ĐọC Chương 02 >>> Cứ ngỡ là tình yêu - Chương 1
Kỳ: [1] 2 3 4 5 ...
Nè Nhóc! Đứng lại! định trốn đi
đâu thế ?
- Dạ, đâu có đâu chị hai
-Nhìn bộ dạng của em là biết rồi,
còn chối nữa. Có muốn chị nói với
cha không ?
Ôm cánh tay chị, Lâm Uyên năn nỉ :
-Cho em ra ngoài một chút đi, chị
hai
-Không được
-Chị hai!
Băng Thanh nhìn em:
- Được rồi, để chị đi với em
Lâm Uyên xụ mặt, ngồi bệt xuống
nền gạch
-Suốt ngày kềm kẹp người ta như là
ở tù vậy
-Không làm thế, em đâu chịu học bài
-Học bài cũng phải có thời gian để
thư giãn chứ . Đằng này, hết học rồi
ăn, hết ăn rồi học... Riết chưa đến
thi chắc em thành "con mập điên"
qúa.
Bật cười vì cách giận dỗi của đứa
em gái, Băng Thanh khóat tay:
- Được rồi, sợ cô quá đi . Một lần
này thôi nhé
Lâm Uyên vỗ tay:
-Vậng ạ, chị hai tốt qúa
-Không tốt đâu . Tôi sẽ đi theo đó.
-Chị hai!
Băng Thanh quay mặt:
-Không chịu thì thoi
Tính toán nhanh trong đầu, Lâm
Uyên gật đầu:
-OK, được thôi, nhưng mà chị phải
giữ bí mật, không được nói với ai
- Để xem lại đã... Chuyện đó có bí
mật hay không
Lâm Uyên quay đi:
-Vậy thì thôi, đành ở nhà vậy
Băng Thanh nắm tay em gái:
-Thế nào, giận chị hai à ?
- Đâu có đâu
-Không giận thì dẫn chị hai đi đi
-Nhưng chi...
- Được rồi . Chị hứa giữ bí mật cho
em, được chưa ?
- Được rồi, nhất ngôn cửu đỉnh nhé
-OK
Nắm tay chị, Lâm Uyên thì thầm:
-Hôm qua, em đã đi quan sát rồi .
Cạnh con mương nhỏ sau nhà mình
là hai cây mận và một cây xoài.
Băng Thanh không hiểu ý em:
-Vậy có liên quan gì ?
Lâm Uyên chép miệng:
-Ôi, chu choa ơi! Hễ nghĩ tới là em
chảy cả nước miếng rồi.
Băng Thanh trợn mắt:
-Hỗng lẽ em...
Lâm Uyên chặn ngang câu nói của
chị :
-Còn tính gì nữa
Băng Thanh lắc đầu:
-Em đừng có quá như thế . Chúng ta
về đây không quan ai cả, lỡ mà bị
bắt là chết luôn đấy . Thôi, chị cấm
em không được làm bậy.
Lâm Uyên phân bua:
-Chị Ơi! Em đã quan sát kỹ rồi . Đấy
là vườn không có chủ.
Băng Thanh làm lơ:
-Em nói ngộ chưa . Vườn mà không
có chủ ?
-Thiệt mà . vả lại, nếu có chủ thì có
sao đâu
Tròn mắt, Băng Thanh xỉ trán em:
-Không sao hả ? Ng` ta bắt vì tội ăn
trộm đó ,
Lâm Uyên chu môi:
-Xí, hổng dám đâu . Nếu chủ nhà ra,
mình mua an.
-Nhưng mà... chị thấy run quá hà
Lâm Uyên bật cười:
-Chị hai ơi! Đảm bảo chị thấy rồi là
chị muốn ăn liền chứ không có còn
run nữa đâu.
Băng Thanh chép miệng:
-Ừm, cũng hơi thèm, nhưng...
- Đi mà chi.
-...
Lâu Uyên mạnh dạn:
-Có chuyện gì, em chịu trách nhiệm
cho
Băng Thanh đánh liều gật đầu:
- Được, nhưng mà nếu có chủ là phải
hỏi mua đàng hoàng, không được
làm bậy đó.
Mừng rơn trong người, Lâm Uyên kéo
tay chị chạy ra sau nhà.
- Được mà, được mà
Ra đến sau vườn, Lâm Uyên chỉ tay:
- Đấy, chị nhìn xem
Nhìn hai cây mận và xoài đang nặng
trĩu qủa, Băng Thanh nuốt ngược
nước miếng . Cô kéo tay em:
-Nhìn xem chủ vườn ở đâu thế em.
Lâm Uyên cười tít mắt:
-Xem ra chị nôn hơn cả em nữa kìa.
Khoát tay khoa? lấp, Băng Thanh làm
ngầu mặt:
-Có chịu tìm hay không ?
-OK, không thành vấn đề.
Nhìn từ đông sang tây, từ bắc sang
nam, không thấy ai cả . Lâm Uyên
chấp tay làm loa:
-Hú... Hú...
Một lat sau cũng không thấy ai, cô
chống nạnh:
-Vườn không chủ rồi mà, em nói chị
không tin
Băng Thanh chép miệng:
-Vậy thì thôi, vào nhà đi
Lâm Uyên nhăn mặt:
-có lầm không chị ? Ra tới đây rồi
mà vào tay không à ?
-Chứ không có chủ vườn, làm sao
mua đây ?
-Thì ăn trước tính sau
-Không được . Nếu lỡ...
Chưa nói xong câu, Băng Thanh đã
thấy Lâm Uyên đứng bên kia con
mương vẫy vẫy tay:
-Nhanh lên! Chị qua đây, em hái
cho chị lượm
-Không được đâu em
-Có gì không được ? chủ ra thì móc
tiền trả là xong.
-Nhưng mà...
Nhảy thoắt một cái đu tòn ten trên
cây mận, Lâm Uyên cằn nhằn:
-Nhát gan quá, để em hái một mình
vậy.
Chộp liền một trái mận đỏ mọng, cô
đưa nhanh vào miệng:
-Ôi, ngọt quá! chị hai muốn ăn
không ?
Không dằt được, Băng Thanh cũng
co giò nhảy qua con mương.
-Hừ, biết tính chị khoái chua ngọt
lại dụ khị... Lần này tạm nghe mi.
Đứng dưới gốc, Băng Thanh nói với
lên:
Nè! Hái cho chị với... chùm lớn kia
kìa
Lâm Uyên nhẹ nhàng chuyền sang
nhánh kế bên bẻ ngay chùm mận
chín trong rất bắt mắt:
-Nè! chụy nghe chị hai
-Ừ
Cầm chùm mận trên tay, Băng Thanh
bẻ ngay một trái:
-Thử xem có ngọt không đã
Thật vậy, vị mận ngọt dịu ở đầu lưỡi
làm cô thèm chảy cả nước miếng và
nhanh chóng giải quyết nó.
Lâm Uyên thì vô tư vừa hái nhét đầy
túi, vừa ăn, vừa ca hát nghêu ngao,
chẳng để ý chung quanh.
Băng Thanh cũng đã giải quyết xong
chùm mận, cô phủi tay:
-Chị hết rồi, hái cho chị chùm khác
đi em
-OK , chờ em một chút
Chỉ một loáng, hai chùm mận đỏ
hồng rất hấp dẫn đã nằm gọn trong
vạt áo của Băng Thanh. CÔ vừa ăn,
vừa khen không ngớt lời:
-Ngọt quá nhỉ ! Ăn thật là ngon
Lâm Uyên liến thoắng:
-Bởi vậy, chị chứ nghe theo em đi là
có lộc ăn hoài luôn.
Nhìn xung quanh, Băng Thanh hỏi:
-Sao nãy giờ không thấy chủ vườn ra
vậy, Uyên ?
Cười tít mắt, Lâm Uyên cong môi:
-Hổng ra thì mình ăn chua, khỏi trả
tiền.
Cô chuyền tay bẻ một chùm mận
nữa rồi nhảy xuống đất:
-Người ta có câu: "Của chùa không
ăn thì phật giận" . Bởi vậy, chị cứ ăn
thoải mái đi
Băng Thanh lừ mắt:
-Em nói vậy mà nghe được à ? Công
người ta trồng cực khổ, mình ăn
khôn trả tiền là tội đó, biết chưa ?
-Ôi dào! Tội gì đâu, em ăn hai, 3 lần
rồi
Trợn tròn mắt, Băng Thanh nhìn em:
-A! thì ra em có tính xấu này từ lâu
rồi!
-Chị ạ! không phải vậy đâu . Tại em
giống chị, thèm chua ngọt mà.
-Không được rồi, phải tìm chủ vườn
xin lỗi họ và trả tiền thôi
Lâm Uyên nhăn mặt:
-Thôi mà chi.
Chợt thấy hai bóng người đi tới, Lâm
Uyên hoảng cả hồn vía . Cô quay
đầu hét lớn:
-Chị hai! Chạy đi, chủ vườn ra đó
Băng Thanh cũng tái cả mặt . Cô
nhấc chân định chạy theo em thi bị
chặn lại:
- Định chạy hả cô bé ?
Buông rơi chùm mận trên tay, Băng
Thanh run rẩy:
-Uyên ơi! Cứu chị với!
Phóng vọt qua con mương, nghe
tiếng chị kêu, Lâm Uyên quay lại:
-Nè, hai ông kia! làm gì thế hả ?
Chàng trai mặc áo thun trắng, quần
sọc lên tiếng:
-Tôi hỏi hai cô mới đúng hơn, làm gì
trong vườn nhà tôi ?
Lâm Uyên ngắt ngứ:
-Ơ... thì...
Nhìn hai chùm mận trên tay của
Lâm Uyên, chàng trai bật cười:
-A ha! Thì ra hai cô là ăn trộm
Quay sang người mặc đồng phục sĩ
quan, chàng trai nói:
-Anh Bảo! Hai cô ấy là ăn trộm đấy.
Chàng trai tên Bảo giương mắt nhìn
Băng Thanh:
-Cô là ăn trộm sao ?
Băng Thanh run rẩy:
-Ơ... không . Không phải . Tôi...
Cầm chùm mận trên tay, chàng trai
mặc áo thun trắng nạt:
-Vật chứng còn đây mà không phải
sao ?
Lâm Uyên nói với qua:
-Nè, cái ông kia! là con trai mà nạt
con gái thế hả ? chuyện đâu còn đó
đó, ông làm gì ăn hiếp chị tôi ?
Để hai chùm mận xuống đất, Lâm
Uyên phóng ngược trở lại . Kéo tay
chị lại phái mình, cô nói:
-Ai nói chị em tôi ăn trộm ?
Đình Thái -- Tên chàng trai mặc áo
thun nói:
-Tôi đây
-Bằng chứng đâu ?
-Chùm mận này
Lâm Uyên cong môi:
-Chỉ có chùm mận mà nói người ta
ăn trộm sao ?
-Vậy cô muốn thế nào ?
-Bắt quả tang leo cây hái
Đình Thái bật cười:
-Không leo cây hái, sao nó lại ở trên
tay của hai cô ?
Lâm Uyên ra vẻ ngây thơ:
-Thì nó rụng
Nhịn khôn đươc cười, Đình Thái vỗ
trán:
-Ôi trời! chuyện lạ tôi mới thấy lần
đầu tiên đây.
Liếc đôi mắt đẹp quan sát hai chàng
trai một cách kỹ lưỡng, Băng Thanh
hít một hơi thật mạnh lấy lại bình
tĩnh . Cô nói:
-Xin lỗi, hai anh có phải là chủ vườn
hay không ?
Đình Thái gật đầu:
-Tất nhiên rồi
Băng Thanh lí nhí:
-Nếu đúng là chủ vườn thì hai anh
cho chị em tôi xin lỗi
Trợn mắt, Đình Thái lớn tiếng:
-Nè! ăn trộm rồi nói tiếng xin lỗi
thôi sao ? Tôi phải...
Chàng trai mặc đồng phục sĩ quan
khoát tay ra hiệu bảo Đình Thái
ngừng lại . Anh cười:
-Cô bé cứ nói tiếp đi
Lâm Uyên liếc xéo:
-Không biết lớn hơn người ta bao
nhiêu tuổi mà kêu bé bé, nghe ghê
quá hà
Băng Thanh vỗ vai em:
-Này Uyên!
Chàng trai cười:
-Cô bé nói đúng đấy, nếu không giới
thiệu thì không quen biết nhau . Tôi
tên là Quốc Bảo, năm nay 30 tuổi .
Còn hai cô ?
Băng Thanh nhẹ giọng:
-Tôi tên Băng Thanh, còn đây là em
gái tôi, nó tên Lâm Uyên
Đình Thái nheo mắt:
-Lâm Uyên! cái tên cũng đẹp gớm
nhỉ :
Lâm Uyên sừng sộ:
- Đẹp xấu gì kệ tôi, không mượn ông
bình phẩm
Quốc Bảo hỏi:
-Sao hai cô bé...
Nhìn thấy ánh mắt không bằng lòng
của Lâm Uyên, anh đưa tay ra dấu
xin lỗi:
-À! Sao hai cô bé lại sang đây ?
Đình Thái xen vào:
- Đi ăn trộm mận chứ đi đâu, anh
Bảo hỏi thừa quá.
Băng Thanh xua tay lia lịa:
-Không... không phải đâu . Chị em
tôi ra đây tìm chủ vườn... nhưng
không thấy ai nên .. chị em tôi
mới...
Đưa tay lên sờ cằm, Đình Thái hừ
nhe.
-Thế sao không sang nhà ngoại Năm
hỏi mua ?
-Ơ! Tại vì chị em tôi mới về đây ít
hôm nên không biết
Băng Thanh cúi đâu:
-Mong hai anh thứ lỗi . Còn phần
thiệt hại, chị em tôi có thể hoàn trả
bằng tiền
Đình Thái nhăn mặt:
-Tiền có thể trả được sao ?
Lâm Uyên cong môi:
-Làm gì hổng được, người ta có câu
"có tiền mua tiên cũng được". Còn
anh chỉ có mấy trái mận hà, bày đặt
làm mình, làm mẩy
Quốc Bảo cười:
-Xin lỗi hai cô nhé . Tôi tính hơi
nóng, nhưng không có gì đâu . hai
cô đừng có giận nhé.
Anh quay sang Băng Thanh:
-Còn chuyện vừa rồi, không có gì
đâu, hai cô đừng ngại . Ngoại năm
dễ lắm, chỉ cần hai cô qua nói với
ngoại một tiếng là ngoại cho liền .
Có khi ngoại nhận hai cô làm cháu
nuôi luôn đấy.
Lâm Uyên cau mày quan sát Quốc
Bảo . Anh ta ăn nói điềm nhiên,
gương mặt rất đẹp pha chút nét
phong sương của người lính . Sống
mũi cao, mái tóc bềnh bồng và đặc
biệt là đôi môi có một nét gì đấ rất
quyết rũ . Mỗi lần anh cười, nét
duyên dáng và mạnh mẽ của người
đàn ông đều bộc lộ . Cộng thêm trên
người anh đang mặc bộ quân phục
cúa một sĩ quan, trông anh chẳng
khác gì một diễn viên điện ảnh đang
rất nổi tiếng trên phim trường
Hollywood. Chuyển ánh mắt sang
Đình Thái -- chàng trai đáng ghet--
Lâm Uyên trề môi . Con trai gì đâu ..
Xem kìa! Ăn bận xốc xếch, đầu tóc
rối bù xem chẳng ra vẻ đàn ông
chững chạc gì cả . Thật xúi quẩy khi
ai mà gặp anh ta.
Chưa kịp rời mắt khỏi "người mẫu"
thì Lâm Uyên đã bị Băng Thanh kéo
tay rỉ nho?
-này Uyên! xem ra chị em ta phải
sang nhà ngoại năm để xin lỗI rồi .
Em thật là... suốt ngày gây chuyện,
không ra tính con gái chút nào ca?
-Chị này...
Liếc cặp mắt rất sắc về phái Đình
Thái, Cô làu bàu:
-Cái tên già chết tiệt kia! đừng
tưởng ta bỏ qua dễ dàng cho mi
thếd dâu . Hãy chờ đấy, bản cô
nương sẻ gặp lại mi sau.
Bước theo sau lưng Quốc Bảo và bà
chị Hai khó tính, Lâm Uyên quay
nhanh đầu óc trí tuệ của mình .
Trong đầu cô loé lên một diệu kế
hay tuyệt . Mỉm cười đắc ý, khẽ liếc
nhẹ về phía Đình Thái, cô ỡm ờ:
-Trông lại cũng đâu phải tệ...
Ngồi cắn móng tay suy nghĩ miên
man, Lâm Uyên mơ màng . Cô mơ về
một nơi đầy hoa hồng... và cô là một
nàng công chúa thật kiêu sa đang
khoác trên mình một chiếc áo lộng
lẫy sắc màu . Và kia, giữa rừng hoa
thơm ngác, một hoàng tử xuất hiện .
Trên tay chàng là một đóa hồng còn
đọng long lanh những giọt sương
mai . Chàng từ từ tiến về phía cô,
qùy xuống chân cô .. nâng bàn tay
cô hôn nhẹ và trao cho cô đóa hoa
hồng . Mỉm cười hạnh phúc cô nâng
niu cánh hoa và ép nó vào lòng .
Chàng hoàng tứ từ từ ngước lên,
trông chàng rất... Á...
Lâm Uyên bịt tai, trợn mắt:
-Trời ạ! Sao cái gã khốn kiếp ấy lại
xen vào giấc mơ của mình, lại là
hoàng tử nữa chứ ?
Cô rủa thầm: "Ra vẻ kiêu ngạo lắm .
Bổn cô nương chưa có dịp trả thù .
Hãy đợi đi, rồi mi sẽ thấy sự đau khổ
dài dài".
Tiếng con milu sủa vang làm cô phải
ngẩng lên nhìn ra cổng:
-Hừ! Mới rủa hắn thì hắn đã tới rồi,
xui thiệt.
Cô đứng lên, vụt chạy ra cổng . Mở
rộng cửa, cô cười, nói với Quốc Bảo.
-Anh Bảo qua chơi hả ?
Quốc Bảo gật đầu:
-Ừ, ngoại năm biểu anh sang gửi cho
Băn Thanh và em hai chục xoài để
ăn . Của ít lòng nhiều, mong hai em
vui.
Chẳng thèm để ý đến Đình Thái,
Lâm Uyên liến thoắng:
-Ngoại Năm tốt qúa! Nhận chị em
em là cháu nuôi, còn cho đồ ăn
không hết nữa . Anh vào nhà chơi,
chị Hai em ở trong nhà ấy.
Đình Thái vẫn đứng yên tại chỗ,
không bước vào . Thấy vậy, Quốc Bảo
hỏi:
-Ủa! Sao không vào đây, Thái ?
-Người ta có mời vào đâu mà vào .
Để em đứng ngòai đây cho chắc ăn .
Không thôi một lác xuỵt chó rượt em
chạy không kịp.
Đúng là lấy bụng tiểu nhân đo lòng
quân tử . Lâm Uyên tức tối vì chưa
trả được hận mà còn bị gieo tiếng
oán . Cô phùng má:
-Thứ người gì đâu mà khô khan,
nguội lạnh, chỉ biết suy nghĩ xấu về
người khác . Coi chừng bị chó cắn
thiệt thì đừng có trách vì sao không
ai la chó gìum à nha.
Đình Thái hừ nhẹ :
-Gặp mặt cô là tôi không muốn ăn
cơm rồi chứ đừng nói vào nhà ấy .
Con gái gì đâu mà dữ như bà chằn .
Không sợ sau này không ái dám tán
tỉnh à ?
Nói xong, anh quay mặt bỏ đi, Lâm
Uyên sôi cả ruột . Cô chống nạnh
nhìn theo:
-Hừ! Ghi thêm một mối hận, bổn cô
nương sẻ trả cho ngươi gấp mười
lần.
Riêng phần Quốc Bảo , anh bật cười
vì cách đấu khẩu của hai người. kéo
nhẹ Lâm Uyên, anh khoát nhẹ tay:
- Đừng trách nó làm gì, vì quen tánh
ông chủ rồi, không bỏ được đâu.
-Cái gì ? Tướng như thế mà làm ông
chủ hả ? Trời ơi! --Cô vô tư-- Chắc
suốt ngày đám nhân viên tụ năm, tụ
bảy ngồi bàn chuyện phiếm quá .
Ha, ông chủ... Nghe mà rùng mình .
Nếu có dịp, em sẽ xin làm việc với
ông chủ này đấy.
Quốc Bảo lắc đầu: Chắc hai người
kiếp trước là oan gia hay sao mà
kiếp này luôn đấu khẩu thế không
biết ?
Anh bước vào nhà . Nhìn quanh
không thấy ai, đặt bịch xoài lên bàn,
anh đi vòng ra sau nhà . Anh phát
hiện ra một dánh nhỏ nhắn đang cố
đưa tay với chùm mận sát mé sông .
Sợ Băng Thanh giật mình, Quốc Bảo
nhẹ nhàng tiến lại gần . Anh đưa tay
lên bẻ chùm mận.
Phản ứng tự nhiên, Băng Thanh giật
mình . Cô chới với, nhưng vùng ngực
vạm vỡ rắc chắc đã giữ cô lại . Bối
rối, thẹn thùng, cô lách nhanh ra
khỏi người anh.
-Ơ...
Quốc Bảo mỉm cười:
-Xin lỗi, đã làm cho Thanh giật
mình.
Cúi gằm mặt, Băng Thanh lí nhí:
-Anh Bảo qua chơi
-À! Ngoại Năm sai anh mang hai
chục xoài qua cho em.
Băng Thanh buồn buồn:
-Tội nghiệp ngoại, tuổi già mà đơn
chiếc, chỉ có một mình , không ai
săn sóc . Thế mà có thứ gì hay món
gì cũng cho chị em của em.
(khúc này bị mất một trang, trang
nay chi nói ve con và chồng của
Ngoại Năm điều bi chết trong chiến
tranh).
Quốc Bảo thở dài:
-Thanh có biết vì sao anh chọn con
đường này không ?
Giương đôi mắt to nhìn anh, Băng
Thanh cảm nhận được sự trìu mến
ấm áp từ đôi mắt cương nghị và sâu
lắng . Chẳng hiểu sao, cô lại gật nhẹ
đầu và mỉm môi cười một nụ cười
thật đẹp.
Quốc Bảo lặng người đi, anh ngắm
nhìn gương mặt đẹp duyên dáng,
thùy mị của Băng Thanh. Ở cô có
một cái gì đấy rất gần gũi thân
quen, tạo cho anh sự mến thương từ
lần đầu gặp gỡ . Đôi mắt đẹp, nhưng
thoáng mờ ảo xa xăm, sống mũi cao
thanh tú và đặc biệt là đôi môi như
nụ hồng hé nở . Càng ngấm nhìn,
anh càng ngây ngất trong sự yêu
thương tràn ngập . Anh muốn nắm
lấy bàn tay mềm mại kia, nhưng anh
lại không dám.
Thấy Quốc Bảo nhìn mình không
chớp mắt, Băng Thanh đỏ mặt . Cô
đưa tay che lại, giấu nụ cười thẹn
thùng trên đôi môi.
-Anh làm gì nhìn Thanh dữ thế ? Bộ
em giống...
Định nói gì thêm, nhưng cô lại im
bặt, chuyển ánh mắt sang hướng
khác, giấu đi sự lúng túng khi đang
sọ bị phát hiện.
Quốc Bảo lại mỉm cười, nụ cười của
anh lại như thôi miên Băng Thanh.
Cô như đang chơi vơi giữa không
gian . Một niềm xúc cảm nhẹ nhàng
chiếm ngự trong cô.
Nhìn sâu vào mắt của Băng Thanh,
anh nhẹ nhàng giọng như gió
thoảng:
-Thanh về đây rồi định khi nào quay
trở lại thành phố ?
- Dạ, em còn ở lại được hai ngày, vì
ngày thứ 3 là Lâm Uyên phải thi rồi.
Quốc Bảo lại cười, giộng anh rắn đi
một tí:
-Thế ngày mốt, anh và Đình Thái sẽ
đãi hai em một chầu của đồng quê
nhé.
-Ôi! Thế thì còn gì bằng, cám ơn hai
anh trước nhé . Cô lúng luyến đôi
mắt, đi kỳ này về, chắc em có nhiều
kỷ niệm đẹp lắm . Còn các món đồng
quê nữa, nó sẽ không làm cho em
quên đâu.
Quốc Bảo nhìn cô , anh muốn nói
một điều gì đó, nhưng lại thôi . Anh
không muốn phá tan niềm vui của
Băng Thanh. Anh muốn được nhìn
thấy cô cười . Lặng lẽ thở dài, anh
quay lưng đếm bước.
-Chúng ta vào nhà thôi, có lẽ Lâm
Uyên đang đợi em về để ăn xoài
đấy.
Băng Thanh ngoan ngoãn dạ một
tiếng rồi đi theo sau anh như con
mèo nhỏ.
Quốc Bảo nghe lòng lâng lâng, có lẽ
đêm nay anh sẽ không chớp được
mắc . Đọc tiếp >>> (04) Trang Cuối