anh hỏi:
-Sao thế, em không cho anh vào nhà
sao ? Có chuyện gì xảy ra, phải
không ? Em nói cho anh nghe đi .
Băng Thanh ra sao rồi?
-Em .. cha .. Ơ ..
Nhìn sắc mặt lúng túng và tái tái
của cô, Quốc Bảo đóan ra sự việc
không hay . Anh nhanh chân chạy
vào nhà trong, lòng phập phòng lo
sợ.
Bước vào phòng khách với gương mặt
lo lắng, anh chạm ngay tia nhìn gắt
gao của ông Lâm đang ngồi đối
diện.
-Cậu là ai?
Quốc Bảo lễ phép khoanh tay cúi
đầu dạ nhỏ:
Đạ, con xin chào hai bác . Tên con
là Quốc Bảo.
Anh đưa mắt nhìn cô gái đang qùy
dưới chân của ông Lâm và đúng lúc,
cô gái ấy cũng ngẩng lên . Hai ánh
mắt chạm nhau tràn ngập yêu
thương . Nước mắt lăn dài trên má,
Băng Thanh nghẹn ngào gọi tên
anh . Không còn giữ phép tắc được
nữa, anh bước nhanh lại nơi cô ngồi,
nâng cô đứng dậy và ôm cô vào
lòng , vỗ về:
-Nín đi em, anh đã đến đây rồi . Tội
cho em qúa, phải khổ sở vì anh.
Anh đưa tay lau ngấnlệ cho người
yêu và phát hiện ra vết thương trên
má . Anh chỉ cần một giây để hiểu
ra sự việc. Anh nghe tim mình đau
nhói . Tại sao anh lại gây ra sự việc
để người yêu của anh lãnh hậu quả
thế này ?
Anh qùy xuống dưới chân của ông
Lâm, gục đầu thành khẩn:
-Thưa bác, con biết là con có lỗi và
lỗi rất lớn trong chuyện này, vì con
mà em Thanh phải chịu đòn đau
như vậy. Xin bác hãy tha lỗi cho em
Thanh. Con đồng ý nhận lấy sự
trừng phạt của bác, chỉ mong bác
hiểu và thông cảm cho chúng con .
Chúng con thật lòng yêu nhau và
đến với nhau bằng con tim . Xin bác
hãy tha lỗi và bỏ qua mọi chuyện.
COn sẽ cưới em Thanh để được
chăm sóc và yêu thương . Con hứa
sẽ đem đến hạnh phúc cho em
Thanh, đến cuối cuộc đời.
Ông Lâm chiếu ánh mắt đã dịu hẳn
một nửa sự gắt gao vào Quốc Bảo,
giọng ông nhẹ hẳn đi:
-Tôi nghe con tôi nói về cậu rồi,
nhưng tôi thật không ngờ cậu dám
vượt qua lễ giáo như vậy, trong khi
cậu lại là một sĩ quan mang trong
mình tính kỷ luật của quân đội.
Trang Tiếp >>>