Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 9
Kỳ: ... [9] 10 ...
Nhìn theo em gái bước đi trong
vòng tay người yêu, Băng Thanh
vừa mừng, vừa lo .
Không biết đường hạnh phúc của
nó có được trọn vẹn như cô hay
không ? Khi Lâm Uyên vẫn còn mập
mờ trong nhận thức một tình cảm.
Vỗ nhẹ tay lên bàn, Yến Linh lừ mắt:
-Hôm nay sao đi trễ thế, cô nương?
Có phải tối qua đi chơi với bạn trai
hay không ?
Đỏ hồng đôi má, Lâm Uyên cự nự:
-chị này, đóan già đoán non không
hà.
Cúi sát xuống bàn nhìn vào mặt của
Lâm Uyên, Yến Linh bật cười:
-Há! Hết chối nha, đỏ mặt rồi kià.
-Bộ đỏ mặt là chấp nhận hay sao?
-Vậy là em không biết rồi . Con gái
có một khuyết điểm rất lớn . Đó là
chuyện gì mà bị người ta đóan trúng
là đỏ cả mặt lên . Như em nè, mặt
đỏ như gấc chín rồi đấy.
-Chị ghẹo em, em nghỉ chơi chị ra
luôn.
Đdúng rồi. Cô đâu thèm chơi với tôi
nữa, vì đã có người kề bên rồi mà.
Đặt lên bàn một bó hoa hồng được
bao giấy rất đẹp, Yến Linh nháy mắt:
- Đây là bằng chứng rất chính xác.
Hào Vũ Phong! Chà! Cái tên nghe
nổi gớm nhỉ.
Ôm bó hoa về phía mình, giật luôn
tờ giấy mà bà chị "già mồm" đang
cầm, Lâm Uyên cong môi:
-Nổi rồi sao chứ ? Chị ganh tỵ phải
không?
-Tôi mà ganh tỵ à ? Xì, đừng nằm mơ
cô nương.
Lâm Uyên tấn công luôn:
Đúng rồi . Đúng rồi . Trong tim chị
có bóng hình ngự trị rồi còn đâu mà
để dành ganh với tôi nữa.
Đúng lúc đó, Công Thành đi đến.
Anh thắc mắc:
-Hai người đang bàn chuyện gì mà
sôi nổi thế ?
Lâm Uyên nhanh miệng:
-À, em đang nói tới người yêu của
chị Yến Linh đây.
Cô nháy mắt với Yến Linh rồi tiếp:
-Anh ta qủa thật là một chàng trai
hào phóng và lịch lãm, lại ga lăng
nữa.
Cô chìa bó hoa ra:
-Anh xem, tặng cho chị ấy cả một bó
hoa hồng thơm ngát. Bởi vậy, em
mới ganh tỵ với chị ấy đấy.
Công Thành đưa mắt về phía Yến
Linh, giọng anh đã bớt phần vui vẻ
của lúc nãy:
-Thế à. vậy thì anh phải chúc mừng
cho Linh mới được.
Yến Linh chống chế:
-Anh đừng có nghe cô ta nói sàm.
Thật ra hoa là của người yêu cô ta
tặng, em bắt được tẩy nên tìm cách
hoãn binh đó mà.
Lâm Uyên vỗ tay:
-A ha! Giải thích quá rõ ràng vậy tạ
Sợ anh Thành hiểu lầm chứ gì ? Ôi!
Anh Thành thật hạnh phúc khi có
một người quan tâm đến anh như
vậy.
Trong khi Yến Linh mắc cỡ đỏ mặt
thì Công Thành đưa tay gãi đầu,
giọng anh đã vui vẻ trở lại:
-Vậy à . Thế mà bấy lâu nay anh
không biết chứ.
-Vậy bây giờ biết rồi, anh tính sao? -
Lâm Uyên cắc cớ.
Liếc nhìn Yến Linh, anh cười cười:
-Biết rồi thì để dành làm kỷ niệm,
biết đâu mai mốt có dịp sử dụng
đến.
-Anh thì muốn để dành, nhưng
"người ta" thì muốn sử dụng liền,
anh nghĩ thế nào ? Có chấp nhận
hay không ? Nè, nói cho biết trước,
nếu không tranh thủ cơ hội thì mất
như chơi đó.
Liếc nhìn Yến Linh, cô vội kề tai
Công Thành nói nhỏ:
-Anh Toàn phòng kế tóan đang
"chăm sóc" chỉ dữ lắm đó. Anh liệu
mà "gắp cơm" đi.
Công Thành nuốt nước bọt:
-Có gì anh phải lo chứ ? Cô ấy tìm
được một người bạn tốt là điều anh
mong muốn cơ mà.
-Hừm, có lòng tốt với anh, tui mới
báo trước, không cám ơn mà còn làm
tỉnh nữa. Mai môt' đừng có nhờ tui
mua thuốc cho uống à nha.
Thanh Toàn ôm một xấp hồ sơ bước
vào nhìn quanh. Mắt anh sáng lên
khi nhìn thấy Yến Linh đứng đấy.
Nét mặt rạng rỡ, nụ cười rất tươi,
anh tiến đến bên cạnh:
-Linh này! Hồ sơ em cần, anh đã
photo xong rồi đây.
-Vâng, em cám ơn anh.
-Cần gì phải khách sáo, chúng ta là
bạn thân mà.
Lâm Uyên nhí nhảnh xen vào:
-Vậy em nhờ anh, anh có chịu giúp
em hay không?
Tấn Thành gật đầu, mắt nhìn Yến
Linh tình tứ:
-chỉ cần là bạn của Yến Linh, anh sẽ
giúp hết mình.
Công Thành nghe nhột nhạt ở gáy,
anh xoay người chuyển nhanh tia
nhìn khá gắt gao về phía Tấn Thành:
-Anh rảnh lắm phải không ? Sao
chuyên đi làm những chuyện vớ vẩn
như vậy? Tấn Thành ngắc ngứ:
-Tôi .. Tôi chỉ muốn giúp bạn bè thôi
mà. Không lẽ chuyện đó cũng cấm
cản hay sao?
-Nhưng bây giờ là giờ làm việc, cậu
có muốn giúp đỡ gì cho cô ta thì đợi
tan sở hãy làm. Về phòng làm việc
đi!
Cụp mắt bấn mãn, Tấn Thành nhỏ
giọng:
-Vâng.
Tấn Thành vừa đi khuất, Yến Linh
sấn tới bên Công Thành:
-Anh hơi quá đáng rồi đó.
Anh hừ nhẹ:
-Tôi không thấy như vậy.
Đdúng rồi. Anh quyền cao chức rộng
nên đâu thấy được sự bất công đó.
Sao tôi đây nè, anh không mắng tôi
đỉ Tôi cũng nhiều chuyện trong giờ
làm việc vậy. Anh quá ích kỷ rồi đó.
-Tôi .. Hừ...
Công Thành hậm hực bỏ đi . Lâm
Uyên rụt cổ, lè lưỡi nhìn theo:
-Ối chà! Em mới thấy anh ấy giận lần
đầu đó. Trông cũng khiếp đấy chứ.
Yến Linh bực tức:
-Một con người ích kỷ như thế sao
tôi lại để ý chứ ? Thật là ..
-Chị này, không phải anh ấy ích kỷ
đâu, mà là anh ấy đã biết ghen rồi
đó. Chị nghì kỹ lại đi . Lúc bình
thường anh ấy rất hiền cơ mà. Tại
gặp địch thủ, anh ấy mới thay đổi
tính tình thôi . Đàn ông nào cũng
vậy mà.
Yến Linh nao núng lòng:
-Em sành sỏi qúa vậy.
Dĩ nhiên rồi, chuyên gia về tình yêu
mà.
Quay đi, Yến Linh cười thầm, lòng
nôn nao lạ:
-Có phải đó là sự thật hay không?
Vừa cắm cúi xuống bàn phím được
mấy phút thì điện thoại reo vang.
Lâm Uyên nhấc ống nghe:
-Alộ số máy .. mã số... thuộc bộ
phận lưu trữ hồ sơ nghe đây ạ.
Đầu dây bên kia là một giọng nam:
-Thế à. Vậy em có phải là người yêu
của anh không ?
Lâm Uyên đỏ bừng cả má, cô đã
nhận ra giọng nói đó của ai:
-Anh đó nha, muốn phá em phải
không ?
Đdâu có đâu, tại anh nhớ em quá
nên muốn gặp em thôi mà.
Lòng dân tràn yêu thương, cảm nhận
được trái tim anh đang đập gần kề
đâu đây, cô nhỏ nhẹ làm nũng:
-Có phải không đó hay là muốn
mắng em cho hả giận vì em không
gọi điện cho anh ?
Vũ Phong ru cô bằng giọng tha thiết,
ngọt ngào:
-Làm sao anh có thể giận em cho
được chứ . Em ra cổng công ty đi,
anh muốn gặp em giây lát thôi . Anh
nhớ em lắm.
Không ngăn được lý lẻ của con tim,
Lâm Uyên mạnh dạn:
-Vâng, em sẽ ra ngay đây ạ.
Gác ống nghe, cô ngước mặt nhìn
quanh:
-Chị Hoa ơi! Chị trông giúp em một
tí nhé. Em ra đây có chút việc.
- Được rồi, nhanh lên nghe em.
- Dạ.
Thướt tha bước xuống từng bậc
thang trong tà áo dài màu tím nhạt,
cô nghe lòng dân lên niềm hạnh
phúc khi Vũ Phong đón cô bằng ánh
mắt nồng nàn và nụ cười yêu
thương.
Năm được bàn tay của cô, Vũ Phong
đưa lên môi hôn nhẹ:
-Nàng tiên bé nhỏ của anh! Hôm nay
em xinh đẹp lắm. Anh đã suýt chết
vì em đấy.
Vân vê tà áo dài trong tay, Lâm Uyên
e thẹn:
-Miệng của anh luc nào cũng ngọt
như đường vậy, hèn gì các cô gái
phải chết vì anh.
-Không . Anh không muốn ai chết vì
anh cả. Anh chỉ muốn em chết vì
anh thôi.
Cô lém lỉnh:
-Không dám chết vì anh đâu.
Keó nhẹ của xe, Vũ Phong đưa tay:
-Em vào đây, anh có chuyện muốn
nói với em.
-Em .. em phải vào ngaỵ Công việc
em đang bỏ dở.
Vũ Phong buồn bã:
-Không lẽ dành cho anh vài phút
cũng không được hay sao?
Xót xa cả lòng, cô ngoan ngoãn bước
vào xe. Vũ Phong chờ cô yên vị, anh
lôi trong túi ra một chiếc hộp màu
đỏ rất đẹp:
-Anh tặng em này.
Lâm Uyên tròn mắt:
-Sao tự nhiên lại tặng quà cho em?
Có ý đồ gì đây hả ?
Bẹo má cô, Vũ Phong cười tươi, mắt
anh nồng nàn âu yếm:
-Anh không có ý đồ gì khác ngoài
muốn được em yêu đâu.
-Anh này!
Lâm Uyên nhẹ nhàng bật nắp hộp.
Cô trợn mắt khi trong đó là một sợi
dây chuyền lóng lánh ánh bạc rất là
đẹp.
Vũ Phong choàng tay qua, anh tình
tứ hỏi:
-Em có thích hay không? Anh đeo
vào cho em nhé.
Cô không trả lời mà lặng thinh để
cho Vũ Phong đeo vào cổ cho cộ Tay
anh chạm vào da thịt cô làm tê rần
cả lên . Anh nhẹ nhàng hôn lên má
cộ Bất ngờ qúa, cô quay lại. Khoảng
cách giữa môi và môi gần nhau đến
nỗi tưởng chừng như bằng "cọng
tóc".
Chớp mắt một cái, Vũ Phong đã miên
man trên cánh hoa hồng hé nở. Cả
hai ngất ngây trao nhau nụ hôn
nồng cháy.
Đắm chìm trong hạnh phúc, họ đầu
ngờ rằng có một người đã tình cờ
trông thấy. Ng` đó như bị chôn
chân tại chỗ, mắt trợn tròn giận dữ.
Mặt anh toa? ra một nét lạnh lùng
đến dữ tợn, đôi mắt trở nên đổ ngầu
như điên dại.
Đó chỉ là nét bên ngoài . Con` bên
trong tậm trạng thì sao ? Tâm trí
của anh ta xem như đã đi hoang tận
đâu . Bao nhiêu công việc chuẩn bị
để thực hiện không còn nữa, xen vào
đó là nỗi bức xúc khó tả. Nỗi đau
thấu xương dằn xé rét buốt tim gan
anh . Chợt một câu nói từ tâm tư
vọng lại làm anh bừng tỉnh: "Mày đã
thua cuộc chưa vậy, Đình Thái? Nếu
thua thì chấp nhận đi".
Không hiểu sao bước chân anh lại
tiến gần đến chiếc xe đang đậu.
Không nói một lời, anh đưa tay gõ
cửa kiếng.
Hai người chợt rời nhau. Lâm Uyên
sững sờ nhìn Đình Thái. Cô có cảm
giác như có lỗi thật lớn đối với anh,
nhưng nó bị vùi lấp ngay khi Vũ
Phong bóp nhẹ tay cô, thủ thỉ:
-Không sao đâu em.
Như được truyền sức mạnh, cô mở
cửa bước ra, dáng tự tin bản lĩnh .
Chợt cô nhìn vào mắt anh . Như có
một luồng điện xẹt qua, cô cúi mặt
khép nép . Sự tự tin trong cô bay
đâu mất, nhươn`g lại nỗi lo sợ vu
vơ.
Vũ Phong đã đứng bên cạnh cô từ
lầu . Anh ngẩng cao đầu, gương mặt
hất cao của kẻ chiến thắng . Điểm
qua một lượt gương mặt của người
đối diện để đóan xem thái độ hiện
tại ra sao, anh chià tay, mở lời:
-Xin chào anh . Anh vừa đi công tác
về, phải không ? Trông anh có vẻ mệt
thì phải.
Đình Thái nhếch môi, anh liếc nhìn
Lâm Uyên, giọng đè nén:
-Cám ơn sự quan tâm của anh . Tôi
vừa mới đến làm thôi.
Vũ Phong móc họng:
-Anh đúng là một ông giám đốc giỏi,
luôn lo lắng cho công ty, thật là nể
phục.
Sửa lại cà vạt, Đình Thái mỉm cười
trả đũa:
-Ông anh cũng không kém . Luông vì
lợi ích của công ty nên nhín chút
thời gian đi tìm hợp đồng mới.
Lâm Uyên lí nhí:
-Thưa giám đốc, tôi vào trong làm
việc.
-Uả, hôm nay không phải cô được
nghỉ phép hay sao ? Cô hãy đi chơi
với bạn đi, đừng để anh ta phải
buồn.
-Giám đốc .. tôi ..
Vũ Phong xen vào:
-Anh Thái à! Lỗi là ở nơi tôi, xin anh
đừng xử phạt cô ấy.
-Ô, không sao . Hôm nay thật sự là
ngày nghỉ của cô ấy mà . Anh hãy
đưa cô ấy đi đâu chơi đi, trông cô ấy
buồn qúa đấy.
Khuôn mặt anh kín bưng, sắc nét
lạnh lùng khỏ tả. Lướt mắt qua
người Lâm Uyên, anh rắn rỏi:
-chúc vui vẻ nhé . Nếu biết ơn tôi
thì nhớ mua về cho ít quà.
Tướng anh bước đi đầy cao ngạo.
Lâm Uyên nhìn theo, lệ đã hoen mí
mắt.
Vũ Phong bước đến bên cô:
-Em không sao chứ?
Đưa tay lau nước mắt cho cô, anh an
ủi:
-Không có chuyện gì đâu, em đừng lo
lắng . Chúng ta đi dùng cơm nhé.
Cô như một con rối để cho anh điều
khiển. Đến khi xe đã khởi động máy,
chuẩn bị lăn bánh, cô mới hoàn hồn,
lắp bắp:
-Không . Anh Phong! Anh dừng xe lại
đi . Em không đi với anh được đâu,
em xin lỗi.
Xe vừa dừng bánh, cô đã tung cửa
bước ra . Vũ Phong hốt hoảng:
-Uyên! Em làm gì vậy?
-Em xin lỗi . Em phải trở lại công ty.
Cô vụt chạy đi . Vũ Phong lo lắng
nhìn theo, anh bấu chặt tay vào cửa
xe, lòng hỗn loạn.
-Em đang nghĩ gì thế .. Lâm Uyên?
Phóng lên bậc thang cuối cùng, cô
hớt hải chạy lại lối đi bằng thang
máy. Thật may, cửa cũng vừa khép
lại. Vén áo dài, cô phóng tót vào
trong . Qúa đà, người cô va vào ngực
người đàn ông đứng phiá trong .
Vòng tay ai chưa trọn sao mà ấm áp
thế? Cô ngước mặt nhìn lền rồi lúng
túng thoát ra:
-Xin lỗi giám đốc.
Cảm giác nuối tiếc, nhưng tiếng nói
của anh vẫn lạnh lùng:
-Cô không đi chơi với người yêu hay
sao?
-Thưa, hôm nay không phải ngày
nghỉ của tôi.
-Không sao, tôi cho phép mà.
-Cám ơn giám đốc, tôi phải thực
hành đúng quy tắc của công ty.
Vẫn giọng lạnh lùng đó, nhưng lần
này làm Lâm Uyên muốn bậc khóc:
-Nếu cô đúng nguyên tắc như vậy thì
hãy viết kiểm điểm cho tôi.
Cửa thang máy vừa mở ra, Đình Thái
lại bỏ sau lưng một câu:
-Một tiếng sau, tôi muốn thấy nó
nằm trên bàn làm việc của tôi, OK.
Dù biết rằng Lâm Uyên rất tủi thân,
nhưng anh vẫn dằn lòng bước đi .
Anh không muốn cô nhìn thấy điểm
yếu của mình . Anh không dám nhìn
thấy giọt nước mắc của cô.
Anh sợ... anh sẽ gục ngã trước cô.
Anh biết cô ấm ức và khóc đó, nhưng
biết làm sao khi tình thế bắt buộc
anh phải làm như vậy.
Anh vừa thương cho cô, vừa giận
cô . Cô đã làm cho tim anh tan nát,
cô đã hành hạ anh, cô đã cươi vui
trên nỗi đau đớn tột cùng của anh .
Tại sao anh vẫn không hận được cô ?
Tại sao anh vẫn không thể quên cô ?
Ôi, con tim ơi! Mi có lý lẽ riêng của
mi, sao bắt buộc ta phải tuân theo
chứ?
Ta muốn yêu thương đấy, nhưng yêu
thương lại không thành.
Ta muốn ghét bỏ đấy, nhưng ghet'
bỏ cũng không xong . Mọi chuyện đã
như được sắp đặt từ trước. Nó phải
quay theo vòng quay của cuộc đời.
Anh không thể tỏ ra hèn yếu và nhu
nhược trước mắt nàng . Nàng sẽ xem
thường anh . Anh phải chứng tỏ cho
nàng thấy anh mới là một người đàn
ông chín chắn thật sự dù bây giờ
nàng có căm ghét anh, anh vẫn bằng
lòng . Dù sao đi nữa, nàng vẫn là
người thân nhất của anh sau ngoại
Năm.
Trước mặt nàng, anh oai phong lắm,
nhưng khi bước đi rồi . Anh lại trở
thành đứa trẻ con . Anh trách mình
sao lại đối xử với cô như thế? Cô
không đáng để anh bắt nạt như vậy,
nhưng tình yêu mà nó phải có ganh
tỵ và ghen ghét. Xin em đừng buồn
nha em . Ng` yêu bé nhỏ của anh!
Em hãy hiểu và thông cảm cho anh,
vì anh yêu em, yêu em... chuyện chỉ
có vậy thôi.
Mở cửa bước vào phòng, anh thả
mình xuống ghế . Anh không thể nào
làm việc nổi nữa . Hình ảnh những
chuyện vừa xảy ra luôn ám ảnh
trong anh . Nó lúc ẩn, lúc hiện thật
làm anh khó xử.
Anh muốn tha thứ cho cô, nhưng lại
không tha thứ cho mình . Anh lại
muốn mình được thảnh thơi tự do,
nhưng anh thương cho Lâm Uyên.
Dù thế nào, nàng cũng đi tìm được
hạnh phúc . Chúc phúc cho nàng
cũng phải thôi . Yêu nàng nên hy
sinh cho nàng là phải, cần gì phải
hành tội nàng . Tình yêu cao thượng
như thế, có phải không?
Nghĩ thế, anh đưa tay nhấc ống
nghe, nhưng ngoài cửa lại có tiếng
gõ . Đặc ống nghe xuống, anh bước
ra.
cánh cửa vừa mở thì một cô gái ló
đầu vào, gương mặt hớn hở,vui tươi:
-Chào anh . Vậy mà em cứ tưởng anh
chưa tới . Thật là may.
cô ôm chầm lấy anh . Đình Thái giật
thót người. Anh vội khep' nhanh
cửa, rồi đẩy cô ra:
-Ngọc Châu! Em làm gì kỳ vậy ? Ở
đây là công ty, lỡ như có ai thấy thì
sao?
-Mặc kệ họ, anh để ý đến làm gì ?
Ngồi xuống ghế, Đình Thái thở dài:
-Em đến đây làm gì ?
Thấy vẻ mặt lãnh đạm của anh, Ngọc
Châu hơi chột dạ, nhưng cô đã lấy
lại bình tĩnh:
-Anh hỏi lạ, em đến thăm anh,
không được hả?
Làm mặt giận, cô quay gót bỏ đi:
-Nếu như anh không đón tiếp thì em
về vậy.
Đình Thái bật dậy. Anh chỉ bước hai
bước đã chắn ngang trước mặt cô:
-Anh xin lỗi, em đừng giận.
-Tui đâu có dư hơi để giận ai.
Ôm nhẹ bờ vai cô, anh thủ thỉ, giọng
van nài tha thiết:
-Xem như anh có lỗi vậy, anh chịu xử
phạt theo ý của em, như thế được
chưa?
Ngọc Châu lừ mắt:
-Trông anh cũng ra dáng quân tử .
Ok, tạm tin anh, ngừng chiến đấy.
Dìu cô lại ghế, Đình Thái hỏi nhỏ:
-Em thế nào rồi, làm ăn có khá hơn
không ? Anh lúc này bận quá nên
không ghé qua cửa hàng của em
được.
-Bận chuyện công hay chuyện tư đây
hả ? Chỉ ghé qua một chút cũng
không được, anh làm em thất vọng
quá.
-Anh xin lỗi mà.
Cô câu tay anh, giọng nũng nịu:
-Hay là vầy, hôm nay anh theo em ra
ngoài cửa hàng nha . Giúp em chụp
vài kiểu hình làm mẫu.
Đình Thái bật cười, anh lia tay chỉ
mặt mình:
-Anh làm người mẫu ư ? Em có lầm
lẫn không vậy ? Anh mà lên hình,
cọp thấy cũng tông chuồng mà chạy.
-Anh tự hạ thấy mình qúa rồi.
Cô liếc mắt nhìn anh tình tứ:
-Anh Thái của em đâu thua gì ca sĩ
kiêm diễn viên nổi tiếng Jang Dong
Gun . Vừa đẹp trai nè, vừa thành
đạt nè, anh hội đủ điều kiện để
phái nữ chết mê, chết mệt.
-Cho anh xin đi em . Trái tim anh
còn đang bế quan, anh không muốn
bị tung cửa đâu, phiền phức lắm.
Ngọc Châu ỡm ờ, giọng cô hơi trách
moc':
-Anh không muốn hay là cố tình
tránh mặt? Lúc nào gặp mặt em
cũng như là gặp ác qủy không bằng.
-Ồ không, em của anh đẹp như tiên
đấy chứ. Chàng nào mà được em
quan tâm thật sự là vinh hạnh đó.
-Thế em quan tâm anh thì sao nào?
Câu hỏi trắng trợn của cô làm anh
khó xử. Anh không muốn tình cảm
giữa cô và anh có sự vượt giới hạn
nào . Cô đẹp đấy. Đôi mắt đẹp sắc
sảo, đôi môi cong kiêu kỳ, sống mũi
cao thanh tú, thân hình cô trông
bốc lửa nữa kia, nhưng sự quan tâm
của anh từ trước tới nay với cô vẫn
vậy. Vẫn là sự chiều chuộng, ân cần,
thương yêu của một người anh trai
đối với em gái.
Trái lại, cô lại muốn vược qua giới
hạn đó . cô yêu anh và cô muốn
được anh yêu . Xung quanh cô đâu
có thiếu gì chàng trai theo đuổi . Có
nhiều người đã ngỏ ý rồi kia, nhưng
cô vẫn từ chối . Cô vẫn cố chờ đợi ở
anh . Đôi khi anh cảm thấy mình có
lỗi, nhưng tình yêu mà, nó phải theo
lý lẽ của con tim, không thể bắt đầu
tình yêu bằng sự thương hại và
gượng ép.
Anh đưa mắt nhìn cô, nhưng mông
lung xa vắng . Giọng anh lạnh tanh
không chút tình cảm:
-Cám ơn em . Từ lầu anh đã sống
quen với sự thiếu vắng tình cảm rồi.
-Anh lúc nào cũng tìm cách từ chối,
từ chối dù biết rằng em luôn hướng
về anh . Tại sao chứ ? Anh hãy trã
lời em đi . Tại sao anh không dám
yêu em?
Chán nản, anh trả lời:
-Anh đã nói với em, yêu là phải cùng
chung nhịp đập của trái tim...
Ngọc Châu cướp lời anh, giọng cô lơi
lả:
-Anh có nghĩ đến em hay không ?
anh hãy xem này, tim của em đang
gào thét vì anh . Nó muốn cùng
chung nhịp đập với anh đấy.
Cô cầm tay anh đưa lên ngực của
mình . Đình Thái giật tay lại, anh
nhăn mặt:
-Em hãy tôn trong anh một chút có
được hay không ? Ở đây là công ty.
-Anh muốn đuổi em ra khỏi công ty
ngây bây giờ à ?
-Em đừng hiểu lầm.
Ngọc Châu xoay người ra cửa, giậm
chân:
-Hay là anh sợ người yêu của anh
thấy rồi hiểu lầm . Đúng rồi, cô ấy
đẹp quá mà, hơn cả em cả về nhan
sắc lẫn tính cách.
-Em lại nghĩ sai lệch nữa rồi . Lâu
lâu anh em ta mới gặp nhau, sao em
lại gây phiền cho nhau như vậy ?
Cô ngúng nguẩy bước đi:
-Anh không thích thì em về.
Keó tay cô lại, anh phì cười, giọng đã
bớt lạnh lùng:
-Em giận trông em "xí" lắm . Hãy
cười lên đi nào, như thế sẽ đẹp hơn.
-Tui đẹp, ai nhìn đâu mà biết.
-Có chứ . Có các chàng trai và có cả
anh của em.
Mát cả lòng, nhưng cố không cười,
Ngọc Châu hất mặt lên:
-Tui hổng cần anh nhìn ngắm, lo mà
ngắm cái cô gì của anh đi.
Anh đuà:
-Ngày nào cũng nhìn, anh chán chứ
em . Phải thay đổi cách nhìn mới
chứ.
Lúng tiếng cặp mắt, cô quay sang
anh mắng yêu:
-Anh cũng là loại đàn ông tầm
thường đó thôi . Có mới quên cũ.
-Nhưng anh chưa có cái mời làm sao
quên cái cũ đây . Hay là em tìm
giúp anh đi, nhưng ..
-Nhưng gì hả anh ?
Anh thủ thế:
-Nhớ trừ em ra đó.
Ngọc Châu trợn mắt, cô sấn với giơ
"vuốt" ra:
-Anh dám ngạo em, em cho anh biết
tay.
Cô cấu vào hông anh làm anh không
thể ngồi yên phải bật dậy chạy lòng
vòng . Cô rượt theo anh tới cùng .
Nắm được áo anh, cô hét:
-Anh có đứng lại không thì bao?.
Đình Thái đứng im, giơ cao hai tay:
Đdừng nha em, anh đầu hàng vô
điều kiện đó.
-Tội anh không thể tha thứ . Cho
anh chết nè.
Cô đưa cả hai tay cấu vào hai bên
hông làm anh phải nhảy dựng lên la
oai oái . Nắm được hai bàn tay cô,
anh nắm chặt:
-Tha cho anh đi nhỏ.
-Không tha.
-Vậy em muốn gì nào ?
-Cô nheo mắt:
-Tối nay, anh phải đi vũ trường với
em.
Đình Thái vò đầu:
-Chuyện này ..
-Em biết ngay mà . Anh không bao
giờ đồng ý lời của em mời . Anh
đúng là con người vô ơn, bạc nghĩa,
không một chút lòng thương người.
-Anh thương em rồi, ai sẽ thương
anh đây ?
biết anh lỡ lời, nhưng cô vẫn chớp
ngay thời cơ . Nhẹ nhàng choàng hai
tay qua cổ anh, cô đắm đuối nhìn
anh:
-Em sẽ thương anh, yêu anh, anh có
đồng ý không ?
-Ơ .. anh .. Ngọc Châu chủ động
nhón chân ghé môi vô vào môi anh ..
nhưng đúng lúc, cánh cửa phòng
bật mở . Lâm Uyên ngỡ ngàng nhìn
hai người không nói được lời nào.
Đẩy nhanh cô ra, Đình Thái hắng
giọng:
-Sao cô vào mà không gõ cửa ?
Ngọc Châu ăn theo:
-xem xinh đẹp như thế sao không có
lịch sự tí nào vậy?
Lâm Uyên cúi đầu:
-Xin lỗi giám đốc . Tôi có gõ cửa,
nhưng 3 lần không có tiếng trả lời
nên tôi mới đẩy cửa vào ạ.
Ngồi vào bàn, anh đưa tay chỉ ghế kế
bên:
-Ngọc Châu! Em ngồi đi, anh giải
quyết chuyện công ty một chút đã.
-Vâng ạ.
Cô hất mặt kênh kiệu với Lâm Uyên,
rồi đỏng đảnh bước lại ghế ngồi.
Lâm Uyên chẳng thèm để ý . Cô
bước đến đặt một tờ giấy lên bàn.
-Thưa giám đốc, đây là giấy kiểm
điểm của tôi.
Trong khi Đình Thái lướt mắt trên
trang giấy thì Ngọc Châu bép xép:
-Ối xời ơi! Con gái mà viết kiểm điểm
cơ à ? Vậy ra cô ta thuộc loại giỏi
nhất của công ty rồi . Anh Thái, anh
phải quan tâm chăm sóc nhiều hơn
nữa nghen . Không thôi .. mất một
nhân tài đó.
Liếc mắt nhìn Lâm Uyên . Thấy cô
chưa có phản ứng gì lớn nên cô tiếp,
giọng châm chích:
-Lúc trước, em cũng có đi làm vậy,
nhưng mà em chưa biết mặt giấy
này ra làm sao cả . Giờ thấy mới
biêt' đó . Quả là trăm nghe không
bằng một thấy.
Đình Thái vỗ nhẹ xuống bàn ra hiệu
cho cô im, rồi anh nhìn Lâm Uyên:
-Cô viết xong tờ giấy này, cô cảm
thấy mình có lỗi hay không ?
-...
-Nếu cô cảm thấy mình đúng thật có
lỗi th` tôi sẽ không nhận tờ giấy
này, và sẽ xem như không có chuyện
gì xảy ra.
Cắn môi chịu đựng, Lu ngắc ngứ,
giọng đã muốn khóc:
-Vâng, tôi biết lỗi . xin giám đốc bỏ
qua cho.
Đình Thái cảm thấy thương cô quá,
anh khẽ liếc nhìn cô . Gương mặt
nhẫn nhịn và chịu đựng của cô làm
anh bị cuốn hút . Uyên ơi! Em có
hiểu rằng anh rất đau đớn hay
không ? Từng cử chỉ, lời nói của em
đều làm anh đam mê và si dại,
nhưng tại sao em không hiểu ? Em
đang nghĩ gì thế ? Em đang hờn
trách, căm thù anh lắm, phải
không ? Anh biết làm sao hơn được
đây em ? Anh giận lắm . Anh ghen
đấy . Ghen với nhân tình của em và
ghen cả với người con trai nào nói
chuyện với em, nhưng em là gì của
anh, anh là gì của em ? xem chừng
chưa thân thiết, chỉ là hai người xa
lạ. Anh không hiểu sao từ một tình
bạn thân thiết có nhiều đất sống để
anh bày tỏ tình yêu lại biến thành
kẻ thù địch của nhau, lỗi của ai
dây ? Của anh hay của em, hay là
của người thứ 3 kia ?
Không khí đang im lặng thì tiếng
đỏng đảnh của Ngọc Châu vang lên:
-Anh Thái à, em thấy anh xử phạt
không công bằng chút nào . Hễ cô
gái nào trẻ đẹp, dễ thương, quyến rũ
là anh tha lỗi ngay, cho dù cô ta
phạm sao sót rất lớn . Còn em nói
cái gì ra hay làm anh phật lòng là
anh gắt gỏng xử phạt ngay.
Đình Thái quay sang, anh nhăn mặt:
-Em đang nói cái gì thế, Ngọc
Châu ? Chuyện của chúng ta liên
quan gì đến chuyện của công ty
này ? Em làm anh mất danh dự và
uy tín cả rồi đấy.
-Em biết, nhưng em nói đây là sự
thật mà.
Cô muốn khóc, nhưng cố gượng nói
tiếp:
-Em có thua gì cô ấy đâu . Cô ta đẹp,
em cũng đẹp . Cô ta hấp dẫn, em
cũng đâu xơ xác mà anh chọn yêu cô
ấy, anh không chọn em để yêu ?
Đình Thái giật mình trước lời nói
đầy "trơ trẽn" của Ngọc Châu. Anh
đưa mắt nhìn Lâm Uyên, cô cũng
đưa mắt nhìn anh . Không muốn tạo
sự nghi ngờ gì về phía Lâm Uyên, lại
không muốn cô cười nhạo mình, anh
lảng đi:
-Châu à! Anh đang vướng bận vào sự
nghiệp nên chuyện tình cảm, anh
chưa muốn nghĩ tới . Em hãy cho
anh thời gian, anh sẽ ..
Liếc nhìn Lâm Uyên một cái xem thái
độ của cô thế nào, rồi anh nói tiếp:
-Khi nào sự nghiệp ổn định, anh sẽ
tạo cơ hội riêng để hai chúng ta
cùng tìm hiểu.
Ngọc Châu mừng rơn . Cô biết rằng
lời anh nói chỉ 40% là sự thật,
nhưng có còn hơn không, anh nói ra
là được rồi . Vả lại, có người tình
địch của cô nghe thấy mà.
Hất mặt kênh kiệu, cô níu tay anh,
giọng tha thiết tình tứ:
-Em cám ơn anh đã cho em cơ hội.
Vâng, em sẽ chờ . Chờ anh mãi mãi
cho dù lời nói hôm nay chưa chắc
anh đã nói thật lòng.
Đình Thái vỗ nhẹ tay lên tay cô an
ủi, dỗ dành:
-NGhe anh nói nè, đừng có buồn
như vậy. Tối nay, anh sẽ chở em đi
chơi, chịu chưa ?
-Chịu . Cám ơn anh.
Tuy đứng đó không muốn nghe và
để ý, nhưng những lời âu yếm của
hai người đều lọt vào tai và mắt cô .
Lâm Uyên nghe tê rát cả con tim .
Cô ghét cô ta kinh khủng . Tại sao
vậy chứ ? Tại sao cô lại ghét cô ta
chứ ? cô có cuộc sống riêng của cô,
tình yêu riêng của cô vậy mà cô lại
ghet' ư ? Tình cảm đó là gì vậy nhỉ .
Ghen ư ? Không . Không phải . Đó
chỉ là sự bồng bột thôi, chỉ là sự
ganh tỵ của những cô gái thôi . Giữa
cô và anh có chăng tồn tại là tình
bạn thân thiết, tình anh em tinh
thần của nhau . Hỡi thượng đế! Hãy
cho con lời giải thích.
Ngước mặt nhìn Lâm Uyên, Đình
Thái thong thả:
-Cô biết lỗi thế là được rồi . Đây, tờ
giấy này cô hãy cầm về và xem như
nó là một kỷ niệm buồn vậy, được
chứ ?
Nhận tờ giấy, Lâm Uyên lựng khựng:
-Ông giám đốc không nói xuông đấy
chứ ?
Anh nhướng mắt, giọng dễ ghét:
-Sao, cô không tin tôi ư ?
Ngọc Châu xen vào móc meó:
-Bị anh gạt một lần rồi, tin anh sao
nổi nữa ? Em này, đừng tin lời mật
ngọt của anh ta nữa nhé.
Đột nhiên chuyển sang thân mật
làm cho Lâm Uyên nổi da gà . Cô
chưa kịp hiểu rõ câu nói đầu thì câu
sau đã tiếp:
-Nhưng không sao, lần này có mặt
chị Ở đây, chị sẽ làm nhân chứng
cho em . Em hãy yên tâm mà về,
đừng lo gì cả.
Đình Thái không muốn tiếp diễn
cuộc nói chuyện không mấy thân
mật này, anh khoát tay:
-Cô có thể trở về làm việc rồi đó.
-Vâng, thưa giám đốc . Chào cô.
Cánh cửa khep' lại sau lưng, Lâm
Uyên đưa tay chặn ngực. Cô không
biết rằng tâm trạng cô hiện giờ là
dành cho một cô gái đang yêu và
đang ghen. Ngả đầu ra ghế, Lâm
Uyên chán nản thở dài:
-Buồn chết đi được. Đi thì đi hết để
mình ta ở nhà.
Cô đưa mắt nhìn điện thoại và cô
đưa tay bấm máy.
Đầu dây bên kia là một giọng nam
trầm ấm:
-Alô, Phong nghe đây.
-...
-Alô . Xin lỗi, ai đầu dây ạ?
Lâm Uyên phì cười trong máy, giọng
trong treo?:
-Thưa "ông" giám đốc, tôi là Lâm
Uyên đây ạ.
Vũ Phong à lên mừng rỡ:
-Là em à Lâm Uyên ? Em làm anh
bất ngờ qúa.
-Phải rồi, anh đang nghĩ đến cô khác
nên khi nghe em gọi bất ngờ là
đúng rồi.
-Em nói oan cho anh rồi. Ngoài em
ra, anh đâu co cô nào khác đâu.
-Ai biết được, lỡ anh giấu thì sao.
-Anh xin thề có em làm chứng đó.
Đdược rồi, anh yêu ạ. Đừng thề thốt
làm gì, em tin anh thật lòng mà.
-Cám ơn em yêu.
-Anh đang làm gì thế?
Vũ Phong lém lỉnh:
-Anh đang chuẩn bị xuống phố để đi
chơi với tình nhân của anh, em có
muốn biết không?
Cố nén cười, cô "xì" nhỏ vào ống
nghe:
-Em chẳng thèm quan tâm đến làm
gì cho mệt. Anh muốn đi chơi với ai
cũng được, nhưng mà đừng để cho
"tui" gặp. Lúc đó, "tui" không hứa là
không có chuyện gì xảy ra đâu à.
-Em yêu! Em đang ghen đấy, có phải
không ? Anh sung sướng qúa đây
này. Nói em nghe . Hôm nay anh sẽ
dành cho em một bất ngờ lớn. Em
hãy chờ xem.
Cô cũng hồi hộp theo anh.
-Anh có thể bật mí một chút cái bí
mật đó, được không?
-Không được đâu, em yêu ạ. Anh
phải giữ kín nó để tạo một điều thú
vị cho em.
-Anh định khi nào mới cho em bất
ngờ đây ?
-Không lâu đâu em ạ. Khoảng nửa
tiếng nửa, em sẽ biết ngay thôi.
-Vậy thì em phải cúp máy liền nghe.
-Em giận anh, phải không?
-Không, anh đừng hiểu lầm. Em phải
chuẩn bị để gặp anh chứ.
-Em đã đẹp sẵn rồi, chuẩn bị làm
gì ?
-Anh không muốn em đẹp thêm hay
sao ? Ng` gì đâu mà dễ ghét quá.
-Anh xin lỗi. Nè, nhớ yêu anh, đừng
có ghét anh nhé.
Đdược rồi "ông ngốc" ạ, em cúp máy
đây.
-Hôn em.
Gác ống nghe, cô nhúng nhảy chạy
vào trong . Chỉ 10 phút sau đó, cô
trở ra trên tay cầm một chiếc khăn
to lau khô tóc . Ngồi xuống ghế, cô
suy nghĩ.
-Không biết mình nên mặc bộ đồ nào
đây ta ? Phải tạo cho "anh ta" một
bất ngờ mới được.
Ào vào phòng, cô mở tủ lia tay trên
các bộ đồ. Dừng lại ở bộ váy lửng
màu xanh thiên thanh, cô nhướng
mày:
-Bộ này được đấy.
Nhí nhảnh xoay qua lại trước kính.
Cô tỏ vẻ hài lòng trước hình ảnh
phản chiếu kia . Đưa tay sửa lại cổ
áo, cô lúng liếng đôi mắt:
-Hôm nay, anh ấy phải giật mình cho
mà xem.
Dòng suy nghĩ của cô chấm dứt
ngay sau đó khi tiếng chuông cổng
reo vang . Đưa mắt nhìn đồng hồ, cô
trách nhẹ:
-Chà, tới sớm thế nhỉ, làm người ta
chưa chuẩn bị gì hết.
Vén tóc sang một bên, liếc nhìn
mình một lần nữa trong gương, cô
mới tung tăng ra mở cửa:
Cánh cửa bật mở, cô dành sẵn một
nụ cười trên môi tươi rất tươi . Nào
ngờ trước mắt cô là một người mà cô
ghét nhất lúc sáng nay . Nụ cười
trên môi cô vụt tắt ngắm, đôi mắt
long lên vẻ chán đời.
-Xin lỗi, ông giám đốc đến nhà tôi có
việc gì vậy?
Đình Thái như không nghe thấy lời
cô nói, anh đang say sưa ngắm nhìn
cô . Cô như một thiên thần vừa
giáng thế. Vẻ đẹp thanh tao vừa nhu
mì vừa cứng cỏi, nét mặt câng
câng .. Ôi! dễ ghét.
Cô nổi bật tronglòng chiều dần tàn .
Một nét đẹp quyết rũ đến mê hồn,
từ sống mũi bờ môi đến thân hình
thon kiều diễm. Mái tóc vén một bân
làm lộ rõ bờ vai thanh tao và chiếc
cổ trắng mịn màng.
Anh muốn bật lên một câu nói thật
lòng, nhưng không dám . Vuốt nhẹ
mái tóc rũ xuống trước trán, anh lấy
lại hồn mình lúc nãy đi hoang:
-Cô chuẩn bị đi chơi, phải không?
Lâm Uyên chua chát:
-Ủa, không lẽ ông quản lý luôn nhân
viên của mình khi đã tan sở?
-Tôi xin lỗi.
-Tôi không cần lời xin lỗi của ông .
Tôi chỉ muốn biết, ông đến nhà tôi
có việc gì ?
Đình Thái cho hai tay vào túi quần,
giọng cao cao!
-À quên, tôi đến tìm cô vì việc công
thôi mà, cô cho phép tôi nói chuyện
chứ ?
Cô khoanh tay:
Đdược thôi, tôi cho anh 10 phút đấy.
Anh đưa tay sờ trán, rồi gật đầu:
-OK. Cô nghe đây . Lúc trước, tôi với
cô có ra sân bay đón một người, cô
còn nhớ chứ ?
Rút nhẹ vai, cô cong môi:
Đĩ nhiên, trí nhớ tôi cũng không tồi
cho lắm.
-vậy cô có biết .. cô .. À không, cô có
nhớ là hứa gì với ông ấy hay không?
Lâm Uyên nhíu mày, cô cố gắng moi
trí nhớ của mình để xem lúc đó cô
đã hứa gì với ông ta . Nhưng một lúc
sau, cô đành lắc đầu chào thua:
-Xin lỗi, tôi không nhớ được là đã
hứa gì.
Anh nhướng mày, đôi mắt nheo nheo
nhìn cô:
-Vậy có cần tôi nhắc cho cô nhớ
không ?
-Nếu ông cảm thấy đó là một điều
tốt.
Đình Thái bật cười, anh nhìn cô với
đôi mắt lạ lẫm . Lâm Uyên bây giờ
đã khác hẳn với lúc sáng, ăn nói bạo
dạn, mồm mép làm anh phát run .
Nhưng didều thích thú nhất là anh
được ngắm nhìn cô, thoa? bao nhớ
mong đêm ngày.
Chờ lâu quá thấy anh vẫn im lặng,
cô trợn mắt:
-Ông có nhắc không thì bao??
Anh lại phá lên cười . Nụ cười của
anh làm cô tức muốn điên lên được.
Cô muốn giơ chân tống cho anh một
đạp văng ra khỏi cửa, nhưng vì hôm
nay bị "chướng ngại vật" nên bỏ
qua.
Liếc anh bằng nửa con mắt, cô táo
tợn:
-Hừm, nhìn ông hôm nay, tôi mới
phát hiện ra một điều mới lạ.
-Xin hỏi, tôi lại có điểm tốt gì nào ?
-Chạm dây.
Đình Thái lại cười, nhưng nụ cười
lần này có vẻ "thùy mị" hơn, anh
khoát tay:
-Trông cô cũng chẳng kém gì tôi đâu.
Cô trợn mắt định đốp cho anh một
câu độc điạ, nhưng đành lặng thinh
nén giận vì điện thoại của anh reo
vang.
Anh ra hiệu xin lỗi rôi áp máy vào
tai:
-Alô.
-...
Đạ vâng, con đây ạ.
-...
-vâng, con đang thương lượng với cô
ta xem có mời được cô ta dời gót
ngọc hay không.
Anh liếc mắc nhìn cô . Cô giật mình
làm lơ quay chỗ khác, vì cô cũng
đang chú ý lắng nghe anh nói
chuyện.
-...
Đdược ạ, con sẽ chuyển máy.
Anh đưa tay búng nhe.
-Uyên! Cha tôi muốn nói chuyện với
cô.
Lâm Uyên hồi hộp nhận máy từ tay
anh:
-Alô
-...
-Chào bác . Vâng, con là Lâm Uyên
đây ạ. Bác không nhận ra giọng nói
của con sao ?
-Nhận ra chứ, rất quen nữa kià.
-Ồ, thế thì còn gì hân hạnh cho
con . Con cảm ơn bác nhiều.
-Sao, lúc này thằng Thái nó có ăn
hiếp con không, sao thấy tâm trạng
hai đứa không ổn thế ?
Đạ, không có chuyện gì đâu ạ. Con
chỉ "đụng độ" với anh ta hai lần
thôi, nhưng cũng không nghiêm
trọng lắm.
-Thé con có đồng ý dùng cơm với
bác hay không ? Có cả thằng Thái
nữa đó nhé, con suy nghĩ cho kỹ đi.
Liếc nhìn anh, thấy anh đang dùng
đôi mắt "cú vọ" theo dõi mình . Cô
trừng mắt đeo dọa, làm anh phải cụp
nhanh mắt quay đi chỗ khác, huýt
sáo.
Đạ, con làm gì phải sợ anh ta ngoài
giờ hành chính chứ, phải không
bác ?
-Xem vậy con đã đồng ý rồi . Bác chờ
hai đứa đến đấy.
-Khoan đã bác ơi! Con còn chuyện
muốn nói.
Ông Tiêu cười nhẹ vào máy.
-Nè, bộ con muốn bác giảng hoà cho
hai đứa, phải không ?
-Hổng dám đâu bác, con không thèm
nhìn đến mặt anh ta nữa là.
-Vậy thì chắc ly rượu con dâu bác
phải chờ rụng cả răng rồi.
cô liếc anh một cái để kiểm tra rồi
nói:
-Con trai bác cũng đâu phải tệ đâu .
Không chừng mai mốt đây, bác sẽ có
rượu con dâu để nếm đó.
-Nguồn tin có chính xác không vậy
con ?
-Khoảng 80% đó bác.
-Có phải của con không ?
Đỏ cả mặt khi phát hiện Đình Thái
nhìn mình, cô bỏ nhỏ vào máy.
-Không phải con mà là một cô gái
khác đẹp hơn con nhiều lắm cơ.
Ông Tiêu có vẻ không hài lòng:
-bác chỉ muốn con làm con dâu của
bác thôi.
Cô giận dỗi:
-Bác này, bác chọn con hoài hà . À!
Mà lúc bác về, sao không báo cho
con biết vậy ? Âm thầm ra đi hà.
Ông Tiêu bật cười:
-Bác nào có về đâu . Chẳng qua bấy
lâu nay bác đi du lịch các cảnh đẹp
của Việt Nam đó thôi.
-Thích quá, sao bác không cho con
theo ?
-Biết "giám đốc" của con có chịu hay
không ?
Lâm Uyên lí nhí:
-Thôi, con tắt máy nha bác . Không
thôi xài hết pin, anh ta chửi con nữa
thì nguy.
-Ừm, lát nữa gặp nhau, chúng ta bàn
tiếp.
Trao máy cho Đình Thái, cô phóng
tầm mắt ra xa rồi liếc nhìn đồng hồ.
-Còn 10 phút nữa anh Phong đến .
Đành lỡ hẹn với ảnh thôi, công việc
quan trọng hơn mà.
Nghĩ thế, cô hoi anh :
-Anh đến bằng gì vậy ?
Đình Thái tỉnh bơ, nhưng lòng vui vẻ
lạ khi nghe cô đã thay đổi cách xưng
hô.
-Xe.
-Anh để nó ở đâu ?
-ngoài cửa kia.
Cô hoảng hồn, nhón chân nhìn xa.
-Anh không sợ mất hay sao mà để ở
ngoài ấy?
-Không sợ. Mất chiếc này mua chiếc
mới, nhưng nếu mất em ..
Anh im bặt khi đôi mắt đẹp kia quét
nhìn, rồi nở ngay nụ cười khi thấy cô
khoác túi lên vai, lấy móc khoá bước
ra ngoài.
Xoè tay, anh lịch sự:
-Tôi có thể giúp cô.
Trao chìa khoá cho anh, cô vô tư:
-Cảm ơn.
Xong đâu vào đấy, anh bước nhanh
theo cô, hỏi nhỏ:
-Hình như cô có chuyện phải đi, tôi
có làm cản trở không ?
Cô thở dài:
-Không muốn cũng đã cản trở rồi,
bây giờ anh nói có ích gì.
-Tôi có thể giải thích với cha tôi về
sự vắng mặt của cô.
Cô trề môi điệu nghệ:
-Cảm ơn, tôi không muốn bị rủa
thầm là vô duyên, hứa rồi mà không
đi.
Đình Thái mở khoá xe . Anh đưa mắt
nhìn cô, giọng đắng ngắt.
-Sau này cô có bạn trai bỏ rơi thì
đừng có trách tôi là nguyên nhân
gây ra sự chia tay khóc liệt đó à
nha.
Vừ tức, vừa buồn cười, Lâm Uyên cho
anh một đôi mắt "diều hâu":
-cái mồm của anh sao mà nó chua
ngoa thế? Tôi có bị bạn trai bỏ cũng
không thèm bắt lỗi anh đâu, đừng
có mà mơ.
Anh la nhỏ:
-Ối chà! Vậy là càng tồi tệ hơn . Lỡ
cô để trong bụng, rồi leo cây, hay
nhảy cầu tự vận lúc đó về tìm tôi thì
tôi biết làm sao ?
Tức muốn điên trước vẻ tưng tửng
của anh, cô cắn môi trợn mắt:
-Anh có im ngay đi không ? Tôi sẽ
căm thù anh hơn nếu anh nói nữa
đó.
Anh trả lời, vẻ mặt thật đểu:
-Cô càng căm thù tôi thì cô càng yêu
tôi đó.
-Anh...
Mặc sự tức giận đến nghẹn lời của
cô, anh đề máy xe rồi háy mắt:
-Xin mời "tiểu thư", chúng ta lên
đường chứ.
Ấm ức trong lòng, cô leo lên xe ngồi,
cố ý cách xa anh một khoảng trống .
Nhìn thấy cử chỉ trẻ con đó, anh
mỉm cười, giọng lắc leó:
-Tôi nhớ là tôi vừa tắm xong, có xà
bông thơm đàng hoàng, đâu có hôi
chua đâu mà đến nỗi cô phải ngồi
cách xa tôi như vậy.
Tức quá, không chịu nổi, cô đưa tay
cấu vào hông anh một cái . Anh
nhảy dựng lên . Chiếc xe lắc lư suýt
ngã, cô chới với cấu lấy cổ anh.Trang Cuối >>>