index
HomeGửi Yêu Cầu Truyện
Trang wap đọc truyện giải trí trên mobi
U-ON
Đọc Chương 03 >>>
Cu-ngo-la-tinh-yeu-chuong-1 2Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 2
Kỳ: 1 [2] 3 4 5 ...
Cầm trái xoài trên tay trái, còn
quyển sách bên tay phải, Lâm
Uyên từng bước từng bước thong
dong trong vườn của ngoại Năm .
Cô rất thích ở đây vì nó có bóng
mát và gió thoảng rất là dễ chịu . Từ
lúc biết ngoại cho đến nay, ngày nào
cô cũNg sang đây để học bài và
cũNg để nhấm nháp chút ít... trái
cây trong vườn.
Đứng tựa lưng vào gốc cây, Lâm
Uyên chăm chú nhìn vào sách . Cô
đang tìm ra câu trả lời từ câu hỏi
của sách giáo khoa.
Một hồi lâu, chừng như thất vọng, cô
lắc đầu:
-Sao mà khó thế không biết:
Buông quyển sách xuống gốc xoài đã
được cưa bằng phẳng, cô chuyền tay
quả xoài cắn một miếng rồi nhấm
nháp, trông rất ngon lành . "Giải
quyết" xong miếng thứ nhất, định
cắn miếng thứ 2thì cô phát hiện ra
đằng kia có một chiếc võng, cô lẩm
bẩm:
-Hình như có người đang say trong
giấc mộng.
Chiếc đầu thám tử của cô bắt đầu
hoạt động, để quả xuoài xuống, vơ
ấy quyển sách, Lâm Uyên nhè hẹ
từng bước tiến lại nơi chiếc võng .
Đến gần bên, cô nhón gót nhìn vào
xem, cô bật thốt:
-A!
Kịp bịt miệng mình lại Lâm Uyên
đắc ý:
-Hôm nay có dịp trả thù rồi... HÌ...
HÌ...
Chờ xem bổn cô nương ra tay nhé,
anh chàng cao ngạo
Đưa đôi mắt sắc nhìn quanh tìm vật
gây chuyện . Cô phát hiện ở kiến
vàng gần đấy . Vội vã bước lại nhánh
mận, cô hơi thất vọng.
-Hừ, may cho hắn quá, chỉ có một ổ
kiến nho?
Đưa tay bẻ nhanh mận có ổ kiến,
Lâm Uyên nhẹ nhàng bước lại gần
chiếc võng . Cô đặt nó dưới chân
của Đình Thái đang say nồng giấc
ngủ, rồi ngoầi sụp xuống chờ xem
kết qủa ra sao.
Và đúng như cô mong muốn, Đình
Thái giật phăng cả người . Anh bật
dậy, nhảy phóc xuống võng, tay phủi
lia lịa.
Trong khi đang phân vân suy nghĩ
lại sao thì tiếng cười nắn nẻ của
Lâm Uyên làm anh hiểu ra tất cả .
Lập tức thu ánh mắt ngỡ ngàng lại
chuyển tia nhìn giận dữ về phía Lâm
Uyên, Đình Thái hé:
-Này! cô chơi cái trò gì vậy hả ?
Lâm Uyên chưa dứt được cơn cười .
Cô ôm bụng, đứng lên trả lời, giọng
đứt quãng:
-Tôi chỉ... thả kiến đi chơi thôi mà .
Ông có... cần .. hì... hi.
Đình Thái giận đỏ mặt . Anh không
ngờ cô gái có gương mặt đẹp, thân
hình tuyệt vời kia lại có lòng thù dai
và chơi trò quái ác như thế.
-Cô có biết làm thế là bất lịch sự
lắm không ? vả lại, cô là một người
con gái, sao lại không giữ nết na gì
hết vậy ? Thật là con người không
biết lễ độ là gì.
Bị mắng té tát vào mặt, Lâm Uyên
nín ngay cơn cười . Cô nhìn thẳng
vào gương mặt lạnh lùng, cao ngạo
của Đình Thái, hét:
-Ông là cái quái gì mà mắng tôi ?
Con người như ông mà bày đặt dạy
đời nữa à ?Tôi nói cho ông biết, con
người cộc cằn, lạnh lùng và luôn tìm
lời châm chích, móc ngạnh người ta,
không ai ưa cả . Vì thế, tôi chỉ giúp
họ cho ông một bài học đính đáng
mà thôi
Bật cười khan Đình Thái vỗ tay:
-Hay! Cô bình phẩm rất hay . Từ
trước tới giờ luôn có người thù ghét
tôi, nhưng chưa có ai bình phẩm hay
như cô vậy, thật đáng nể, đáng
khâm phục . Nhưng cô bé ơi! Tôi nói
cho cô biết, cô cũng không hơi gì
tôi . Chanh chua, đanh đá, thù dai,
ích kỷ... Ôi thôi, dường như tất cả
mọi tính xấu đều có trong cô hết.
Tực nghẹn không nói nên lời, Lâm
Uyên trợn mắt nhìn Đình Thái.
Không ngờ hắn ta lại mạnnh miệng
đến thế, dám nói ra những lời mà từ
trước đến nay chưa có ai dám nói
thế đối với cô.
Cái đầu bé nhỏ đang hoạt động tìm
cách đối phó thì lời nói của Đình
Thái làm cho cô muốn rụng rời cả
tay chân:
-Ồ! Hay là cô thích tôi . Nhè lúc tôi
ngủ ngắm nhìn tôi và định hôn tôi,
phải không ?
Cái nháy mắt điệu nghệ và lời nói
đó làm Lâm Uyên nóng cả mặt . Cô
giơ tay định tát vào mặt anh thì bị
ngăn lại bởi bàn tay thô bạo của
Đình Thái:
-Này, cô bé! Mặt tôi chỉ để dành cho
bạn gái tôi đánh thôi . Cô không có
tư cách đó đâu, đừng làm trò bồng
bột thế . Hãy về mà lo học hành cho
tốt đi, đừng tối ngày nghĩ trò quậy
phá người kh'ac, hoặc may...
Lâm Uyên hét lên giựt tay lại :
-Ông im đi! Hạng người như ông, tôi
gặp nhiều rôi, nhưng chưa có ai mà
bỉ ổi xấu xa như ông cả . Con người
của ông đừng mong có bạn gái, cho
cả ác qủy Sakula, nó cũng không
thèm . Tôi nói cho ông biết, rôi có
một ngày gặp lại, ông sẽ phải hối
hận về những điêu mà ông đã nói
hôm nay:
Đình Thái bật cười . Anh xoa hai tay
vào nhau có vẻ thích chí lắm:
-Ô! Tôi cũng đang chờ mong ngày
chúng ta tương ngộ đây . Mong là
càng sớm càng tốt nhé.
Nhặt quyển sách dưới đất lên, Đình
Thái nhíu mày, anh lẩm bẩm:
-Những chuyên đề chính về kinh tế .
À! Hay đấy! Lượm được một quyển
sách rất hợp lý.
Phớt lờ trước vẻ mặt tức tối của Lâm
Uyên, anh giũ chiếc võng cho sạch
kiến, rồi ngồi xuống, lật quyển sách
ra xem . Vô tình ngay câu hỏi mà
Lâm Uyên đang nhức đầu , anh vu
vơ:
-Chà! Nếu là một giám đốc thì tôi sẽ
không chấp nhận điều kiện này đưa
ra đâu, vì nó không như một hợp
đồng trên cơ bản mà là một vụ hứa
hẹn thông thường mà thôi...
Nghe đến đây, Lâm Uyên mừng rơn .
Cô vội khoa? lấy bằng cách giựt
nhanh quyển sách trên tay của Đình
Thái:
-Quyển sách này là của tôi, không
phải là của chùa đánh rơi . Phiền
ông trả lại , nếu không sẽ có "xung
đột chiến trường" gây nhiều tổn thất
đấy.
Lâm Uyên quay đi, cô khoêng quên
để lai cái liếc mắt tức tối, hứa hẹn
ngày phục hận .Nhìn theo cô gái,
Đình Thái lắc đầu . Anh ngả lưng
xuống võng, chắp tay sau đầu suy
nghĩ miên man...
Sau buổi tiệc ở nhà ngoại Năm, Băng
Thanh cảm thấy buồn lắm . Tuy về
đây không được bao nhiêu ngày,
nhưng cô đã cảm nhận được tất cả
tình nghĩa của người dân ở đây . Họ
tuy mộc mạc, đơn sơ nhưng rất hiếu
tình, tình langười nghĩa xóm luôn
thắm đượm như màu xanh của lá và
tươi đẹp như ánh nắng ban mai.
Bấy lâu nay ở thành phố phồn hoa
luôn tấp nập, cô cứ tưởng vùng quê
là một miền đất đìu hiu vắng vẻ .
Sáng rồi tối, tối rồi sáng người dân
chỉ biết làm lụng mà thôi . Nhưng
thật không ngờ, khi về quê cô mới
chứng kiến sự thật yên lành hạnh
phúc, nhìn mọi người vui vẻ nói
năng và cùng làm bên nhau trên
một vườn rau, ruộng lúa, cô vui lắm .
Họ thật hiền hậu . Cũng như ngoại
5, bà luôn sống vì mọi người nên
khắp xóm, ai cũng quý trọng bà . Bà
tuy chỉ sống một mình, nhưng suốt
ngày bên bà, bọn trẻ ít trong xóm
líu lo vui cười ca hát, bà cảm thấy
rất hạnh phúc . Bà thương chị em
cô lắm . Bà kể cho cô nghe về những
năm tháng của cuộc đời bà khiến
cho cô vừa thương vừa cảm phục .
Bà còn kể về Quốc Bảo, đứa cháu
nuôi của bà . Tuy sống trong gia
đình giàu sang, nhưng khi gặp bà
thì rất yêu mến . THi đỗ đại hoc,
nhưng không chịu đi học mà chọn
con đường cực khổ để đi.
Có lần bà hỏi anh tại sao lại chọn
con đường đó . Anh mỉm cười và nói
vô tư:
-Con cảm phục ngoại và các chú bác,
nên con thử xem mình có thể đi
theo con đường của họ hay không.
Thế đấy, nghe chuyện về anh, cô hỏi
ngoại:
-Còn gia đình anh ấy thế nào hả
ngoại ? Có đồng ý cho anh ấy di hay
không?
Ngoại năm buồn trả lời:
-Không, nên nó cương quyết và bị
cha mẹ từ rồi.
Nói đến đó, ngoại bật khóc, cô cũng
rưng rưng nước mắt . Anh qủa thật
là con người cao cả, nhận ngoại là
ngoại nuôi và lấy nhà tranh vách đất
làm nhà thứ hai của mình . Anh săn
sóc ngoại rất kỷ lưỡng, luôn luôn
vâng lời và tìm mọi cách cho ngoại
được vui.
Càng nghe chuyện về anh, cô càng
cảm thấy mến anh hơn . Tim cô run
nhẹ khi nhìn anh cười, và cô cảm
thấyh hồi hộp khi anh đến gần hay
nhìn thẳng vào mắt cô . Cô cũng
cảm thấy chơi vơi, khi anh không có
ở nhà mỗi lúc cô sang, nỗi niềm đó
cô đắn đo mãi . Ngày mai, cô phải
trở về thành phố rồi, cô sẽ không
còn gặp anh nữa . Nghĩ đến điều
này, cô nhói cả tim . Có phải cô đã
yêu rồi không ? Có phải không? Câu
trả lời vẫn không tìm được trong cái
đầu lộn xọn và xáo trộn của cô, chỉ
có con tim đang đập dập dồn khi cô
tự hỏi có yêu anh hay không ?
Nhìn hai bị đồ đã gọn gàng nằm nơi
đầu giường, Băng Thanh tư lự:
-Nỗi niềm này chỉ riêng mình ta
thôi, không ai hiểu cả . Rồi mai đây
hai người ở hai nơi phương trời xa
lạ, biết có còn cơ hội tương phùng
hay không?
Cô lẩm nhẩm đọc hai câu thơ:
"Người đi một nửa hồn tôi chết
Một nửa hồn kia bỏng dại khờ"
Thở dài buồn bã, Băng Thanh ngước
nhìn ra ngoài trời . Màn đêm đang
lan dần, chỉ xen kẽ những vì sao lấy
lánh . Khoác nhẹ chiếc mền lên
người của Lâm Uyên đang say nỗng
trong giấc ngũ vô tư, Băng Thanh mở
cửa bước nhẹ ra ngoài . Khóm hoa
nguyệt quế ngào ngạt hương thơm
làm cho cô dễ chịu . Nhẹ nhàng ngồi
xuống băng ghế đá đã phai màu vì
thời gian. Cô đưa mắt nhìn những vì
sao lấy lánh trên trời . Cô cố tìm
xem ngôi nào là của cô và ngôi nào
là của anh. Đôi mắc cô nhoà lệ...
than vãn với ai đây nhỉ Với chàng
Ngưu hay là nàng Chức ? Với vì sao
hay là với trời cao? Gục đầu vào tay,
cô cố tìm trong ký ức lần về những
lời nói, nụ cười của anh...
Bất chợt, bờ vai cô ấm lại . Ngước
nhìn lên thì nhận ra Quốc Bảo. Anh
đang nhìn cô với đôi mắt đầy ngụ ý.
Giấu mặt lau nhanh dòng lệ, Băng
Thanh hỏi:
-Anh .. qua lúc nào thế ?
-Anh qua tù lúc em đang thơ thẩn
nhìn sao.
Kéo nhẹ chiếc áo khoác ấm áp anh
vừa mới khoác lên vai, cô lảng tránh
ánh mắt của anh, giọng ấp úng:
-Có... việc gì không anh ?
-Anh qua để tiễn em về, vì ngày mai
anh cũng phải đi về đơn vị nên
không tiễn em đươc.. anh xin lỗi
trước nhé.
Cúi mặt giấu nỗi buồn chiếm dần
gương mặt xinh đẹp, Băng Thanh
nghe tim lạnh buốt . Cô muốn nói
mà sao không nói nên lời, chỉ biết
hướng đôi mắt nhìn lên các vì sao
mong rằng nỗi lòng của cô được giãi
bày với nó.
Giọng của Quốc Bảo đầm ấm bên
tai:
-Thanh xem ngôi sao nào là của anh
và ngôi nào là của Thanh, đúng
không nào ?
Băng Thanh giật mình, thầm nghĩ:
-"không lẽ mình nghĩ gì, anh ấy cũng
đọc được hết hay sao?"
Đang cố tìm cách gì đó để hoãn
binh thì Quốc Bảo đã nắm lấy tay cô
bóp nhẹ và đưa tay chỉ lên hai ngôi
sao sáng nằm sát bên nhau, giọng
anh thì thầm, nhưng rõ ràng từng
tiếng:
- Đấy là hai chúng ta đấy, em có biết
không?
Xao xuyến làm sao. Một cảm giác bay
bổng chạy khắp người cộ Cô ngước
mặt nhìn anh. Hai ánh mắt giao
nhau như nói lên một điều gì đấy .
Nhẹ nhàng đặt tay của Băng Thanh
lên ngực mình Quốc Bảo nhìn sâu
vào mắt cô:
-Thanh này! Em có yêu anh không?
Câu hỏi thật bất ngờ làm cho Băng
Thanh tê lạnh . Cô run nhẹ trong
vòng tay anh. Đang dằn nén cảm xúc
dân lên từ con tim thì cô bị Quốc
Bảo kéo sát vào người. Nhìn vào mắt
cô đắm đuối, anh thủ thỉ:
-Anh yêu em, Thanh ạ . Em có chấp
nhận làm người yêu của người lính
hay không?
Bờ vai cô run lên. Mắt cô chìm đắm
trong mắt anh. Cô không trả lời mà
chỉ khép nhẹ rèm mị Nói sao đây
nhỉ Tim cô đã thuộc về anh lâu rồi,
cô còn gì để nói đâu, chẳng lẽ anh
không hiểu hay sao?
Mở nhẹ mắt, Băng Thanh lại chìm
đắm trong mắt anh. Thì ra nãy giờ
anh vẫn giữ cô trong vòng tay và
nhìn vào gương mặt cô không chớp .
Tim cô rộn ràng cảm giác của tình
yêu. Nhìn vào môi anh cô khép nhẹ
mắt chờ đón môi anh như nụ hoa
chờ sương sớm.
Nhưng giây phút bồi hồi qua nhanh,
cô mở mắt ra thẹn thùng vì anh vẫn
nhìn cô không chớp . Cựa nhẹ mình,
cô muốn thoát khỏi tay anh, nhưng
không được . Cô lại nhìn anh, lần
này ánh mắt anh lại say đắm hơn,
cuốn hút cô mãnh liệt hơn. Cô khao
khát đôi môi anh, cô thèm được anh
hôn.
Đỏ mặt vì ý nghĩ đó, nhưng không
biết làm sao để tránh . Cô thẹn
thùng nép vào ngưc anh, nhưng
Quốc Bảo không chọ Anh đẩy cô ra,
buộc cô phải đối diện và ngước mặt
nhìn anh.
Ôi! Dạt dào cảm xúc yêu thương. Cô
không dằn được lòng mình, tay bấu
chặt cổ anh, cô nhón chân run run
hôn vào môi anh. Chỉ chờ có thế,
môi anh miên man trên môi cô tìm
mật ngọt . Ôi! Môi anh ngọt ngào
làm sao, quyến rũ làm sao, nó cuốn
xoáy cô vào cơn mê tình ái . Rất
lâu... rất lâu sau, môi anh mới rời
môi cô, nhưng hình như cô vẫn còn
luyến tiếc.
Quốc Bảo cười, véo nhẹ vào má cô
hóm hỉnh:
-Muốn giết anh sao cô bé ? anh
ngộp thở rồi đây này.
Băng Thanh thẹn thùng nép mặt vào
ngực anh, trách nhẹ:
-Con trai gì đâu mà không có tính
chủ động gì hết, nhát gan quá đi.
Quốc Bảo âu yếm vuốt nhẹ tóc cô thì
thầm:
-Vì anh là một người lính mà . Phải
tuân theo luật thôi. Chủ nhân cho
mới nhận, còn không cho thì thôi,
bởi thế anh phải dè dặt chứ.
Cấu nhẹ ngực anh, Băng Thanh lí
lắc:
-Thế à . Vậy cô chủ nào cho là anh
nhật hết, có phải không ?
-Ừm, cũng có thể.
Nhìn vẻ mặt giận dỗi của cô, anh
bật cười . Kéo sát cô vào lòng, anh
thủ thỉ những tiếng yêu thương làm
cô ngây ngất:
-Nói thế chứ làm gì có, cô bé . Chỉ có
cô chủ nhỏ này cho, anh mới dám
nhận thôi. Còn mấy cô khác cho, anh
để dành khi nào cô chủ này hết cho,
anh sẽ lấy ra xài.
Băng Thanh ỡm ờ:
-Em sẽ không bao giờ cho nữa đâu.
Kể từ bây giờ, anh tìm cô chủ khác
đi, vì ngày mai em về thành phố rồi.
Miên man trên mái tóc cô, Quốc Bảo
thầm thì, giọng anh như hối lỗi, như
trách móc:
-Em giận à ? anh chỉ nói chơi thôi,
chứ người lính nào cũng vậy . Khi
yêu rồi là không bao giờ thay đổi
đâu. Anh cũng thế, đã yêu em rồi
anh chỉ nhớ, chỉ thương, chỉ hôn em
mà thôi. Chỉ sợ nơi phồn hoa có
nhiều chàng trai đẹp trai, giàu có lại
ga-lăng... người ta hết yêu anh ..
Bật cười vì lời than trách vu vơ, cô
đưa tay vuốt má anh nhỏ nhẹ, giọng
đùa cợt:
-Ái chà! Ai có nói là người yêu của ai
đâu ta, sao than vãn rồi trách hờn
thế . Nè! Em sẽ quên anh mau thôi,
nhất là nụ hôn lúc nãy . Bây giỡ,
trong dầu em không còn gì khác
ngoài việc trở về thành phố tìm
chồng.
Quốc Bảo tin thật, anh lơi vòng tay,
buồn vã trông thật thảm thương:
- Đúng rồi, nãy giờ anh chỉ yêu đơn
phương mà thôi. Em thật là nhẫn
tâm, nỡ đùa trên tình yêu thương
của anh ..
Yêu anh quá, không nỡ đùa dai để
anh phải buồn, Băng Thanh kéo tay
anh quấn ngang eo cô, tay cô quấn
ngang cổ anh, mạnh dạn hôn nhanh
vào môi anh, lí nhí:
-Ôi, anh yêu! Em xin lỗi, anh đừng
giận, tội nghiệp em lắm mà.
Quốc Bảo bật cười, anh không ngờ
anh lại hạnh phúc thế này . Ngoại
Na9m nói đúng . Nếu không thử thì
làm sao biết được vàng thật hay
vàng giả.
Cúi xuống đôi môi Băng Thanh, anh
lại ngất ngây say sưa trong tình yêu
thắm thiết . Môi anh miên man trên
môi cô rất lâu... lâu lắm tưởng
chừng như bất tận.
Rời môi anh, cô mắng yêu:
-Anh thật lì lợm, không chịu thua ai
cả.
Quốc Bảo cười, hôn lên trán người
anh yêu:
-Nếu anh chịu thua, em có tha cho
anh đâu.
Mân mê cổ áo anh, Băng Thanh cúi
mặt:
-Ngày mai, em phải về thành phố rồi,
anh có buồn không ?
-Buốn chứ . Anh không biết làm sao
đây? Thôi đành chờ duyên mai gặp
vậy.
Băng Thanh bật khóc, cô lắc đầu:
-Em không chịu đâu. Anh mà bỏ em
là em không thiết sống nữa đâu.
Anh phải hứa với em là phải viết hư
cho em và thường xuyên đến gặp
em. Nếu không em...
Quốc Bảo cười:
- Dĩ nhiên rồi . Anh xa em sao nỡ
đây, nhưng anh hứa tuần nào cũng
có thư và mỗi tháng anh thăm em
một lần, chịu không?
-Anh còn nhớ em suốt ngày nữa kia.
-Này! Em đừng có tham lam quá
chứ . Nhớ em suốt ngày làm sao anh
làm việc đây?
Băng Thanh phì cười . Thế đấy, khi
đã yêu rồi, ai cũng muốn người yêu
của mình chỉ nhớ đến mình mà thôi,
chỉ muốn họ trân trọng yêu thương
mình suốt đời . Có ích kỷ quá không
nhỉ ? Nhưng trong tình yêu thì phải
thế, người con gái lúc nào cũng
mong muốn người yêu của mình chỉ
biết một mình mình mà thôi, không
đưọc san sẻ cho một ai, bất kỳ cô gái
nào và ngược lại.
Quốc Bảo kéo Băng Thanh vào lòng,
anh thì thầm chỉ cho cô những vì
sao trên trời, và anh kể cho cô nghe
những chuyện vui, chuyện buồn
trong cuộc đời anh. Băng Thanh
cũng kể cho anh nghe về cô, về gia
đình và mong ước của cô ngày mai.
Cứ thế, họ ngồi bên nhau tâm sự,
cùng trao cho nhau hơi ấm cho
nhau. Và rồi thời gian cũng lùi dẫn,
những vì sao trên trời bắt đầu tắt
ngấm . Tiếng gà gáy vang đã đánh
thức cô dậy! Nhìn xung quanh, trời
đã hừng sáng và Quốc Bảo đã ra về,
chiếc áo khoác vẫn còn nằm trên vai
cộ Kéo sát nó vào người, cô khoanh
cả hai tay tìm hơi ấm của anh trong
chiếc áo, lặng lẽ bước vào nhà . Đến
cửa thì Lâm Uyên bước ra, gặp chị,
cô tròn mắt:
-Ủa, chị thức sớm thế ? Đi đâu mới
về vậy chị ?
Băng Thanh chối quanh:
- Đâu có . Chị chỉ ra ngoài trước hít
thở không khí một chút thôi. À! Em
đã chuẩn bị xong chưa? Chúng ta
phải đi sớm cho kịp chuyến xe đầu
đấy.
Lâm Uyên gật đầu:
-Xong đâu vào đấy rồi . Giờ chỉ cần
xuất phát là đến đích thôi... -----cô
vô tình hỏi chi--- Này, chị hai, về
trên đấy, chị có nhớ gì ở đây hay
không?
Băng Thanh cụp mắt, giọng hơi
buồn:
- Dĩ nhiên là có rồi . Chuyện quậy
của em nè, chuyện có ngoại nuôi nè,
chuyện...
cô ngừng bặt, Lâm Uyên hỏi:
-Chuyện gì nữa thế chị ?
-Không có đâu. Vào chuẩn bị về thôi.
Trong phút chốc, hai cô đã gọn gàng
trong quần Jean, áo sơ mi ngắn .
Trông hai cô chẳng khác gì những
người mẫu tuyệt đẹp của công ty
thời trang. Thật đúng với câu: "Mỗi
người một vẻ, mười phân vẹn mười".
Quẳng túi sách lên vai, Lâm Uyên
nhăn nhó:
-Va li này nặng quá chị hai ơi . Em
xách không nổi đâu, chị giúp em một
tay với . Không thôi, ra đến bến xe,
em ngã lăn ra xỉu đấy.
Lắc đầu vì đứa em tinh nghịch, Băng
Thanh khoát tay:
- Được rồi, để đấy chị kéo trước một
đoạn cho ..
-Cám ơn chị Hai
Lâm Uyên vô tư nhảy chân sáo ra
cửa, nhưng cô chựng lại ngaỵ Trước
cổng nhà, một chiếc xe hơi màu nho
đã đậu sẵn ở đấy và một chàng
thanh niên đứng kế bên. Thấy Lâm
Uyên, người thanh niên hỏi:
-Xin lỗi, cô có phải là Lâm Uyên
không?
-Vâng, tôi đây. Ông cần gì?
-À không! Tôi được lệnh của ông chủ
đưa hai cô trở về thành phố.
Lâm Uyên thắc mắc, cô quan sát
người thanh niên thật kỹ:
-Ông chủ nào vậy ? Ông nói rõ hơn
xem.
-À! Ông chủ bảo không cần nói tên,
chỉ việc đưa hai cô về thôi.
Cô nhíu mày, xua tay:
-Hừ! lỡ ông xí gạt chị em tôi rồi sao?
Không nói rõ, tôi không đi đâu.
Cô Uyên à! Làm vậy khó xử cho tôi
lắm ..
Băng Thanh ra đến cô hỏi:
-Có chuyện gì vậy Uyên ? Còn ông
này là ai?
người thanh niên đưa tay:
-Xin lỗi cô, tôi tên là Chí Cường, tài
xế riêng của ông chủ . Hôm nay, tôi
được lệnh đưa hai cô về thành phố.
Cô nhìn sang Lâm Uyên:
-Ông chủ nào vậy Uyên ?
-Em củng đâu có biết.
Có tiếng nói sau lưng làm Lâm Uyên
thâm bực:
-Hai cô cần biết làm gi, cứ việc lên
xe về thành phố là xong.
-Cũng lại cái gã đáng ghét, không
muốn gặp mà sao cứ gặp hoài, thật
xui xẻo . Nhìn thấy là phát ớn rồi,
còn làm dáng làm như đẹp lắm vậy.
Băng Thanh quay qua nhìn Đình
Thái:
-Anh có quen với ông chủ này sao ?
-Vậng, quen rất thân, và còn là bạn
tốt của nhau nửa . Có thể nói, anh
ta với tôi hai người là một . Tóm lại
là rất tâm đầu ý hợp.
Lâm Uyên trề môi:
-Làm giá quá cao. Tôi nghĩ hai người
đàn ông mà ý hợp tâm đầu, hai
người như một chắc đang mắc chứng
bệnh thịnh hành đời nay đây.
Đình Thái nheo mắt, miệng hơi mỉm
cười, nhưng gương mặt vẫn lạnh
lùng, kêu ngạo:
-Bệnh gì thế hả, cô bé ?
- Đồng tình luyế ái đấy.
Băng Thanh rầy em:
-Uyên! không được quá đáng đấy.
Đình Thái khoát tay:
-Thanh cứ để cô ấy nói cho đã nư đi.
Chứ về trên ấy rồi, không có tôi để
trút giận chắc cô bé buồn lắm, rồi cứ
nhớ đến tôi hoài, chắc tôi chết luôn
vì sặc đấy.
Đưa tay vuốt mặt, Lâm Uyên trợn
mắt:
-Trời ơi! Có chuyện đó nữa sao? Tôi
mà nhớ ông à ? Còn khuya. Nếu có
chuyện buồn bực, tôi thà vào sớ thú
xem khỉ còn hơn gặp ông nữa là.
-Vậy ra đầu óc cô có vấn đề rồi .
Không gặp người đế trút giạn mà đi
gặp con vật để trút giận sao ? Ôi,
một con người thật nhẫn tâm và độc
ác.
Đuối lý, tức qúa, Lâm Uyên hét:
-Này, cái ông cà chớn kia! Sáng sớm
là kiếm tôi gây chuyện rồi . Ông có ý
đồ gì hả ? ước gì ông biết khỏi thế
gian này để mọi người đừng gặp cái
mặt lì lợm... cà pháo của ông ..
Đình Thái điềm nhiên:
-Cũng được, nếu tôi mà biết mất
khỏi thế gian này thì tôi cũng vào
giấc mơ của cô để mà trả thù... cho
cô khỏi ngủ ngày, ngủ đêm riết ốm
nhôm như cây tre miễu luôn.
Tức quá, cô giậm chân:
-Ông...
Băng Thanh xua tay:
-Thôi, hai người cho tôi can đi. Đừng
có gặp nhau là cãi lộn như thế.
Co đưa mắt nhìn quanh, lòng hụt
hẫng đến lạ . Cô tiếp, giọng gần như
đã nhoè nước mắt:
-Lên xe đi Uyên. Về cho sớm, chiều
em còn phải thi nữa đấy.
Lâm Uyên liếc xéo . Cô mở cửa xe
bước vào còn tiếc, bỏ lại một câu:
Tôi sẻ kiếm cho gặp bạn thân của
ông để "cua" ổng, cho ông ôm đầu
mà khóc vì bị tình phụ để tôi cười
cho hả dạ.
Đình Thái bật cười khan, anh đưa
tay vẫy:
-Chúc cô thành cong nhé . Nhớ nếu
có đám cưới, chừa phần của tôi.
Đóng mạnh cửa xe, cô làu bàu:
-Hừ! Cái gã chết tiệt hãy đợi đấy, rồi
xem tôi xử trí ra sao. Thù này lâu
quên lắm.
Băng Thanh đưa va li cho Chí Cường
đem bỏ vào xe rồi đưa tay:
-Thanh về đây. Cho em gửi lời thăm
sức khỏe ngoại Năm nhé
Đình Thái nhíu mày:
-Hình như Thanh quên cái gì đấy.
-Cái gì cở - Băng Thanh không hiểu.
-Thử kiểm tra lại cho kỹ, xem còn
quên gì hay không ? Theo anh thì
còn đấy.
Luyến theo ý Đình Thái, Băng Thanh
đỏ mặt:
-Anh lại ghẹo em. Về thành phố, em
không viết thư cho anh đâu.
-Này! anh thì được, còn một người
nếu không có thư là leo cây tự vận
đấy, có dám không biên hay không?
Băng Thanh cúi đầu im lặng . Bất
chợt, cô nghe có tiếng giày chạy tới
sau lưng. Tim cô đập mạnh hơn, cô
quay phắt lại, mắt nhấn lệ yêu
thương:
-Anh Bảo!
-Băng Thanh!
Cả hai ôm cầm lấy nhau. Quốc Bảo
thì thào trong hơi thở:
-Anh tưởng không kịp để tiễn em rồi
chứ, ai ngờ .. anh nhớ em qúa.
Lau mồ hôi trên trán người yêu,
Băng Thanh sửa lại cổ áo cho anh:
-Em cũng tưởng anh đã đi rồi nên
em...
- Đang điểm danh, anh xin cấp trên
cho anh về nhà một chút rồi anh
chạy ngay lại đây.
Đưa tay lau ngấn lệ còn đọng trên
khóe mắt người yêu, anh cười:
-Thế nào, yêu anh quá sợ anh không
đến, buồn đến khóc cơ à ?
-Anh còn ghẹo em nữa, em nghỉ chơi
anh ra luôn.
Đình Thái vỗ vỗ tay:
-Này, hai người có gì nói nhanh đi
trễ giỡ rồi đấy . Quấn quýt bên
nhau làm tôi phát nghen lên được
vậy.
Băng Thanh nhìn vào mắt Quốc Bảo
thì thầm:
-Em yêu anh. Anh nhớ giữ gìn sức
khỏe nhé.
-Em cũng vậy đấy em yêu.
Cô lại khao khát được anh hôn, được
mơn man trên bờ môi quyết rũ của
anh, nhưng ôc day nhìn Đình Thái
thẹn thùng Đình Thái biết ý, anh
quay chỗ khác:
-TÔi không nhìn đâu, hai người cứ
việc tự nhiên.
Dạt dào yêu thương lạ, cô bấu chặt
cổ anh, nhón chân hôn vào môi anh.
Quốc Bảo cũng dịu dàng đáp trả .
Nụ hôn của họ lại kéo dài, đắm chìm
trong sự yêu thương vô bờ bến.
Chờ lâu qúa, Lâm Uyên đẩy cửa xe
bước ra. Cô lách chách:
-Chị Hai! Làm gì mà .. Á...
Đình Thái dang hai tay ra, bặm môi,
trợn mắt:
-Này! COn nít không được nhìn,
nhắm mắt lại liền.
Lâm Uyên làm nhanh theo lời của
anh.. Tuy nhiên, cô đã nhìn thấy tất
cả.
Luyết tiếc rời môi nhau, Băng Thanh
quay gót . Cô vẫy tay:
-Em về đây. Chúc anh .anh khoẻ và
đêm nào cũng nhớ đến em.
Quốc Bảo mỉm cười:
-Em cũng thế nhé.
Vào xe, chờ cho chị hai yên vị, Lâm
Uyên trợn mắt:
-Ha! vậy mà chị dám giấu em.
Băng Thanh lí nhí:
-Chuyện riêng của chị, em biết làm
gì . Lo học thi cho tốt kìa.
Lâm Uyên cong co8'n:
- Được thôi. EM sẽ về mách với cha
mẹ là chị có người yêu.
Băng Thanh lừ mắt:
-Em dám không? Chị sẽ cúp tiền ăn
của em hàng tuần để em đói nhăn
răng luôn.
Lâm Uyên yếu thế, cô nhe răng cười:
-Chị hai này! Em nói chơi thôi mà .
Cô quay tìm tài xế Chí Cường .
Không thấy trên xe, cô mở cửa kiếng
ló đầu ra ngoài . Trong thấy Đình
Thái dặn dò gì đó với chí Cường mà
anh ta gật lia. Cô lẩm bẩm:
-Hắn có uy thế sao?
Cô hét lớn:
-Này, cái ông kia! Định dặn dò để ám
sát tôi, phải không? tôi nói cho ông
biết trước nhé . Từ đây về thành phố
mà có chuyện gì, tôi sẽ tìm đến nhà
ông phá tan hoang luôn đấy . Anh
tài xế! Nhanh lên nào! Nếu không,
tôi xuống xe đấy.
Chí Cường gật đầu, nhưng còn quay
lại nói gì đấy với Đình Thái rồi cả
hai bật cười giòn giã . Cô tức tối
đóng cửa kiếng, hậm hực:
-Tức quá là tức đi.
Băng Thanh bật cười:
-Lần này về thành phố, chắc chị phải
mua khổ qua cho em ăn để hạ nhiệt
quá . Với lại mua kem chống mụn
cho em, không thôi, mụn nó nổi đầy
người.
Lâm Uyên đang tức cũng phải bật
cười . Cô liếc xéo ra ngoài:
-Hứ! Mong rằng đừng gặp lại nhau.
Nếu gặp lại, ông sẽ mất ăn, mất ngủ
vì tôi đấy.
Chí Cường giơ tay:
-Chúng ta xuất phát nhé.
Lâm Uyên đẩy nhanh cửa kiếng, cô
xỉa ngón tay xuống đất:
-này, ông cà chớn, cà pháo! Tôi sẽ hạ
đo ván ông nếu gặp lại đấy . Biết
khôn thì trốn cho kỹ đi.
Nói xong, cô hất mặt làm ngầu lấy
uy, nhưng cô đâu ngờ cử chỉ đó làm
cho Đình Thái chết trân. Anh đứng
nhìn theo chiếc xe mãi... cho đến
khi chỉ còn làn bụi mỏng phất phơ
trên ngọn tre.
Quốc Bảo đánh thức anh ra khỏi cơn
say:
-Thái này! Em giúp anh quan tâm
một chút đến hai cô ấy nhé . Anh
còn sáu tháng nữa mới hết khoá .
Mong rằng anh được tròn ước
nguyện.
Đình Thái gật đầu:
-OK, em hứa . Nhưng với cô chị thôi
nhé, còn cô em thì em không đảm
bảo đâu. Đợi đến khi anh xuất ngủ,
em sẽ ăn được cái đầu heo rồi.
Hai anh em bật cười giòn . Quốc Bảo
không ngờ tình yêu lại đến với anh
nhanh đến thế . Lần đầu gặp Băng
Thanh ở vườn mận, anh đã thấy lòng
khắc khoải rồi . Suốt ngày anh chỉ
ưu tư và đo lại niềm thương, nỗi
nhớ ở lòng mình . Đến khi hay tin
Băng Thanh sắp về thành phố, anh
buồn bã ra vao. Nhờ ngoại Năm
động viên, anh mới tự tin thố lộ tình
cảm . Không ngờ anh lại thành công
mỹ mãn.
Nhìn người anh nuôi vui trong hạnh
phúc, Đình Thái vui lây với anh. Từ
lúc anh về quê cứu trợ đồng bào bị
thiên tai, gặp Ngoại năm anh không
hiểu sao anh lai có cảm tình với
ngoại đến thế . Anh nhận ngoại làm
ngoại nuôi và trở thành em của
Quốc Bảo. Từ đấy, anh thường xuyên
về thăm ngoại và vui chơi với người
anh nuôi cũng là người anh duy
nhất của anh. Tình cảm thân quen
của một gia đình khiến anh quên
hết tất cả mệt nhọc mà anh vướng
phải trong những trận đấu ở thương
trường.
Anh là một đứa trẻ mồ côi được hội
từ thiện nuôi dưỡng và cho ăn học .
Anh có được sự nghiệp hôm nay là
nhờ sự nỗ lực hết mình của bản
thân và sự hỗ trợ tận tình của các
má ở nhà từ thiện . Suốt từ nhỏ đến
lớn, anh mơ ước có một mái ấm gia
đình và đến nay, anh mới có được .
Anh cảm thấy hạnh phúc lắm và anh
nhất định phải trân trọng, nâng niu
nó.
Kéo nhẹ tay Quốc Bảo, anh cười:
-Nay, anh còn tập kết đi mà, quên
rồi hay sao?
Quốc Bảo đưa tay xem đồng hồ:
Chết rồi, còn hai phút nữa . Anh
phảI đi ngay thôi.
Đình Thái khoát tay:
- Để em chở anh đến đó.
Chạy nhanh vào nhà lấy chiếc
DreamII, anh nổ máy vọt ra:
-Nhanh lên anh! Thử xem tay nghề
của em xem.
Chiết xe vọt đi bon bon trên đường,
để lại sau lưng làn bụi mỏng và
tiếng cười yêu đời của hai chàng
trai trẻ tuổi.
Ngắm nghía mình trong gương, Lâm
Uyên nheo nheo mắt . Trông cô thật
xinh đẹp trong tà áo dài màu xanh
đọt chuối . Lấy cây lược, cô chải
nhanh mái tóc rối rồi ngắm lại trong
gương. Dường như chưa hài lòng
cho lắm, cô nhó chân mở khoá tủ lấy
cây kẹp tóc màu xanh tiệp với màu
áo có cánh bướm đính trên chiếc nơ
nhỏ xinh rất đẹp . Kẹp sướt mái tóc
một bên cô nghiêng qua nghiêng lại,
thầm hài lòng với cô bé xinh đẹp
trong gương. Cô réo nhỏ:
-Chị Hai ơi, chị Hai!
Băng Thanh mở cửa bước vào, cô
nhìn em:
- Đi đâu mà diện đẹp vậy nhỏ ? Chắc
là đi dự tiệc tùng gì với chàng, phải
không ? Khai mau, nếu không đừng
có trách.
Cong môi, Lâm Uyên lấp lửng:
-Phải em có một chàng như chị cũng
đỡ khổ, đằng này chưa có chàng nào
đành rong ruổi một mình cho qua
ngày đoạn tháng vậy.
-Thiệt hay không? Chứ chị nhìn mặt
em là chị tin không rổi rồi đó . Khai
đi, thành thật sẽ được khoan hồng,
còn không thì cúp tiền lương.
Lâm Uyên yếu xìu, cô kéo vạt áo dài,
ngồi xuống giường, lí nhí:
-Chị cứ uy hiếp em không hà,
chuyện riêng của người ta mà cứ bắt
nói ra.
Băng Thanh nắm tay em:
-Em đừng nghĩ sai lệch đi chứ . Chị
hỏi là để biết xem em có việc gì cần
chị giúp ý kiến hay không? Em còn
nhỏ, ra đường đời chưa hiểu biết
nhiều đâu.
-Người ta đã tốt nghiệp đại học rồi
mà cứ nói người ta còn nhỏ hoài
hà . Lúc trước, chị cũng một mình ra
đời vậy.
- Đúng thế, vì vậy chị mới chịu
nhiều cực khổ bị gạt gẫm, cho nênn
chị mới giúp em, mong rằng em
không bị người ta bạc đãi như chị.
Lâm Uyên ôm chị vào lòng, cô thủ
thỉ:
-Em biết điều đó chứ, nhưng mà em
thấy cha mẹ và chị cực khổ cho em
nhiều qúa rồi, em muốn ra đời làm
việc phụ thêm cho gia đình thôi. Chị
không giận em chứ ?
Vuốt nhẹ tóc em, Băng Thanh mỉm
cười:
-Em biết nghĩ thế là tốt, nhưng em
làm được việc gì nào ngoài việc gây
lộn với người khác và chuyện ăn
uống của em.
Lâm Uyên kênh mặt:
-Không dám đâu chị . Em đã đâm
đơn xin việc rồi và em đã được đậu
vòng sơ tuyển đấy, nói cho chị biết,
đó là một công ty lớn hợp tác với
nước ngoài . Em mà vào được đó là
hốt bạc liền.
Băng Thanh phì cười:
-Coi bộ dạng em kìa . Biết có được
hay không mà mơ mộng . Em tưởng
làm việc dễ lắm sao? Nó cần phải có
tính kiên trì và học hỏi . Khi đã là
nhân viên của người ta thì không
được tùy tiện điều gì cả . Đi cũng
coi chừng, nói cũng phải lựa lời, làm
việc thì phải siêng năng, không được
gây sai sót . Nhất là trong thời gian
thử việc, em mà gây trái ý cấp trên
một chút là toi mạng ngay.
Lâm Uyên le lưỡi, cô rụt cổ:
-Chu choa! Coi vậy em phải hiền
thục lại rồi . Tập lại tướng đi, nói
chuyện phải sửa miệng .. Cha! Găng
à.
Nhìn cô đi qua, đi lại sửa mồm, sửa
mép, Băng Thanh không nhịn được
cười . Cô ôm bụng lăn ra giường:
-Trời ạ! Có cần thế không Uyên? Em
làm chị muốn vở bụng rồi này . Hi...
Hi... Em mà vào công ty bộ dạng
như thế, chắc nhân viên của người
ta chạy hết không dám tiếp xúc với
em.
Trở lại vẻ mặt bình thường, Lâm
Uyên thở dài:
-Không biết có được hay không nữa,
em lo quá.
Vỗ vai em, Băng Thanh tiếp thêm
sinh khí:
-Em chị đẹp lại học giỏi nữa, đâu
cần phải lo nhiều . Tự tin lên, chị
ủng hộ tới cùng luôn.
Lâm Uyên nhăn mặt:
-Em sợ em chưa qua ba tháng tu
nghiệp với cái bằng mới cáu trên
tay, chưa chắc gì hơn được mấy đàn
chị đâu.
-này, cái tính cao ngạo của em đâu
rồi ? Bỏ quên rồi, phải không ? Hãy
đánh thức nó đi, đừng để cái sợ sệt,
nhút nhát chiếm lấy em.
Hít một hơi thật dài, thật sâu, Lâm
Uyên phì cười.
-Tự tin lại rồi đây này . Lúc nãy, em
bị chị hù mới vậy thôi. Chứ bây giờ
hả, có giặc tới em cũng không lùi
bước đâu.
Băng Thanh khép nhẹ mắt, cô hỏi:
-Cha mẹ có biết tin em đi xin việc
chưa?
- Dạ, chỉ có mình mẹ biết tho6i, còn
cha em chưa có nói . Tính cha khó
lắm, nếu biết em tự ý đi xin việc sẽ
mắng cho một trận . Này, chị nhớ
đừng nói cho cha biết nhé.
-Ok được thôi, nhưng nhớ khi có kết
quả, phải báo cho chị hay tin trước
nhất đó nhe.
-Ừm . Chị hai này
-Gì ?
-Có tiền không? Cho em dằn bóp
với . Em hết rồi, chỉ còn có 50 ngàn
đồng.
Băng Thanh bật dậy lừ mắt:
-Sợ cô qúa rồi . Tiền có trong mình
không chịu đâu. Cho mượn, cho ăn
xin, cho vào bao tử rồi cứ nhè tôi mà
lột hà.
Móc bóp đưa cho em hai trăm ngàn,
Băng Thanh xỉ trán em:
-Tôi chỉ còn có bao nhiêu đó, liệu
mà hết tuần này.
-Hì hì, cám ơn chỉ hai. Ôi, em
thương chị hai quá đi.
-Thôi đi cô, đừng có nịnh làm tôi nổi
da gà hết trơn. Lo đi đi, không thôi
trễ giỡ bị bác bỏ đơn thì đừng có
than trời, trách đất.
Đưa tay nhìn đồng hồ, Lâm Uyên hốt
hoảng . Cô vơ nhanh túi xách khoác
lên vai rồi chạy ra cửa:
-Chết rồi! Còn có năm phút thôi. Em
đi đây, chị nói lại với mẹ gìu nhé.
-Chạy xe cẩn thận đấy.
-Vâng, em biết rồi.
Đẩy chiếc Chaly ra cửa, Lâm Uyên
hối hả ấn tay gạ Thật là xui cho cô,
con đường duy nhất đến công ty bị
kẹt cứng xe. Nhích nhích dần chẳng
đi được tới đâu, cô muốn bật khóc,
nhưng chẳng dám . Chốc chốc, cô lại
đưa tay xem đồng hồ, rồi đưa mắt
nhìn đoàn xe trước mặt, thở dài .
Mải mê chán nản, Lâm Uyên chẳng
để ý đến một chàng trai ngồi trên
chiếc Dream kế bên. Anh ta nhìn cô
rồi mỉm cười đắc ý...

Đọc Tiếp >>>>(5) Trang Cuối.




Polaroid