Old school Swatch Watches
index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Đọc Chương 09 >>>
Cu-ngo-la-tinh-yeu-chuong-1 10Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 8
Kỳ: ... 7 [8] 9 10 ...
-Thưa bác, con biết rằng con có
lỗi, nhưng chúng con yêu nhau và
đến với nhau như một nữa của
mình.
Thời gian ở bên nhau, chúng con
luôn cảm thấy hạnh phúc. Thưa bác,
sự dân hiến đó không phải là sự dại
khờ của tuổi trẻ, sự nông nổi của
lứa tuổi đang yêu mà nó mang đúng
nghĩa sự ân ái mặc mồng của tình
chồng, nghĩa vợ. Nếu xa nhau, chúng
con sẽ không sống nổi. Con xin bác
hãy thấu hiểu và hoà hợp cho chúng
con được toại nguyện.
Bà Ngọc xúc động xen vào:
-Ông xem chúng nó thương nhau
như vậy, ông nỡ lòng nào chia cắt
chúng nó hay sao ?
Băng Thanh cũng qùy xuống ôm
cánh tay cha, sụt sùi trong nước
mắt:
-Cha, cha không thương con sao
cha ?
Ông đưa tay vuốt tóc cô, giọng đã trở
về với bản chất thường ngày:
-Làm sao cha không thương con
chứ ? Mong cho con có một người
chồng tốt, biết yêu thương lo lắng
cho con là cha vui rồi.
Quốc Bảo và Băng Thanh vui mừng,
dập đầu tạ Ơn trong nước mắt:
-Hai con cảm ơn cha.
Lâm Uyên bước vào, đưa tay quẹt
nước mắt.
-Ôi, thật là mộg giấc mộng đẹp giữa
ban ngày . Rôt cuộc rồi mùa xuân
cũng quay về chốn cũ.
Quốc Bảo dìu người yêu đứng lên,
thưa lớn:
-Con xin phép mời cha mẹ con vào,
được không ạ ?
Ông Lâm bật dậy nhanh:
-Ôi chà, để anh chị Ở ngoài ấy nãy
giờ đấy à ? Thật là thất lễ quá.
Bà Ngọc mau mắn hơn chồng, bà
bước nhanh ra ngoài cửa:
-Mời anh chị vào nhà . Thật là có lỗi
đã để anh chị phải đợi lâu.
Bà Thụy Linh mỉm cười thân thiện:
-Không sao đâu chị. Chúng tôi theo
con trai để đi xem mắt con dâu .
Theo đúng tục lệ thì phải chờ thêm
một tiếng nửa đấy.
Ông Lâm cũng bước ra, đưa tay thân
mật:
-Chào anh chị.
Ông Cường nắm lấy tay ông, gật đầu.
-Chào anh.
Quốc Bảo bước ra, khoanh tay:
-Thưa ba mẹ, con xin lỗi phải để cha
mẹ chờ lâu.
Bà Linh vuốt tóc con:
-Con trai của mẹ khờ quá, đây là
việc trọng đại nhất của đời con . Vả
lại, lần này là lần đầu tiên mẹ thấy
hạnh phúc đấy, con a.
Mọi người lần lượt vào nhà và thật
dễ dàng họ đã thân thiện với nhau,
thấu rõ lòng nhau trong một thời
gian ngắn . Không mất thời gian lâu,
họ đã đưa ra ngày cưới . Băng Thanh
cũng đã gặp cha mẹ của Quốc Bảo
khi anh quyết định dẫn cô về để ra
mắt lúc ở dưới quê . Hoàn cảnh lúc
ấy cũng xúc động và vui vẻ như bây
giờ.
Đôi má ửng hồng, nụ cười e thẹn, cô
đứng nép sát vào Quốc Bảo. Anh
choàng tay ôm vai cô, trong cả hai
thật là đẹp đôi, ánh mắt tràn đầy
hạnh phúc . Họ nhìn nhau, ngầm
trao nhau lời yêu thương bất tận .
Họ biết rằng mai đây, họ sẽ luôn có
nhau trong vòng tay của nữ thần
Hạnh Phúc.
Đám cưới được tổ chức thật long
trọng và linh đình tại nhà hàng
Phong Lan. Từng lướt, từ lượt khách
sang trọng bước vào nhà hàng với
những lời chúc tụng may mắn và
hạnh phúc cho đôi vợ chồng trể.
Cô dâu chú rể đã phải vất vả, lao
dao trong buổi tiệc . Nào là: Tiếp
khách, đãi tiệc, chung vui chụp ảnh,
nhưng đó là việc tất nhiên.
Còn Lâm Uyên, cô chẳng "dính dáng"
gì lại bị keó vào vòng làm cho mệt lả
cả người. Với chức danh mang trên
người "cô dâu phụ", cô cảm thấy như
muốn nghẹt thở. Hết người này gọi
đến người kia reó. Hết người này
keó, đến người kia lôi . Ôi, thật là tội
nghiệp cho cô . Nghiệt ngã thay,
chàng rể phụ rất ư là nổi bật, là
điểm chú ý của rất nhiều nàng
"công chúa" hiện đại. Chàng ta rất
đẹp trai, phong độ trong bộ veston
màu xám tro . Đôi mắt đa tình của
chàng ta cứ nheo nheo, làm cho tất
cả các cô nàng nào khi anh nhìn qua
đều phải thót tim vì rung động.
Nhiều lời bàn tán xông xao về chàng
ta làm cho cô cảm thấy gai mắt . Cô
cũng đâu phải tệ. Với chiếc đầm
màu trắng tinh khiết phủ gót, mái
tóc bới cao một bên, điểm trang một
vài cách bướm, đôi mắt "Phượng
hoàng" lúng liếng, làm cho các
chàng phải điên đảo tâm tư.
Cắn nhẹ mong tay, Lâm Uyên tìm
cách gây sự chú ý. Một phần là để
lấy lại phong độ, một phần vì muốn
giúp Đình Thái thoát khỏi "đám nữ
quái" đang mang dáng dấp của cô
Tấm hiện đại.
Nhẹ nhàng lê đôi gót nặng ì vì gót
giầy hơi cao, Lâm Uyên tiến đến gần
bàn nơi Đình Thái đang bị vây
quanh.
Thực hiện một cử chỉ thân thiện, cô
câu tay mình vào tay anh đang sọt
vào túi quần, giọng cô nhẹ nhàng và
ngọt ngào như mật ong:
-Anh Thái này, đi đâu để em tìm
muốn chết luôn ? Khách mời chúng
ta qua bên kia chụp hình lưu niệm
kià.
Lập tức cả mấy chục đôi mắt "cú vọ"
chiếu thẳng vào cô . Nhiều ánh mắt
tỏ ra sự ngưỡng mộ và chiêm
ngưỡng, cũng có nhiều ánh mắt tỏ ra
sự ghen tỵ và ganh ghét . Những
tiếng xì xầm được "Playback" lên, mà
điểm chính là cô và Đình Thái.
Phớt lờ những cử chỉ của mọi người,
cô nhí nhảnh đưa tay sửa lại cà-vạt
cho anh:
-Thế nào, có đồng ý hay không ? cho
ý kiến đi, chàng rể phụ ạ.
Đình Thái nãy giờ im lặng để tìm ra
mấu chốt của câu chuyện, nhưng
anh không tài nào nghĩ ra . Mắt nhìn
cô không chớp, anh bỏ nhỏ:
-Em lại phá rối nữa, phải không ? Có
để anh tiếp khách không thì bao?.
Nhoẻn miệng cười rất đẹp, cô nũng
nịu lắc tay anh đang buông thõng
thẩn thờ:
-Anh lại nghĩ oan cho em rồi. Bộ em
ham phá rối lắm sao ? A,hay anh
chấm cô nào rồi, phải không? Nói
cho em biết đi để em làm cây cầu Ô
Thước.
Đình Thái nhìn cô nồng nàn, mắt
anh như có lửa:
- Đúng vậy, anh đã chấm một cô rồi,
cô bé ạ. Nhưng... chuyện em làm
mai thì không thể có được.
-Sao thế? Anh nghĩ em bất tài lắm
sao? Nè nói cho anh biết, em có
bằng cấp đàng hoàng đấy nhé. Này,
điển hình là anh Hai, chị Hai nè, họ
đã tổ chức lễ cưới đó.
Anh khẽ lắc đầu, nụ cươi trền môi
chợt heó hon. Em đã giết chết anh
bằng sự vô tư này đó sao ? Tim anh
chợt đau nhói.
Quốc Bảo và Băng Thanh bước đến
kế bên, cô dâu cự nự:
-Nè, có phải hai người không đó?
Không lo tiếp khách đứng đó tâm sự
à.
Chú rể cũng phụ hoạ:
-Tôi cho hai cô cậu biết . Nếu khách
có phàn nàn gì, thì người bị xử phạt
trước tiên là hai cô cậu đấy.
Đình Thái bật cười, anh giơ tay:
-Có phải không vậy, anh Hai ? Em
chỉ là người "hậu vệ", còn việc tiến
công là anh chị đấy chứ.
Gật đầu tỏ vẻ tán thành ý kiến của
anh, Lâm Uyên nhăn mũi:
- Đúng rồi, đúng rồi . Hai đứa em
làm không công, anh chị còn đòi hỏi
gì nữa ?
Băng Thanh trợn mắt, xỉ trán em:
-Hừ, con ả này nhăng cụi gì thế ?
Mau đi tiếp khách cho tui đi . Nếu
không, tui dùng biện pháp mạnh à.
-Tối ngày chỉ lo ăn hiếp tui, mai mốt
đây tui khỏe rồi, nên cô gắng giúp
chị hôm nay coi như là trả công
phát lương hàng tháng vậy.
Cô lại quay sang Quốc Bảo, chí choé:
-Anh Hai phải thận trọng với "sư tử
Hà Đông" này nhé. "Nó" sẽ nuốt gọn
anh nếu anh hiền như nai tơ đấy.
Bật cười, Quốc Bảo nựng cằm vợ:
-Không, chị em rất là hiền. Với anh,
lúc nào cô ấy cũng là nàng Tấm
tuyệt vời của lòng anh.
Vừa nói dứt câu, anh cúi xuống hôn
nhanh vào đôi môi đỏ mọng của vợ.
Đình Thái lấy tay che mắt Lâm Uyên
lại:
-Quay chỗ khác, con nít không được
nhìn.
Dẩu đôi môi xinh, cô liếc anh bén
ngót:
-Xí, anh mới là con nít á, tui lớn rồi
chứ bộ, vả lại tui...
Băng Thanh xen vào:
-Có người yêu rồi, phải không cô Út ?
Đỏ cả mặt, Lâm Uyên vỗ vai chị:
-Hồi nào đâu . Chị ăn với nói...
Đôi mắt của Đình Thái cụp nhanh,
một biển buồn mênh mông lùa vào
tràn đầy trong đó. Anh cố dằnnén
nỗi đau bằng cách đưa tay vuốt mặt.
Quốc Bảo đã nhìn thấy. Anh lắc đầu
thở dài . Thương cho thằng em "khờ
khạo" của mình trao nhầm trái tim
cho một hoa hồng đầy gai gốc.
Đình Thái đã từng tâm sự với anh về
cuộc đời và tình cảm lứa đôi . Sự
thật bây giờ đủ để chứng minh
thằng em của anh chỉ thành công
trên thương trường, còn đường tình
duyên thì lận đận.
Tiếng của bà Thụy Linh vang lên làm
cắt ngang dòng suy nghĩ của anh:
-Này, mấy đứa, Khách la rần rần kià,
mau đi tiếp khách đi chớ . Còn muốn
tâm sự thì về nhà tha hồ mà nói.
Nói tới sáng luôn cũng được.
Cả bốn dạ lớn rồi tản ra hai hướng.
Đình Thái và Lâm Uyên bước ra cổng
của nhà hàng đón khách theo sự sắp
xếp của mọi người.
Kh''ach vào rất nhiều và cũng kèm
theo rất nhiều lời khen. Nào là họ
rất đẹp đôi, trai tài gái sắc. Các câu
hỏi cũng được đặt ra liên miên:
-Khi nào có tin vui của hai người?
-Lúc nào hai người cho uống rượu
mừng?...
Tuy luôn miện bác bỏ, nhưng Đình
Thái cảm thấy rất hạnh phúc. Anh
cũng muốn điều đó là sự thật. Khẽ
liếc qua Lâm Uyên, cô vẫn vô tư cười
nói, biết đâu...
Anh vội cắt ngang dòng suy nghĩ,
tìm lại thăng bằng cho mình và tự
nhắc nhở điều đó chỉ là giấc mơ.
Đang cười vui vẻ bỗng nhiên mặt
của Đình Thái tối sầm lại, nụ cười
của anh trở nên thừa thãi trên môi .
Ngoài cổng, một chàng trai lịch lãm
ăn bận sang trọng, gương mặt tươi
rói đang bước vào . Và dĩ nhiên Lâm
Uyên cũng nhìn thấy. Cô thẹn
thùng, lắp bắp không thành tiếng:
-Xin .. chào .. anh...
Đình Thái miễn cưỡng gỡ rối cho cô:
-Xin chào. Hân hạnh được tiếp anh.
Sự có mặt của anh làm chúng tôi rất
vui . Mời anh vào nâng ly rượu mừng
cùng anh chị.
Chàng trai ấy không ai khác hơn là
Vũ Phong. Anh đưa tay thân thiện,
miệng nở nụ cười:
-Xin chào. Cả hai làm tôi rất ngạc
nhiên, không ngờ có sự trùng hợp
đến như vậy.
Lâm Uyên sợ có sự hiểu lầm, cô giải
thích:
- Đình Thái là em của anh Hai em,
nên gia đình hai bên mới sắp xếp
như thế.
Vũ Phong gật gù ra vẻ hiểu chuyện.
Anh nhìn Lâm Uyên đầm ấm:
-Trông em hôm nay đẹp rực rỡ như
một nàng tiên. Anh cảm thấy ganh
tỵ với người đứng cạnh em.
Anh quay sang nheo mắt với Đình
Thái.
-Có đúng không, ông giám đốc?
Hiểu ngay có lời mỉa mai trong đó,
Đình Thái gật đầu trả đũa lại ngay:
- Đúng đấy anh bạn ạ. Ngay cả tôi
cũng chỉ dám nghĩ mình mơ nữa là
khác. May thay anh bạn nhắc tôi mới
biết đó là sự thật. Tiếc rằng buổi
tiệc đã diễn ra hơn phân nửa, nếu
không, tôi sẵn sàng nhường chiếc áo
và chức phận này cho anh bạn. Thế,
trông có vẻ xứng đôi hơn, anh bạn
thấy có đúng không?
Vũ Phong cũng không vừa:
-Ồ, thế thì hân hạnh quá, nhưng tôi
sợ anh bạn sẽ rất buồn vì lỡ một dịp
may thật hiếm có.
Bật cười, nụ cười của Đình Thái rất
chua chát:
-Chuyện ấy đối với tôi thật bình
thường, không có gì phải hối tiếc.
Tôi với Lâm Uyên chỉ là bạn, nói gần
chỉ là anh em. Nếu như bây giờ anh
bạn có yêu cầu, tôi cũng có thể giao
ngay công việc này cho anh bạn -
Anh nhướng mắt chờ đợi- Sao, anh
bạn nghĩ thế nào?
Vũ Phong khoát tay dường như anh
đã chiếm thế thượng phong:
-Ô, thế thì không cần. Nếu anh bạn
không cảm thấy tiếc thì tôi xin phép
mượn cô dâu phụ một tí để có vài lời
và chụp hình lưu niệm, được chứ?
-Anh bạn cứ tự nhiên.
Lâm Uyên đứng trân người nhìn cả
hai. Cô không hiểu hai người nói gì
với nhau. Cô cũng không biết mục
tiêu là gì, nhưng có một điều cô
thầm công nhận là cả hai đúng là kẻ
nửa cân, người tám lạng. Không
bằng lòng với cách sử xự của Đình
Thái, cô giận dỗi đưa mắt nhìn anh .
Tim cô chợt đi hoang và cảm thấy
chơi vơi . Sao thế nhỉ? Cô rất muốn
ở bên cạnh Vũ Phong cơ mà.
Đình Thái đã tạo cơ hội cho cô, sao
cô lại cảm thấy giận anh ? Cô lại đưa
mắt nhìn anh, nhưng gương mặt anh
đã trở nên lạnh lùng, khó gần gũi.
Đôi mắt anh nhìn xa xôi, nó như
chứa đựng một cái gì đó nặng trĩu.
Trong lòng anh đang nghĩ gì ? Cô
bước theo Vũ Phong mà suy nghĩ
miên man . Anh đã trở lại với con
người và bản chất lúc trước rồi sao?
Nguyên nhân nào thế?
Khẽ thở dài nhìn hai người sánh
bước, Đình Thái nghe tan vỡ cả trái
tim. Họ cũng xứng đôi đấy nhỉ, tiếc
rằng anh ta không mặc đồng phục
của anh . Nếu như có, cả hai sẽ còn
gây sự chú ý nhiều hơn. Còn anh
bây giờ trở thàng người đứng bên lề,
nghe mọi người bàn tán về họ. "Ồ,
so với chàng rể phụ, anh ta cũng chả
kém tí nào".
Không thèm tiếp khách nữa, anh
lẳng lặng ngồi xuống chiếc bàn gần
đấy và nốc cạn ly bia trước mặt. Vị
bia bây giờ sao lạ quá, nó đắng thấu
tận tim gan . Anh nhăn mặt nhưng
rồi lại nốc tiếp. Tuy nó đắng, nhưng
nó vẫn là bia, như tìng yêu là đau
khổ mà anh vẫn lao vào.
Đưa mắt nhìn về phía Lâm Uyên, anh
cảm thấy nghèn nghẹn nơi cổ. Cô và
Vũ Phong đang cười nói rất vui vẻ.
Trông gương mặt của cô thật hạnh
phúc, điển hình là nụ cười tươi luôn
hiện trên môi . Anh thấy mình rất
mau thuẫn. Nửa muốn ngăn chặn
ngay nụ cười kia, nửa muốn cô luôn
vui tươi, dung hoà trong hạnh phúc.
Đó có phải là sự ghen tuông và sự
hy sinh cho người yêu hạnh phúc
hay không? Anh còn đang tìm cách
để lý giải ra nó thì một bàn tay vỗ
mạnh vào vai anh, giúp anh choàng
tỉnh.
-Anh Hai!
-Nhìn cậu xem, mặt mày bí xị nhăn
nhó, lại thêm hơi men nồng nặc, làm
sao cóc ô nào dám mò tới để làm
quen ?
-Chứ có việc gì làm đâu anh. Vai
chính của em đã thay cho người
khác.
Quốc Bảo nhìn đứa em "dại khờ" của
mình, lắc đầu:
-Thật là ngu ngốc nếu em buông
xuôi tất cả. Tại sao khônmg tự tranh
đấu để giành lại hạnh phúc cho
mình ? anh ta đâu có hơn gì em,
ngoài bề ngoài trông sáng sủa và
chững chạc. Nếu như em thấy rằng
việc đó nên làm, thì hãy cố gắng
thực hiện nhanh chóng, đừng để cơ
hội vuột khỏi tầm tay.
Đt do dự, anh nói:
-Anh Hai không hiểu đâu, mọi
chuyện đâu như mình mong muốn.
Đôi khi, nó nằm ngoài khả năng của
mình, có cố gắng cũng vô ích, nó sẽ
không đến trong tầm tay.
-Thật là vô dụng, cái gai gốc bản
lĩnh một thời lăn lộn trong cuộc
sống của em đâu rồi, sao không đem
ra sử dụng? Chưa tấn công mà đã sợ
thua, đấy đâu phải là tính cách của
em.
Như người chợt tỉnh cơn mê, Đình
Thái thấy lòng phấn khởi lại. Anh
bật dậy:
Đdúng rồi, em cảm ơn anh Hai rất
nhiều. Anh đã giúp em lấy lại được
bản lĩnh thật sự của một người đàn
ông.
Thấy Đình Thái dợm bước đi, Quốc
Bảo đưa tay chặn lại:
-Khoan đã!
-Anh định cản em sao?
-Cản em để làm gì ? Anh khuyến
khích thế nữa chứ, nhưng trước khi
hành động hãy tề chỉnh lại một
chút, chứng tỏ rằng em không hề lép
vế, có đúng không?
Anh đưa cho Đình Thái chiếc khăn
lạnh lau mặt, rồi móc túi lấy cây
lược:
-Nào, cúi xuống, anh chỉnh lại mái
tóc cho, bù xù như ổ qụa đấy.
Xong đâu đấy, anh lại lấy tiếp trong
túi ra một chai nhỏ, nước màu trắng
xịt lên người Đình Thái rồi đu8a cho
anh một tấm kính:
-Xem đi, có hài lòng không?
Nheo mắt nhìn mình trong
kính,Đình Thái tỏ vẻ hài lòng. Anh
trao kính lại cho Quốc Bảo, rồi đưa
tay thân mật:
-Thank you very much.
Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau hứa
hẹn một niềm tin. Đình Thái vừa
bước đi thì Băng Thanh đến. Cô hỏi:
-Anh và Đình Thái làm cái gì thế? Nè
đừng có lộn xộn gây phiền phức đó
nhé.
Quốc Bảo choàng tay qua vai vợ:
-Em yêu, hãy chờ xem một màn kịch
hay, mà vai chính không phải là hai
chúng mình.
Không hiểu anh nói gì, nhưng khi
nhìn về phía Đình Thái đi đến, cô
mới nhận ra:
-Ô là la, xem ra phải chuẩn bị sẵn
bông băng, thuốc dán rồi.
-Sao em nghĩ thế?
-Anh đừng tưởng em khờ mà lầm.
Thật ra khi để ý và quan sát kỹ thì
sẽ biết ngaỵ Cu cậu đã để trái tim
cho nhỏ Uyên nắm, nhưng có lẽ gay
đó, vì nhỏ Uyên mết anh chàng điển
trai kia hơn.
Cô quay sang chồng, hỏi nhỏ:
-Nhưng có điều em không hiểu là tại
sao lúc trước, hai người như nước
với lửa, bây giờ lại thay đổi thân
thiết bạn bè với nhau?
Vuốt chóp mũi vợ. Quốc Bảo cười
khì. Anh lý giải:
-Em ngốc quá! Đó là nhờ phép màu
của tình yêu đó, em ạ.
-Kỳ diệu thế sao?
-Chẳng huyền bí đâu, nhưng đủ để
anh yêu và cưới em là được rồi.
Vừa nói, anh vừa hôn lên đôi môi
của vợ. Xô nhẹ anh ra, Băng Thanh
chỉ tay:
-Thôi, lo để ý đi kià. Lỡ có chuyện gì
xảy ra, gọi xe cấp cứu liền vì anh là
người xúi giục:
-Quốc Bảo bật cười nhìn về phía
trước.
-Chuyện cạnh tranh công bằng giữa
hai đối thủ là chuyện rất thường
tình, huống chi đây là trận đấu để
giành ngôi đầu bảng "làm em rể"
Cô liếc Quốc Bảo, nhưng ngẫm lại lời
anh cũng chí ly nên bỏ qua, mặc kệ.
Họ là người thành đạt nên xử sự
không thô lỗ đâu.
Cô đưa mắt tiếp tục nhìn về phía
kia, nơi "Sơn Tinh-Thủy Tinh" đang
trổ tài.
Đình Thái dừng lại nơi bàn của Lâm
Uyên đang đứng. Thật tự nhiên, anh
đưa tay nắm tay cô, miệng tươi cười,
hô to:
-Xin chào các bạn, buổi tiệc hôm nay
quả thật là vui vẻ. Chúng ta hãy
nâng ly chúc mừng cho tân lang và
tân nương được trăm năm hạnh
phúc.
Mọi người vỗ tay tán thành và cùng
nhau cụng ly uống cạn. Vũ Phong
cũng chẳng thua kém, anh khoát tay:
-Hình như ông bạn nói thiếu đấy.
Còn phải chúc họ "nảy tài, nảy lộc"
và "nảy mầm tình yêu" nữa chứ.
Lại một trận vỗ tay như mưa rào
vang lên. Lâm Uyên quay nhìn Vũ
Phong ngưỡng mộ:
-Anh thật là kheó ăn nói!
-Ồ, thật thế sao? Nhưng anh còn
thua xa ông bạn này đây, giám đốc
của em đấy.
Đình Thái nhíu mày, anh xua tay:
-Anh bạn đừng qúa khiêm tốn. Thật
ra tôi không biết tài ăn nói cho mấy,
nên nhiều khi dùng từ quá thô lỗ.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn chưa có
bạn gái, đó là một thí dụ cụ thể.
Vũ Phong liếm môi:
Đdến phiên anh bạn khiêm tốn rồi.
với phong cách chững chạc, có số
đào hoa lại thành công quá sớm trên
thương trường, thiếu gì cô gái đeo
đuổi. Hay là tiêu chuẩn cuả anh quá
cao nên để bây giờ vẫn còn phòng
không biết bóng?
Ra vẻ hiểu chuyện, Đình Thái gật
đầu:
-Cũng đúng. Nhưng mà tôi không
được như anh bạn có được một vẻ
hào nhoáng, phong nhã bên ngoài.
Vả lại, tiêu chuẩn của tôi cũng đâu
qúa cao. Tôi chỉ cần một người con
gái hiểu và yêu tôi thôi.
Anh chuyển ánh mắt buồn, nhưng
pha chút ấm áp nồng nàn sang
khuôn mặt của LU. Cô mở to mắt
nhìn anh . Chuyện gì thế nhỉ? cả hai
thấy như lạc lõng. Cô cụp nhanh
mắt, giấu đi nỗi bối rối vừa xuất
hiện trong lòng.
Vũ Phong siết chặt tay của Lâm
Uyên, bình thản:
-Vâng, tôui cũng nghĩ như ông bạn.
Muốn tìm người yêu mình thật lòng
đâu phải dễ, cho nên tôi cũng đang
theo đuổi tìm kiếm và có lẽ tôi đã
tìm gặp rồi.
Anh ngừng lại một chút, đưa mắt
thiết tha nồng cháy nhìn khắp
gương mặt của Lâm Uyên, anh tiếp:
-Tôi sẽ trân trọng và giữ gìn, nâng
niu nó như báu vật, và hy vọng rằng,
cô ấy cũng có cảm nhận được tình
yêu của tôi dành cho cô ấy.
Đỏ ửng mặt, Lâm Uyên rút tay lại, bỏ
nhỏ:
-Này, hai anh đang triết lý về tình
yêu đó, phải không?
Đình Thái lắc đầu, anh chià tay sang
cô:
-Rể phụ và dâu phụ luôn phải đi
chung một đôi . Nếu không, người ta
sẽ bàn tán khi em đi chung với
người khác
Một tay sọt vào túi quần, một tay
đưa lên ngay chóp mũi, Vũ Phong
xen vào, giọng hách cao:
-Hình như lúc nãy anh bạn đã đồng
ý cho tôi mượn cô dâu phụ rồi mà,
sao giờ lại quên lời rồi?
Câu hai tay để phía trước ra vẻ lịch
sự, Đình Thái cũng không vừa:
-Ồ, đúng vậy. Nhưng lúc nãy anh
bạn không nói là mược cô ấy trong
bao lâu, cho nên tôi có quyền lấy lại
bất cứ lúc nào, xin lỗi anh bạn nhé .
với lại, khách cũng đang cần chúng
tôi tiếp đãi và chụp hình. Hẹn ông
bạn vào dịp khác . Lúc đó, tôi sẽ
không còn quyền hạn, ông bạn
muốn .. nắm tay cô ấy lúc nào cũng
được.
Niềm tự ái tự đáy lòng trào dâng,
Lâm Uyên quay nhìn anh với an''h
mắt giận dữ. Khuôn mặt anh vẫn
lạnh lùng và bình thản làm cô càng
tức điên lên . Tại sao anh có thể nói
ra những lời ấy? Tại sao anh có thể
bình thản như vậy? Cô cũng muốn
hiểu tại sao cô tức giận đến như
vậy. Ôi, trong mắt anh, cô là ai? Là
một món hàng để trao tay, hay là
mộg vật gì để tượng trưng nhìn
ngắm?
Anh là người nắm giữ tình thần của
cô kia mà, tại sao anh không hiểu
cô ? Anh thật là tàn nhẫn.
Sao cô lại mắng anh ? Anh nói thế
có gì là quá đáng đâu, còn gần đúng
nữa là khác. Cô có một tình cảm đặc
biệt với Vũ Phong và chuyện anh
nắm tay cô là chuyện bình thường .
Thật ra, anh đâu có quyền hạn gì với
cô, có chăng là một ông chủ, nhưng
đó là lúc cô đi làm kià. Còn ngoài
cuộc sống, chỉ đơn giản là tình bạn
mà thôi.
Cô quay hìn Vũ Phong. Anh đang
giương đôi mắt buồn bã nhìn cô,
ánh mắt anh như oán trách, như
giận dỗi, cô thấy lòng mình thắt lại.
Thật tình, cô biết tính sao đây ? Nửa
muốn ở bên anh, nửa muốn cùng
Đình Thái sánh đôi làm tròn phận
sự. Không hiểu sao, cô lại nhẹ nhàng
nắm lấy tay anh vỗ nhẹ, an''h mắt
anh đã trở lại nồng ấm bình thường.
Cô quay đi, bước theo Đình Thái,
lòng đã nhẹ nhàng thật sự.
Có tiếng xì xầm bàn tán xung
quanh:
-Này, cậu xem, hai chàng kia, ai xứng
với nàng dâu phụ đây?
-Cần gì phải xem. Nhìn là biết nàng
ta xứng với anh chàng ra dáng công
tử kia.
Lại có tiếng phản đối:
-Mắt cậu có bị quáng gà không vậy?
Chú rể phụ lịch lãm, phong độ như
vậy mà dám chê à ? Anh ta mới xứng
với cô ta đấy.
Đột nhiên Lâm Uyên nảy ý định
mới . Cô đem Đình Thái so sánh với
Vũ Phong để rồi cô phải phân vân
không biết chấm ai hơn ai. Cả hai
người đều gợi cho cô một cảm giác
rất lạ, nhưng với Đình Thái, cô chỉ
cảm phục anh với một tình bạn chín
chắn và đúng nghĩa. Cô vẫn chưa
thoát khỏi sự nghi ngờ, đối với lòng
mình, cô có xem anh là bạn thật hay
không? Còn đối với Vũ Phong, anh đã
đem đến cho cô một sự say mê, một
tình yêu thương dào dạt. Đôi lúc, cô
cũng định xét lai l`ong mình, nhưng
niềm say mê và sự mong chờ một
tình yêu đã lôi keó cô vược qua
nhanh vòng tuyến.
Sự kiểm soát về tình cảm trong cô
xem như bị đình chỉ hoạt động. Cô
chỉ biết giờ đây, bên cô chỉ có hai
người. Một người là đối tượng của
cô, còn một người là bạn, cô sẽ chọn
ai?
Khách lần lượt ra về, không khí vui
vẻ của ngày tiệc đã kết thúc. Cô dâu,
chú rể đả gọn gàng trong bộ đồ lịch
sự hàng ngày, họ đang luyến tiếc
chia tay cùng bạn bè thân và gia
đình hai họ.
Lâm Uyên uể oải đôi chân mệt nhọc
lại chiếc ghế nệm dài. Cô ngã huỵch
xuống, rên rỉ:
-Ôi trời ạ, thân thể tôi bầm dập cả
rồi.
Có tiếng chí chóe kế bên:
-Phải mày không đó ? Suốt buổi tiệc
chẳng thèm quan tâm tới tao khi tao
chẳng có ai lo lắng. Riêng mày có
đến hai người thay phiên, còn rên
với rỉ sao?
Nhổm đầu dậy, Lâm Uyên nguýt bạn:
-Xí, tao tìm mày khắp nơi chẳng thấy
mày đâu, giờ này mới lòi mặt ra, xem
khó ưa hay không?
Cô bạn thân Lan Hương xỉ tr''an
bạn:
-Có thật là tìm tao không? Hay là tìm
kẻ khác?
-Mày nói vớ vẩn gì vậy?
-Buổi tiệc hôm nay ngoài cô dâu, chủ
rể làm cho mọi người chú ý, còn có
mày và hai anh chàng kia gây ra
sóng gió. Này, có phải định bắt cá
hai tay không bạn?
Phát vào vai bạn, Lâm Uyên hừ nhỏ:
-Ăn nói như mày làm mất danh dự
của tao hết. Mặc tao như vầy mà lấy
hai chồng à?
-Biết đâu duyên phận.
Đang uể oải, Lâm Uyên chợt ngồi
thẳng dậy, chống cằm tư lự:
-Một người là sếp của tao, đồng thời
cũng là một người anh, một người
bạn về tinh thần. Còn một người là
bạn, đồng thời cũng đang dần chế
ngự trái tim tao. Hay mày chỉ cho
tao cách để bẹn toàn hai bên đi
nhỏ.
Lan Hương nhìn bạn thông cảm:
-Mày đừng có hỏi tao. Tao chỉ là một
con nhỏ mới lớn, chưa biết nhận xét,
chưa biết có ý kiến gì trong chuyện
tình cảm, nhưng tao khuyên mày
nên thành thật với lòng là tốt nhất.
-Ngày hôm nay, tao rất là sợ. Sợ rằng
mọi người sẽ hiểu sai lệch về tao,
hiểu sai về tình cảnh lúc ấy, nhưng
tao cũng rất vui vì có lẽ tao đã khám
phá ra người tao yêu là ai.
Nhìn sâu vào mắt bạn, Lan Hương
bỏ nhỏ từng tiếng:
-Này, thế ai là người trong tim của
mày hả? Chàng công tử điển trai hay
là hoàng tử đi bên mày trong buổi
tiệc?
Đdối với Đình Thái, tao chỉ có một
cảm giác an toàn như được che chở.
Còn đối với Vũ Phong, tao cảm thấy
chóang ngợp trước anh ấy.
-Vậy là mày yêu Vũ Phong chứ gì ?
-có lẽ vậy.
Băng Thanh ngồi xuống kế bên em
gái:
-không thể hình dung bằng từ có lẽ
được. Em phải khẳng định rằng em
đã yêu ai và người đó có yêu em hay
không ? Tình yêu là một điều rất khó
có thể nhận ra, nhưng khi nhận ra
rồi thì nó sẽ trở nên ngọt ngào và
cay đắng.
Lan Hương tròn mắt, cô ậm ừ:
-Tại sao lại là ngọt ngào và cay
đắng, hả chị?
-Ngọt ngào là khi em tìm thấy đúng
tình yêu đích thực. Còn cay đắng là
khi em nhận ra mình đã sai lầm khi
trao gởi tình yêu không đúng chỗ,
hay là sai lầm đối tượng.
-Còn tình yêu đơn phương có ngọt
ngào và cay đắng không chị?
-Có đấy em ạ. Nó cay đắng khi mình
không nhận được tình yêu của người
đó, và ngọt ngào hạnh phúc khi
mình trao gởi tình yêu.
Lâm Uyên lặng thinh. Cô đang đưa
tâm hồn của mình lạc vào một vùng
bí ẩn. Nó mang đủ loại màu sắc...
Cô đang phân vân, không biết đó có
phải là sắc màu của tình yêu, nhưng
sắc màu muôn đời tạo nên tình yêu
của tuổi trẻ.
Cô đang ở màu nào đây? Màu của
khát khao hay là màu của ao? ảnh?
Những tình huống diễn ra hôm nay
làm cô xao động rất nhiều. Tính
cách của ai cũng bộc trực và thẳng
thắn. Vòng tay của họ cũng dễ tạo
cảm giác yêu thương và là một chỗ
dựa vững chắc. CÔ đang mong muốn
và cô đang khác khao như thế. Tình
yêu đã đến với cô và người tình cô
chọn là...
-Này Uyên, có cần anh đưa em về
nghỉ không? Anh thấy em đả thấm
mệt.
Cô thoát khỏi vòng suy nghĩ trố mắt
nhìn người xuất hiện.
Đình Thái đưa tay sờ vào trán cô:
-Chà, vẫn bình thường mà . Đâu
có...
Nỗiuất nghẹn trào dâng. Gạt mạnh
tay anh ra, cô hét:
-Tôi không có bị điên, anh đừng có...
ng vào người tôi.
Đôi mắt tóe lửa nhìn anh, cô nghiến
răng nói tiếp:
-Anh thật là một người trơ trẽn nhất
trên đời mà tôi gặp. Anh làm tôi
thật xấu hổ và mất mặt trước đám
đông . Anh có biết chỉ vì anh mà tôi
trở thành trung tâm chú ý và bàn
luận của mọi người. Tôi thật là thất
vọng khi nghĩ anh là một người bạn
tốt.
Nhìn cô với ánh mắt buồn bã, giọng
anh nhẹ tênh, nhưng lắc leó:
-Em làm gì phải tức giận đến như
thế, không lẽ anh không đủ tư cách
để nói lên điều đó hay sao?
-Tư cách? Anh có tư cách gì nào ?
Chẳng qua hôm nay anh chỉ là mộg
chàng rể phụ mà tôi là cô dâu phụ.
Quan hệ của chúng ta chỉ thật sự
vào khuôn khổ trong vòng sáu tiếng
đồng hồ. Nói trắng ra, quan hệ đôi
bên chỉ là bạn bình thường. Còn
người có tư cách để nói với tôi
những câu đó .. có lẽ anh đã biết là
ai.
-Ng` yêu của cô?
Đdúng vậy.
Thấy không khí đã quá căng thẳng,
Băng Thanh xua tay:
-Thôi, cho tôi xin . Hai người đừng
có cãi nhau nữa.
Nhìn thẳng vào mắt cô, Đình Thái
gằn từng tiếng:
-Và người đó dĩ nhiên không phải là
tôi?
Lâm Uyên bật cười:
-Anh có tư cách đó sao? Ha .. Hạ.
Xin lỗi anh, tình bạn của chúng ta
vẫn chưa đi hết đọan đường mà.
Mặc Đình Thái tối sầm. Anh cắn
răng chịu đựng cơn đau buốt ở tim .
trời ơi, sự thật lại phũ phàng đến
thế hay sao? bóng hình mà anh đeo
đuổi từ bấy lâu nay đã tan thành
bọt nước.
Thật không ngờ lời nói cay đắng kia
l.ai được thốt ra từ bờ môi xinh xắn
của người con gái anh yêu . Lâm
Uyên ơi! Tôi đã lầm khi trao gửi trái
tim và đặt trọn niềm tin vào em .
Giờ đây, sự thật đã cho tôi biết rõ
em không phải là của tôi, không
phải là bờ cho tôi vỗ sóng.
Mãi mãi từ đây, tôi sẽ khép chặt trái
tim, chôn kín niềm đau trong niềm
vui băng giá. Nhưng em hãy nhớ
rằng, tôi vẫn yêu em, yêu từ lâu và
mai sau vẫn vậy.
Ng` con trai mà em chọn có lẽ là
niềm hạnh phúc của em . Anh ta sẽ
mang đến cho em nụ cười và niềm
yêu thương tha thiết. Anh ta xứng
đáng đấy chứ . Một người có vẻ hơn
hẳn tôi về mọi mặt. Chúc em một
ngày hạnh phúc.
Đình Thái định dợm đứng lên thì
Quốc Bảo vào đến, theo sau anh là
Vũ Phong. Anh tươi cười cầm trong
tay một bó hoa hồng rất đẹp.
-Tại sao không khí lại nồng nạc mùi
của chiến tranh thế này ? Đình Thái!
Có phải em đã gây chiến hay không?
-Xin lỗi anh, em không phải là kẻ
thích gây chiến, nhưng sự thật
không chối cãi là em đã thua thật
sự, thua trong niềm đau và uất ức.
Nhận ra bó hoa trong tay của Vũ
Phong là hoa cưới của cô dâu cầm,
Lan Hương thúc tay Lâm Uyên:
Nhác thấy bóng Vũ Phong bước đến
bên cạnh, Lâm Uyên bật dậy. Cô
nhìn anh ngơ ngác:
-Ủa! Lúc nãy anh đã ra về rồi cơ mà?
Vũ Phong cười hiền, anh đưa bó hoa
ra trước mặt:
-Không. Lúc nãy anh đi tìm cơ hội để
được chiếm lấy trai tim của em . Em
xem, anh đã giành được hoa của cô
dâu . Anh xin tặng em, mong em
hiểu được sự chân thành của anh.
Lòng Lâm Uyên dạt dào cảm xúc yêu
thương . Cô đưa tay nhận hoa mà
lòng bồi hồi lạ, nhưng cô vần không
hiểu tại sao . Trong lúc cô mở rộng
cánh cửa trái tim để đón nhận hình
bóng của Vũ Phong thì cô vẫn dành
khoản thời gian ngắn để nghĩ đến
"anh ta". Cô đưa nhẹ mắt về phía
Đình Thái. Sắc mặt anh đã bao phủ
nét lạnh lùng và khô cằn của sa
mạc. Đôi mắt anh đã mất đi vẻ yêu
thương nồng ấm, thay vào là sự vô
cảm đến lạ lùng.
Đôi mắt anh quét sang cô làm cô
giật bắn cả người. Anh nhìn cô giây
lát rồi cụp mắt, mỉm cười . Nụ cười
giống như một cái nhếch môi trước
một người xa lạ.
-Em về trước đây . Chúc anh chị
hưởng một tuần trăng mật vui vẻ.
Nhìn anh bước đi đầu cúi thấp mang
tâm trạng của một kẻ thua cuộc,
Băng Thanh thở dài.
-Anh Bao?! Không lẽ chuyện này đã
kết thúc rồi sao ?
-Không đâu em . Nó chỉ mới bắt đầu
thôi.
- Đình Thái có xảy ra chuyện gì
không anh ?
-Theo tính cách của nó thì không
đâu em, nhưng .. công việc của nó
chắc it'' nhiều gì cũng bị ảnh hưởng.
Lan Hương cầm túi xách đứng lên:
-Em cũng xin phép về đây.
-Chúc mày vui vẻ.
Cô vụt chạy đi, lòng mong muốn
đuổi kẹp được Đình Thái. Cô sẽ an
ủi anh, giúp anh lấy lại được nguồn
vui.
Vũ Phong nắm tay Lâm Uyên:
-Chúng ta đi dạo một vòng nhé . Anh
thấy em căng thẳng quá.
Lâm Uyên nhẹ nhàng gật đầu. Cô
mỉm cười trong hạnh phúc. Ng` đàn
ông cô chọn đã qúa đủ điều kiện rồi,
cô còn mong muốn gì nữa.
Cô thầm hứa sẽ trao trọn trái tim
cho anh, cho dù sau này xảy ra bất
cứ chuyện gì, nhưng lòng cô vẫn còn
trống vắng, hình như nó thiếu một
cái gì đó.
Trang Tiếp >>>